Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 284: Tả Hữu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:32
Lượt xem: 278

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới cơn mưa tầm tã, Tam gia lảo đảo bước Tứ Hạng.

Con ngõ vắng tanh một bóng . Vài tia chớp loằng ngoằng rạch ngang bầu trời, soi rõ con đường lát đá xanh phía và cả cái cây khô cằn trơ trọi phía xa xa.

Tiểu Hữu là tên cúng cơm của , do chính cha đặt cho.

Cha thường bảo đời sống thế gian , suy cho cùng cũng chỉ quanh quẩn trong mấy chữ: trái , , tiến lùi, buồn vui.

Ông còn tự hào khoe rằng đủ nếp đủ tẻ, gom thành chữ "Hảo" ( ), cuộc đời coi như viên mãn, còn gì hối tiếc. Điều tiếc nuối duy nhất là Tiểu Hữu sẽ lấy chồng.

Mỗi cha câu , nương nỡ , lặng lẽ bỏ về phòng, để và Tiểu Hữu cha luyên thuyên.

Ở Trịnh gia, cha coi là kẻ vô dụng, chẳng ai thèm đếm xỉa tới. Viện Hải Đường nơi gia đình ở chẳng khác nào lãnh cung, quanh năm suốt tháng vắng hoe vắng hoắt.

"Cha , ai bảo Tiểu Hữu lấy chồng chứ?" Tiểu nha đầu vẻ bà cụ non: "Con quan sát kỹ , mấy đàn ông qua chẳng ai bì với cha cả, đến ca ca con cũng thua xa."

Hắn bên cạnh mà sốt ruột giậm chân, thầm nghĩ: Tổ tông của ơi, cứ bô bô cái miệng kể chuyện quan sát qua kẻ thế , sợ lộ chuyện hai em trèo cây trộm ngoài ?

"Cha, hôm nay con vẽ một bức tranh , cha xem ?"

Tiểu nha đầu cách đ.á.n.h lạc hướng, chủ động khoe "bảo bối". Nàng lôi một bức tranh vẽ đang múa đao, chỉ vài nét nguệch ngoạc lột tả hết cái thần thái lười biếng ngấm tận xương tủy của .

Cha thấy, mặt sầm .

Hắn điều lẳng lặng sân, vác thanh đại đao ở góc tường lên, bắt đầu luyện tập bù cho sự lười biếng ban ngày.

Vừa múa đao, thầm mắng tiểu nha đầu té tát, thề độc rằng nếu còn cùng nó trèo cây nữa thì con ch.ó con.

"Con ch.ó con" lò dò theo ngoài, bệt xuống bậc cửa, hai tay chống cằm, miệng lẩm bẩm.

"Ca, viện Hải Đường chúng trông cậy cả đấy."

"Không đúng, cũng nhờ cậy cả nữa chứ. Dưới sự đốc thúc nghiêm khắc của , nhất định sẽ trở thành đại tướng quân oai phong lẫm liệt, chỉ huy thiên binh vạn mã..."

"Ca, liệu mà luyện tập cho t.ử tế , nếu áp lực của lớn lắm đấy..."

Muội mà cũng áp lực ?

Trong lòng thầm mong mau chóng tìm mối nào gả quách nha đầu cho rảnh nợ, chứ để lâu trong nhà ngày "bom nổ chậm" báo hại cả nhà mất thôi.

Ký ức đột ngột dừng .

Tạ Tri Phi gốc cây khô phía xa, bỗng nhiên lao vụt tới, chân đạp vài cái lên vách tường nhẹ nhàng nhảy tót lên đầu tường.

Gió rít gào dữ dội hơn.

Mưa trút xuống xối xả hơn.

Những hạt mưa nặng hạt quất mặt, đầu khiến choáng váng, tê dại. Tạ Tri Phi tung nhảy lên cây, men theo cây tụt xuống, đáp đất gọn gàng trong sân viện.

Vẫn là những bức tường đổ nát hoang tàn.

Vẫn là khung cảnh hỗn độn, điêu tàn.

Tạ Tri Phi vuốt nước mưa mặt, ngơ ngác quanh, hiểu chuyện gì đang xảy .

Số t.h.i t.h.ể nhà họ Trịnh thiếu một ai, cũng chẳng thừa nào. Chẳng lẽ nàng cũng giống , hồn phách nhập xác của một khác ?

Không đúng!

Nếu là thì tại nàng tỏ thờ ơ, lạnh nhạt với chuyện của Trịnh gia đến thế, cứ như thể là dưng nước lã?

Nỗi đau thấu tim gan, mối thù khắc cốt ghi tâm như , nàng thể quên !

Hoặc là... nàng vốn dĩ c.h.ế.t.

Vậy thì ai cứu nàng?

Và cái xác cho là của Trịnh Hoài Hữu thực chất là của ai?

Làm nàng thể sống sót qua kiếp nạn đó?

Tại nàng quên hết chuyện quá khứ?

Một cô nương yếu đuối như nàng thuật Hóa Niệm Giải Ma cho c.h.ế.t?

Ai dạy nàng những thứ đó?

Trên khuôn mặt trắng bệch còn chút huyết sắc của Tạ Tri Phi hiện lên vẻ bi thương tột cùng. Hắn chỉ cầu xin màn đêm vô tận hãy ban cho một tia ánh sáng, để thể thấu lớp sương mù dày đặc đang bao phủ lấy sự thật.

trớ trêu , những chẳng ánh sáng nào mà cơn mưa càng lúc càng nặng hạt khiến mắt thể mở nổi.

"Ha ha ha ha ha..."

Hắn bỗng nhiên ngửa mặt lên trời lớn. Lớp mặt nạ Tạ Tam gia đeo suốt chín năm qua từ từ nứt vỡ, để lộ sự vui sướng đến điên dại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-284-ta-huu.html.]

Mặc kệ sự thật ẩn lớp sương mù là gì, ít nhất còn là cô hồn dã quỷ cô độc thế gian nữa.

Hoài Hữu trở .

Nàng là của .

Nàng vẫn còn sống.

Hóa khi lớn lên dáng vẻ như .

Thật xinh .

Đang ngặt nghẽo, nước mắt bỗng trào .

Hèn gì ngay đầu gặp mặt, cảm thấy nàng quen đến lạ lùng.

Hắn vốn kẻ tò mò, việc phái tận Vân Nam, An Huy để điều tra lai lịch của khác là tác phong thường ngày của , bởi Tam gia lười biếng quen thói.

Thảo nào cứ dỗ dành nàng, trêu chọc nàng, bắt nạt nàng.

Tạ Tam gia mang tiếng là quỷ đoản mệnh, bao năm nay chỉ chơi với Minh Đình, Hoài Nhân, đến cả Đỗ Y Vân cũng tránh như tránh tà, cam tâm tình nguyện ăn miếng cơm thừa của nàng.

Thảo nào khi nàng ốm lo sốt vó, nàng thương đau như đứt từng khúc ruột, nàng nhíu mày một cái cũng thấy xót xa, đưa tay vuốt phẳng những nếp nhăn ưu tư .

Hiểu , chuyện sáng tỏ .

Tạ Tri Phi thầm thở dài nhẹ nhõm. Suýt chút nữa thì phạm sai lầm tày trời là nảy sinh tình cảm nam nữ với chính ruột của .

Nghĩ đến đây, nước mắt rơi lã chã hòa cùng nước mưa, bật ha hả.

Trông lúc chẳng khác nào một kẻ điên dồn đường cùng.

...

Trong Tạ phủ, Chu Thanh và Tạ tổng quản đang phát điên lên vì lo lắng.

Hôm nay là ngày quái quỷ gì thế ?

Yến cô nương gặp chuyện may đành, giờ đến lượt Tam gia cũng biến mất tăm tích. Cả cái Tạ phủ rộng lớn thế mà chẳng ai Tam gia .

Tạ tổng quản chỉ kiếm sợi dây thừng treo cổ tự t.ử cho xong.

Ngày mai là rằm tháng Bảy, ngày Quỷ Môn Quan mở rộng, nhỡ Tam gia mệnh hệ gì thì cái mạng già của ông cũng chỉ còn nước nhảy xuống hố phân mà c.h.ế.t cho .

Giữa lúc hai đang như kiến bò chảo nóng thì Tiểu Bùi gia cầm ô hớt hải chạy tới: "Mưa to quá, các ngươi mau xem mang bảo bối gì tới ?"

Hắn xòe tay , vẻ mặt đắc ý khoe: "Răng nanh ch.ó mực đấy, trừ tà cực , mất mười mấy năm mới kiếm vật báu đấy..."

"Tiểu Bùi gia, Tam gia mất tích !"

Bùi Tiếu nhướng mày ngạc nhiên: "Đang yên đang lành mất tích?"

Chu Thanh dám thật chuyện Tam gia nửa đêm lẻn phòng Yến cô nương biến mất, chỉ ậm ừ đáp: "Bọn tìm khắp các viện nhưng thấy bóng dáng ngài cả."

Lúc Bùi Tiếu mới nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề: "Tạ Tiểu Hoa, lão gia nhà ngươi chuyện ?"

"Lão gia đang bận thẩm vấn , lão nô nào dám bẩm báo, chỉ dám dối là Tam gia việc bận ngoài ạ."

"Ta chứ cái vị di nương đúng là chổi mà." Bùi Tiếu c.h.ử.i đổng vỗ trán suy nghĩ.

Tên nhóc đó quanh quẩn cũng chỉ lui tới mấy chỗ quen thuộc: Câu Lan viện, sòng bạc, hoặc là biệt viện của Thái Tôn. cũng rủ cùng cơ mà.

Vậy còn thể nữa chứ?

Đột nhiên, tay khựng , nhớ một chuyện cũ.

Có một năm, cũng đêm sinh nhật Tạ Ngũ Thập, sáng tá hỏa thấy , cả nhà nháo nhác tìm.

Kết quả tìm thấy đang co ro ngủ say sưa như c.h.ế.t trong con hẻm Tứ Hạng.

Cũng chính từ sự kiện đó mà mới đến cái ngày sinh nhật mười bốn, mười lăm tháng Bảy quái đản .

"Đã tìm ở Tứ Hạng ?" Hắn hỏi dồn.

Chu Thanh vỗ trán cái bốp: "C.h.ế.t thật, quên béng mất chỗ đó."

Tứ Hạng?

Chân Tạ Tiểu Hoa mềm nhũn, suýt quỵ xuống.

Ôi Tam gia của ơi, đang yên đang lành ngài ma đưa lối quỷ dẫn đường đến chỗ đó chứ!

---

 

Loading...