Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 289: Điểm yếu
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:37
Lượt xem: 293
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp bắt đầu thấy hối hận.
Đáng lẽ nàng nên cương quyết bắt Lý Bất Ngôn xe cùng, nếu thì bầu khí gượng gạo đến mức .
Nàng vốn là một kẻ tẻ nhạt, phần lớn thời gian đều đắm chìm trong thế giới riêng của , khi tiếp xúc với khác, nàng chỉ cần đóng vai là .
hôm nay cái vị Tam gia , lên xe ngậm chặt miệng như hến, ánh mắt đảo liên tục, thỉnh thoảng rơi nàng vội vàng dời ; một lát liếc trộm, lảng tránh.
Hắn rốt cuộc cái gì?
Yến Tam Hợp bình tĩnh hít sâu vài : "Tam gia gì xin cứ thẳng." Thật là khó chịu quá mất.
"Thật cũng chẳng gì, chỉ là thấy ."
"Vì ?"
"Phiền phức!"
Yến Tam Hợp: "..."
Lý Bất Ngôn ở bên ngoài xe đang căng hai lỗ tai lén: "..."
Tiếp tục im lặng.
Tiếp tục lúng túng.
Ánh mắt nào đó tiếp tục liếc qua, dời .
Tạ Tri Phi chuyện, mà là trong lòng ngàn lời nhưng chẳng bắt đầu từ .
Viên minh châu tỏa ánh sáng dìu dịu, những tia sáng nhảy múa vai, mắt nha đầu khiến cảm thấy nàng thật xinh , chút kiêu ngạo.
Ai thể ngờ rằng cái mầm đậu bệnh tật ốm yếu bé tí teo năm đó, giờ thể trưởng thành đến nhường .
Tạ Tri Phi dùng ánh mắt vẽ hình dáng Yến Tam Hợp, càng vẽ càng cảm thấy chua xót.
Linh hồn nhập xác Tạ Tam gia, ngoại trừ sức khỏe yếu khiến chịu khổ đôi chút , thì chuyện khác đều thuận buồm xuôi gió.
Còn nàng thì ?
Đôi vai gầy guộc, sắc mặt xanh xao, ăn uống đạm bạc, quần áo giản đơn.
Hắn chợt nhớ đến giải tâm ma cho Yến Hành, nàng chạy thục mạng liên tục mấy ngày đêm ngơi nghỉ trong cơn mưa tầm tã, chỉ uống nóng và ăn bánh bao cầm .
Nghĩ đến đêm nàng chờ để khỏi thành, cuộn tròn đất, co ro hứng chịu từng đợt gió bấc thốc trong con ngõ nhỏ...
Càng nghĩ, Tạ Tri Phi càng kìm nước mắt, vùi đầu cánh tay, mặc cho cơn đau dữ dội từ bàn chân truyền thấu đến tận đáy lòng.
Hắn thậm chí đột nhiên hiểu , vì mỗi Yến Tam Hợp giải tâm ma xong, khi nàng ngã lòng , đều ôm nàng hết sức cẩn thận.
Đó là bởi vì đau lòng!
Yến Tam Hợp cảm thấy bầu khí trong xe gì đó , nàng cảm nhận một nỗi bi thương sâu sắc tỏa từ đối diện.
Sao thế nhỉ?
Hắn gì nấy ?
Hay là chuyện phòng bếp nhỏ liên quan đến Ngô thị?
Yến Tam Hợp vốn cách an ủi khác, chỉ đành ho khẽ một tiếng, nhỏ: "Tạ Tri Phi, một là điểm yếu của ngươi, nhưng cũng thể trở thành áo giáp của ngươi."
Tạ Tri Phi ngẩng đầu lên, mờ mịt nàng.
"Nương ngươi thông minh, cho nên ngươi và ca ca ngươi mới xuất chúng. Có hai các ngươi thì sợ gì nương ngươi g.i.ế.c phóng hỏa, địa vị của bà, địa vị của đại phòng vẫn vững như Thái Sơn."
Tạ Tri Phi trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mỉm : "Nàng đúng, đó đúng là điểm yếu của , nhưng cũng chính là áo giáp của ."
Giờ thì ngươi thu cái vẻ bi thương để chuyên tâm việc chính hả?
Yến Tam Hợp dời mắt chỗ khác, trong lòng thầm mắng.
"Bắt tay chính sự ."
Tạ Tri Phi ho khan: "Lát nữa ngươi cứ giả của , Lý Bất Ngôn vẫn đóng vai hộ vệ của ngươi, và Minh Đình sẽ đưa ngươi ngoài mở mang tầm mắt."
Yến Tam Hợp thật hỏi một câu: Sao giả của Tiểu Bùi gia?
nghĩ , Giáo Phường Ti là địa bàn quen thuộc của Tam gia, sắp xếp như hẳn là lý do riêng.
"Được!"
"Vào Giáo Phường Ti, việc đều ánh mắt mà hành xử, tự ý hành động."
"Được!"
"Về chuyện tốn bao nhiêu bạc, ngươi cần quan tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-289-diem-yeu.html.]
Tạ Tri Phi nhạt: "Sinh nhật Tam gia tặng quà đến mức căng phồng cả túi tiền, ngươi cứ tiêu thoải mái cho ."
Yến Tam Hợp thản nhiên : "Chúc mừng Tam gia tìm con đường phát tài hiệu quả đến ."
Tạ Tri Phi giật , đó chậm rãi đáp: "Mỗi năm cũng chỉ một thôi."
Ngươi còn một năm mấy nữa hả?
Yến Tam Hợp hỏi: "Tam gia còn gì dặn dò nữa ?"
"Hết ."
"Ta còn!"
"Nói ."
"Lần , mục đích của chúng là ngóng chuyện của Thệ Thủy."
"Phải."
"Chuyện bao gồm nhiều thứ: Vị khách đầu tiên của nàng là ai; vị ân khách nào nâng đỡ nàng nhất; ai là bạn bè; ai kết oán thù với nàng ..."
"Ta ."
"Tuổi nghề của Thệ Thủy ở Giáo Phường Ti cũng khá lâu, cho nên cần hỏi những cô nương trẻ tuổi, mà hỏi những thâm niên một chút..."
"Việc hỏi thâm niên cứ để lo."
Yến Tam Hợp giật , dám tin chẳng cần nàng hết câu nhận lời ngay tắp lự.
"Ngươi cần ngại."
Tạ Tri Phi tự tin: "Ta khuôn mặt các cô nương từ nhỏ đến lớn đều thích, hữu dụng."
Yến Tam Hợp: "..."
---
Xe ngựa dừng cửa Giáo Phường Ti.
Chỉ vì một câu "gãy xương một trăm ngày mới cử động" của Tạ Tri Phi mà Yến Tam Hợp đành để Lý Bất Ngôn bế xuống xe.
Nàng cửa Giáo Phường Ti, mấy chữ rồng bay phượng múa tấm biển hiệu, lòng chợt chùng xuống.
Nếu một cánh cửa am ngăn cách hồng trần với Phật môn, thì cánh cửa son chính là ranh giới ngăn cách nhân gian và địa ngục.
Bước trong, Đường Chi Vị c.h.ế.t , chỉ còn Thệ Thủy vẫn đang sống sót.
"Tiểu Bùi gia đến kìa."
Tiểu Bùi gia kiếm cái quạt, vênh váo phe phẩy, giọng điệu càng thêm phần ngạo mạn.
"Cùng dầm mưa, cùng chạy trốn, cùng hát. Yến Tam Hợp, tình bạn của chúng thăng hạng thêm một bước đấy."
Ờ, sắp thăng thiên luôn .
Yến Tam Hợp chắp tay lưng, điềm tĩnh đáp: "Tiểu Bùi gia, xin mời!"
Mắt Tiểu Bùi gia sáng rực lên, dùng khuỷu tay huých nhẹ Tạ Tri Phi, hiệu: Nhìn dáng kìa, ngươi dạy nàng ?
Tạ Tri Phi im lặng, dùng khẩu hình trả lời một chữ: "Cút!"
Lúc , Chu Thanh trình hai tấm lệnh bài, tên thị vệ liếc mắt qua liền thò đầu trong hô to: "Tăng Lục Ti Bùi đại nhân và Ngũ Thành Binh Mã Tư Tạ đại nhân giá lâm, ma ma mau nghênh đón!"
Lời dứt, một phụ nhân trung niên yểu điệu, quyến rũ bước .
Phụ nhân giống Tạ Tri Phi ở chỗ, khi rộ lên liền để lộ hai lúm đồng tiền duyên, khiến dễ sinh thiện cảm.
"Ôi chao, là Bùi đại nhân và Tạ đại nhân, khách quý, đúng là khách quý! Xin mời trong nào!"
Hạ ma ma dẫn thầm liếc mắt đ.á.n.h giá Yến Tam Hợp: "Hai vị đại nhân ít khi ghé qua đây, mặt lạ quá."
Tạ Tri Phi xòa: "Ta là kẻ thô lỗ, thích mấy cách chuyện trịnh trọng ở chốn . Gần đây tâm trạng của nên dẫn tới đây giải khuây chút thôi."
Hạ ma ma liếc mắt đưa tình với Bùi Tiếu: "Đến đây là đúng bài . Uống chén rượu, khúc nhạc, ôm tiểu nương t.ử lòng là bao nhiêu muộn phiền đều tan biến hết ngay mà."
Tạ Tri Phi cố ý thở dài sườn sượt: "Thôi xong, bạc trong túi bổn đại nhân hôm nay xem giữ ."
Hạ ma ma che miệng khúc khích: "Đại nhân thật đùa."
"Còn xem là đùa với ai chứ. Xuất sắc như Hạ ma ma đây thì bổn đại nhân chẳng ngại ghẹo thêm vài câu ."
Hạ ma ma õng ẹo phất chiếc khăn tay lên Tạ Tri Phi.
"Có câu của ngài, đêm nay ma ma sẽ tiếp đại nhân say về."