Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 285: Hi vọng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:33
Lượt xem: 277

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù trong tay nắm chặt chiếc răng ch.ó mực trừ tà, bên cạnh cao thủ hộ vệ, nhưng trong lòng Tiểu Bùi gia vẫn khỏi thấp thỏm lo âu.

"Đến nơi ?"

Chu Thanh chỉ tay về phía : "Nhìn kìa, Tam gia ở đằng ."

Tiểu Bùi gia nâng ô lên, theo hướng tay chỉ, tim bỗng hẫng một nhịp.

Đây quả là cảnh tượng hoang đường nhất mà từng chứng kiến trong đời...

Trên bờ tường cao chót vót, Tạ Tri Phi đang vắt vẻo, hai chân đung đưa nhịp nhàng. Dáng vẻ thong dong tự tại giống như đang bờ tường trơn trượt mà cứ như đang ngả lưng chiếc ghế thái sư êm ái .

Vấn đề là, trời đang mưa như trút nước, chẳng khác nào Thủy Liêm Động.

Tiểu Bùi gia lạch bạch chạy tới, gào lên: "Tạ Ngũ Thập, kiếp, ngươi điên ? Muốn tìm c.h.ế.t đấy? Còn mau xuống ngay cho !"

Tạ Tri Phi chậm rãi chớp mắt, liếc Tiểu Bùi gia một cái.

Ánh mắt lạnh lùng thản nhiên, còn đáng sợ hơn gấp vạn cái lúc nãy ở cửa Tĩnh Tư Cư.

Tiểu Bùi gia luống cuống dúi chiếc răng ch.ó mực tay Chu Thanh: "Nhanh, nhanh lên, chủ t.ử nhà ngươi chắc chắn ma nhập , mau nhét cái tay ."

"Minh Đình." Tạ Tri Phi bỗng cất tiếng gọi lớn: "Ngươi từng thấy ma ?"

Chân Tiểu Bùi gia run lẩy bẩy.

"Đã bao giờ gặp c.h.ế.t sống ?"

Tiểu Bùi gia lảo đảo ngã.

"Đã từng chứng kiến hồn ma nhập xác c.h.ế.t ?"

Bịch!

Tiểu Bùi gia ngã phịch m.ô.n.g xuống vũng nước, rên rỉ oai oái.

"Chu Thanh , ngươi c.h.ế.t dí ở , mau lên lôi xuống ! Chủ t.ử nhà ngươi chỉ một con ma nhập , mà là cả ổ ma đấy!"

"Đừng nhúc nhích, để yên tĩnh một lát."

Tạ Tri Phi co chân , từ từ ngả xuống bờ tường, hai tay gối đầu, chậm rãi khép mắt .

Nước mưa quất mặt đau rát, nhưng mang đến cảm giác sảng khoái đến lạ lùng.

Hắn nhớ rõ Yến Tam Hợp từng một gốc cây cổ thụ trong Tạ phủ và buông một câu xanh rờn: "Vận mệnh là cái thá gì, cút xéo cho khuất mắt."

con thoát khỏi sự an bài của phận.

Yến Hành .

Ngô Quan Nguyệt .

, cũng ngoại lệ.

Bánh xe vận mệnh bắt đầu lăn bánh từ chín năm , đưa linh hồn nhập xác Tạ Tam gia. Và chín năm , nó đưa Hoài Hữu đến bên .

Phải chăng phận để cho Trịnh gia một lá bùa hộ mệnh? Lá bùa mang tên "tuyệt xứ phùng sinh" (tìm thấy đường sống trong cõi c.h.ế.t), là khởi t.ử hồi sinh, là mệnh tận.

Chắc chắn là .

Nếu , ông trời chẳng để cho sống sót đến tận bây giờ.

Như , nghĩa là tấm bùa hộ mệnh dành cho cả và nàng cùng gánh vác, để song kiếm hợp bích, tìm chân tướng sự thật về bàn tay đen tối nghiền nát Trịnh gia năm xưa.

Chắc chắn là như .

Nếu , ông trời chẳng sắp đặt để nàng xuất hiện ngay bên cạnh thế .

Tạ Tri Phi mở bừng mắt, đôi mắt hoa đào sáng rực lên đầy kiên định.

Tiểu Bùi gia thấy ánh mắt mà tim thắt , bật dậy như xác c.h.ế.t sống , lao tới đạp m.ô.n.g Chu Thanh một cái rõ đau.

"Chủ t.ử nhà ngươi điên đến mức mà ngươi còn đực đấy gì hả?"

Chu Thanh vốn nóng lòng như lửa đốt, chỉ chờ lệnh là phi lên ngay.

bất ngờ , đang bờ tường bỗng xoay nhảy xuống.

"Ngũ Thập?"

"Gia?"

Trong tiếng thốt lên kinh hãi của hai , Tạ Tri Phi tiếp đất vững vàng, tiện tay quàng vai bá cổ Tiểu Bùi gia.

Tiểu Bùi gia sợ đến mức cứng đờ , lắp bắp: "Tạ... Tạ Ngũ Thập, chúng mà, ngươi hút dương khí thì hút của Chu Thanh , m.á.u thuần dương, sạch sẽ hơn nhiều."

"Thế còn ngươi thì ?"

"Của á..." Khóe miệng Tiểu Bùi gia giật giật, mếu máo: "Bị 'Ngũ Chỉ Sơn' của vẩn đục hết !"

"Ta thích cái sự vẩn đục đấy."

"Hả?"

Gương mặt nam t.ử âm trầm đáng sợ ghé sát , nhưng đuôi mắt ánh lên nét tinh quái.

Tiểu Bùi gia bất ngờ vung tay tát bốp một cái mặt : "Tạ Ngũ Thập, cái đồ khốn kiếp , dám giả thần giả quỷ dọa ông mày !"

Cái tát trời giáng khiến gò má đau điếng, nhưng trong lòng Tạ Tri Phi dâng lên một cảm xúc lạ lẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-285-hi-vong.html.]

Đã lâu lắm Tam gia mới cảm giác , giống như cuộc đời u tối bấy lâu nay bỗng x.é to.ạc một lỗ hổng, để ánh sáng hy vọng len lỏi .

Những ngày tháng , hy vọng để sống tiếp , Tạ Tri Phi thầm nghĩ.

"Cái chỗ quỷ quái ho mà mê hoặc đến thế?" Tiểu Bùi gia vẫn hồn, hiểu tên điên đội mưa chạy đây .

Tạ Tri Phi chỉ tay về phía xa: "Thấy cái cây ?"

"Cây thì ?"

"Đó là mộc tinh tu luyện ngàn năm thành tinh đấy, bên trong giấu một đại mỹ nhân, đến đây để hẹn hò với nàng ."

Mặt Tiểu Bùi gia tái mét vì sợ.

"Đừng sợ!" Tạ Tri Phi vỗ vai bạn an ủi: "Mỹ nhân bảo tướng mạo ngươi thế , còn 'Ngũ Chỉ Sơn' ô uế nên nàng thèm để mắt tới ."

Tiểu Bùi gia im lặng một hồi lâu gầm lên một tiếng long trời lở đất:

"Tạ Ngũ Thập, ngươi cút xéo ngay cho ông!"

...

Tạ Tiểu Hoa đợi ở cổng, thấy bóng dáng Tam gia từ xa liền vội vàng bung ô chạy đón.

Đến gần kỹ, Tiểu Hoa tổng quản suýt ngất xỉu. Tam gia ướt như chuột lột, nước mưa chảy ròng ròng từ đầu đến chân.

"Ôi trời đất ơi, Gia của ơi, thế thì ốm mất thôi. Mau, mau nhà đồ, tắm nước nóng ngay."

Tạ Tri Phi mệt mỏi rã rời: "Cha ?"

"Lão gia vẫn đang ở thư phòng thẩm vấn , Đại gia cũng ở đó ạ."

"Vậy về phòng nữa, bảo phòng bếp nhỏ..."

Lời thốt , Tạ Tri Phi chợt nhớ tình cảnh hiện tại. Làm gì còn phòng bếp nhỏ nào nữa, đều lôi thẩm vấn hết cả .

Tạ tổng quản nhanh trí đỡ lời: "Tam gia ăn gì cứ dặn, lão nô sẽ sai nhà bếp lớn ngay ạ."

"Mang hai món nhắm rượu lên đây." Tạ Tri Phi kéo tay Bùi Minh Đình: "Ta uống với Tiểu Bùi gia vài chén."

Tiểu Bùi gia hất tay : "Uống cái gì mà uống! Mau ngủ sớm , mai còn pháp sự, sáng sớm tinh mơ dậy dập đầu đấy."

"Mai là sinh nhật , ngươi nỡ lòng nào để lủi thủi một ?"

"Mẹ kiếp, giở trò nũng !"

"Được , uống thì uống, nhưng chỉ uống ba chén thôi đấy nhé."

Ba chén ư?

Sao mà đủ đô !

Tạ Tri Phi lặng lẽ về hướng Tĩnh Tư Cư, ánh mắt thâm trầm. Hắn uống một trận say bí tỉ, say về.

...

Cơn mưa to như trút nước cuốn trôi cái nóng oi ả cuối hạ, mang bầu khí mát mẻ dễ chịu.

Yến Tam Hợp tỉnh dậy, những vết sưng đỏ tuy lặn hẳn nhưng bớt ngứa nhiều.

"Bất Ngôn?"

Lý Bất Ngôn tiếng động liền bật dậy, lao đến bên giường, lo lắng hỏi: "Sao ? Còn sống ?"

"Vẫn c.h.ế.t ."

Yến Tam Hợp chỉ Thang Viên đang gục bên mép giường ngủ say sưa, đưa mắt hỏi Lý Bất Ngôn xem chuyện gì.

Lý Bất Ngôn lắc đầu ngán ngẩm: "Nằm đây cả đêm , gọi mãi dậy, ngủ say như heo ."

Lúc , Thang Viên mới lồm cồm bò dậy, dụi mắt lia lịa, ngơ ngác trời trăng gì.

"Cuối cùng cũng chịu tỉnh, lạy hồn." Lý Bất Ngôn xách cổ áo Thang Viên dựng dậy: "Ngươi ngoài việc , nhớ đóng cửa , chuyện riêng với Tam Hợp."

Thang Viên định mở miệng kể chuyện đêm qua lờ mờ thấy bóng dáng Tam gia, nhưng vẻ mặt nghiêm trọng của Lý Bất Ngôn sợ hãi nuốt lời trong.

Nàng khỏi, Lý Bất Ngôn liền hạ giọng báo cáo: "Người của phu nhân và cả phòng bếp nhỏ đều lôi thẩm vấn hết . Nghe phong thanh sự việc dính líu đến Liễu di nương..."

Yến Tam Hợp xua tay, hiệu cần tiếp.

Không ?

Một chữ cũng lọt tai!

Yến Tam Hợp dậy, quả quyết: "Ra ngoài tìm thuê một căn nhà , cần quá rộng, loại hai cửa ."

Lý Bất Ngôn tin chuyển ngoài thì mừng rơn.

"Chúng sẽ thuê thêm vài : một giặt giũ, một nấu cơm, một dọn dẹp, một trông nhà hộ viện, cộng thêm Thang Viên hầu hạ ngươi nữa là đủ bộ sậu ."

Yến Tam Hợp hỏi: "Tiền nong đủ ?"

Lý Bất Ngôn nháy mắt tinh nghịch: "Dư dả là đằng khác."

Mấy chuyện vặt vãnh Yến Tam Hợp xưa nay đều phó mặc cho Lý Bất Ngôn: "Được, ngươi cứ quyết định ."

"Lời nàng tính!" Giọng quen thuộc của Tạ Tam gia vọng từ ngoài cửa sổ.

 

 

Loading...