Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 295: Si Nhi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:43
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tam gia và Yến Tam Hợp đều xem nhẹ một chuyện.
Đường Kỳ Lệnh thể Thái phó cho Thái t.ử thì bàn đến nhân phẩm, chỉ riêng học vấn chắc chắn thuộc hàng nhất Đại Hoa quốc.
Một thầy giỏi thì kẻ bái môn hạ chắc chắn nhiều đếm xuể, và dĩ nhiên trong đó cũng là nhân tài khắp thiên hạ.
Năm xưa Đường Kỳ Lệnh ngã ngựa, đám học trò của ông ?
"Đường Kỳ Lệnh dính líu đến vụ án Khoa thi xuân, học trò chẳng sẽ hận ông thấu xương ?"
"Hận cái con khỉ!" Hạ ma ma câu tức tối chỗ phát tiết: "Ngày hôm đó bọn họ đến đông nghịt, kẻ nào kẻ nấy đều nâng đỡ tiểu sư của lên hoa khôi!"
Nâng đỡ?
Tạ Tri Phi thầm giật vì cách dùng từ của bà.
Điều nghĩa là các học trò của Đường Kỳ Lệnh những phủi sạch quan hệ với thầy , mà còn một lòng một bảo vệ tiểu sư Đường Chi Vị.
Tại như thế?
Hắn đập bàn, giả bộ giận dữ: " là một đám ngông cuồng trời cao đất dày, cũng sợ Đường Kỳ Lệnh liên lụy ."
Lời qua thì quả là lẽ thường tình.
Hạ ma ma một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng ngoài cửa sổ, giọng đầy vẻ khinh miệt: "Cái đám thư sinh nghèo kiết xác đáng đời ai thi đỗ, quan , cả đời nghèo túng. Tiền đồ của bà cô đây đều bọn chúng ngáng đường hết cả ."
Ánh mắt Tạ Tri Phi khẽ động, : "Xem trướng của hoa khôi đêm hôm đó cũng là học trò của Đường Kỳ Lệnh?"
"Chứ còn ai đây nữa." Hạ ma ma oán hận : "Tên đó là một thư sinh nghèo rớt mồng tơi. Chỉ dựa một bài thơ chua loét mà Thệ Thủy từ chối hết đám hoàng tôn công t.ử để mời phòng."
Ngừng một chút, bà ghé đôi môi đỏ mọng sát tai Tạ Tri Phi, thì thầm:
"Ta cho ngươi bí mật , vết m.á.u đỏ khăn là giả đấy. Là tên thư sinh tự c.ắ.n đầu ngón tay bôi m.á.u lên đó."
"Hả?" Tạ Tri Phi cố ý trố mắt: "Lại còn chuyện nữa ư?"
"Người trong Giáo Phường Ti chúng đều đồn rằng, lúc Thệ Thủy còn ở trong khuê phòng từng phá , sớm chẳng còn là xử nữ nữa ." Hạ ma ma bĩu môi khinh bỉ: "Cũng chỉ mấy tên thư sinh nghèo nàn mới coi ả là bảo bối thôi."
"Lời nhớ tới một chuyện." Hai mắt Hạ ma ma đỏ ngầu vì men rượu: "Làm gì cô nương nào mười chín tuổi đầu mà vẫn nằng nặc cho bà mối tới cửa?"
"Việc ngươi ?" Tạ Tri Phi tò mò.
"Người đều đồn đại như cả." Hạ ma ma đến khô cả cổ, bèn cầm chén rượu lên uống cạn một . "Ta còn cái lão cha hổ của ả chẳng những phản đối, còn vỗ bàn trầm trồ khen ngợi. Chậc chậc chậc, mang tiếng là sách mà bụng nam đạo nữ xướng*."
(*Nam đạo nữ xướng: Nam trộm cắp, nữ bán dâm - ý chỉ phường vô đạo đức).
Tạ Tri Phi dám bỏ sót một chữ nào, vờ vỗ trán than:
"Ây da, cha cứ nhớ mãi quên Thệ Thủy, mà ông giỏi thơ văn. Người hôm đó phòng Thệ Thủy khéo là cha cũng nên?"
"Không cha ngài ." Hạ ma ma vươn bàn tay nhỏ nhắn, nhẹ nhàng chọc giữa trán Tạ Tri Phi, chế giễu: "Người nọ mà tuấn tú như Tạ đại nhân đây thì tiểu nương t.ử thế nào cũng lao tranh giành một phen."
Đệt, say nhẹ , thế mà cũng dám ?
Tạ Tri Phi day day trán: "Người nọ là ai, ma ma còn nhớ ?"
Cảm giác tê dại từ đầu ngón tay truyền đến khiến thở của Hạ ma ma run rẩy: "Ai mà thèm nhớ tên kẻ đó chứ."
Tạ Tri Phi nhẹ nhàng buông tay .
Đầu ngón tay Hạ ma ma hụt hẫng, trái tim cũng hẫng hụt theo.
Bà ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Tạ Tri Phi đang rũ xuống.
Khi Tam gia mỉm , đôi mắt hoa đào khiến như tắm trong gió xuân. khi , ngọn gió xuân cũng biến mất tăm mất tích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-295-si-nhi.html.]
Đôi môi mỏng mím chặt, cả khuôn mặt lộ bất kỳ biểu cảm nào khiến trông đầy thâm trầm, khó đoán.
Hạ ma ma ngẩn ngơ trong giây lát buột miệng: "Bài thơ đề tên, ký là Tuế Hàn Tam Hữu."
Tạ Tri Phi lúc mới ngước đôi mắt hoa đào lên: "Chuyện lâu như , ma ma còn nhớ rõ thế?"
"Cái gì mà nhớ . Tuế Hàn Tam Hữu trong lời bọn họ chẳng là tùng, trúc, mai ? Phòng ốc ở Giáo Phường Ti chúng khéo cũng phòng Tùng, phòng Trúc, phòng Mai, còn cả Cúc, Lan, Mẫu Đơn nữa kìa."
Hạ ma ma lúng liếng mắt Tạ Tri Phi, nhạo: "Đại nhân ngài phân xử xem, đang yên đang lành đặt cái tên , chua loét chứ?"
" là chua thật!" Tạ Tri Phi hùa theo: "Nói như , đó chuộc cho Thệ Thủy thể là kẻ nhỉ!"
"Ta phi!"
Hạ ma ma ưỡn , cố ý tì lên cánh tay Tạ Tri Phi, giận dữ mắng: "Chỉ dựa một tên thư sinh nghèo rớt mồng tơi như mà đòi chuộc hoa khôi của Giáo Phường Ti ngoài á? Nằm mơ giữa ban ngày!"
Ánh mắt Tạ Tri Phi lướt qua Hạ ma ma, cố ý nuốt nước miếng đ.á.n.h ực một cái.
Trong lòng Hạ ma ma đắc ý vô cùng, dứt khoát mượn rượu dán sát cả .
"Dáng của ma ma quyến rũ nhường , thật hiểu lão cha mắt mù của chỉ chăm chăm con ả như thế."
Mùi rượu nồng nặc xen lẫn mùi son phấn xộc mũi, Tạ Tri Phi buồn nôn ói: "Không , cửa sổ hít thở chút khí ."
Hắn vội bước qua, đẩy cửa sổ lên. Toàn bộ màn đêm của Giáo Phường Ti thu trọn đáy mắt.
Dưới ánh đèn lồng, chợt nhớ tới Yến Tam Hợp.
Nha đầu đang cái gì nhỉ?
Bùi Minh Đình chăm sóc nàng chu đáo ?
"Đại nhân... Đại nhân mãi mỏi chân ?"
Hạ ma ma dính chặt lấy như miếng cao da chó, hai tay vòng qua ôm chặt lấy eo Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi nhíu mày, gỡ hai tay bà , đó chậm rãi xoay , cúi đầu xuống.
Hạ ma ma đón lấy ánh mắt , trái tim như tan chảy thành nước.
Nam t.ử mắt mày , mắt sáng, ngay cả đôi môi mỏng đang mím chặt cũng gợi cảm đến thế, giống hệt năm xưa như đúc.
Bà đến ngây dại, ký ức về cái đêm của nhiều năm về chợt ùa về.
Người đó cũng từng chắp tay bên cửa sổ như thế, bóng lưng cô độc, quạnh quẽ hơn cả màn đêm tịch mịch.
Nàng ôm lấy từ phía , khẽ áp mặt lên tấm lưng rộng.
Hắn run lên, nắm lấy bàn tay nàng.
Giữa hai còn một kẽ hở.
"Bảo Nhi." Hắn thấp giọng gọi: "Nàng dành dụm chút tiền chẳng dễ dàng gì, thể lấy . Nàng hãy tìm một nam nhân , nghĩ cách để giúp nàng chuộc , thoát khỏi bể khổ ."
Nàng tiếng tim đập thình thịch, kiên quyết lắc đầu.
"Nếu tới chuộc , thì đối với thế gian cũng là bể khổ. Ta ở đây chờ ."
"Si nhi, si nhi, đúng là si nhi!"
Nam nhân xoay , ôm chặt nàng lòng, giọng khàn khàn thì thầm bên tai:
"Chờ về quê, sẽ dùng bạc mua một gian nhà nhỏ và vài mẫu ruộng , đó vùi đầu khổ học. Ngày đỗ đạt công danh cũng sẽ là ngày đến Giáo Phường Ti đón nàng về."
---