Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 297: Chết
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:45
Lượt xem: 253
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bụi cỏ, vặn một chiếc đèn lồng lục giác dựng thẳng. Chân bà lão khéo ánh đèn, khiến một vầng trăng sáng hiện đôi giày cũ kỹ.
Chỉ là, vầng trăng ảm đạm hơn nhiều so với đôi giày mà Tĩnh Trần từng nâng niu.
Tiểu Bùi gia kinh ngạc thôi.
Một bà lão hót phân, thể mang đôi giày trị giá năm lượng bạc?
Trong lúc Tiểu Bùi gia còn đang ngẩn kinh ngạc thì Yến Tam Hợp chút do dự bước tới.
"Bà bà, bà tên là gì?"
Bà lão run lẩy bẩy xoay , thủ thế phòng vệ: "Ngươi... ngươi lấy bạc cho đấy chứ? Không !"
"Đã cho bà thì là của bà."
Nàng quan sát sắc mặt bà lão, ướm lời thăm dò: "Đôi giày chân bà từng thấy ở bên ngoài . Dưới ánh đèn cũng hiện lên vầng trăng sáng y hệt như ."
Bà lão luống cuống chân tay Yến Tam Hợp, chậm chạp lùi về phía .
Giọng Yến Tam Hợp thoáng dịu : "Ta thấy nó tại một đám tang."
Khóe mắt đầy nếp nhăn của bà lão tự dưng giật mạnh một cái.
Cái run rẩy Yến Tam Hợp bắt rõ. Suy nghĩ một thoáng, nàng quyết định đ.á.n.h cược một phen.
"Nơi đám tang là một am ni cô. Vị ni cô mất pháp danh là Tĩnh Trần. Khi còn sống nàng kể rằng từng là hoa khôi của Giáo Phường Ti, ở chốn suốt chín năm trời."
Yến Tam Hợp chậm, chậm đến mức Tiểu Bùi gia nhịn bật , thầm nghĩ bà đồng đúng là giỏi bịa chuyện như thần.
"Nàng còn , ở bộ Giáo Phường Ti , nàng chỉ duy nhất một bạn , và nàng tặng cho đó một đôi giày thêu giá năm lượng bạc."
Sắc mặt bà lão biến đổi kịch liệt, cả tự chủ mà run lên bần bật.
" ." Yến Tam Hợp dừng một chút: "Nàng còn thắp một ngọn đèn Trường Minh ở Am Thủy Nguyệt, cầu phù hộ cho đó vạn sự thuận lợi, sớm ngày thoát khỏi bể khổ."
Rầm!
Thùng phân vai bà lão rơi xuống đất, b.ắ.n tung tóe lên vạt áo Yến Tam Hợp. Yến Tam Hợp tránh né, đôi mắt đen láy vẫn điềm tĩnh bà lão chằm chằm.
Hai hàm răng bà lão va lập cập, mãi một lúc lâu mới rặn từng chữ qua kẽ răng: "Đèn Trường Minh... tên ai?"
"Cái ..." Môi Yến Tam Hợp mấp máy, dường như đang do dự nên thật .
Bà lão đợi nữa, gào lên: "Có ghi là Quế Hoa ?"
" , chính là Quế Hoa."
Đồng t.ử bà lão co rút , bàn tay gầy guộc dùng hết sức bình sinh túm chặt lấy cánh tay Yến Tam Hợp: "Ta chính là Quế Hoa! Ta là Quế Hoa! Ta chính là..."
Tay bà càng siết càng chặt, giọng điệu càng lúc càng điên cuồng, ánh mắt Yến Tam Hợp rực lửa như thiêu đốt tất cả.
Lúc đang nín thở chờ bà tiếp thì bà đột nhiên buông tay, bệt xuống đất gào t.h.ả.m thiết.
Tiếng gào của một bà lão già nua thê lương như tiếng quạ kêu đêm, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch.
Chu Thanh sợ kinh động đến khác, vội vàng vung tay c.h.é.m nhẹ một chưởng gáy bà. Tiếng tắt lịm, bà lão từ từ đổ gục xuống đất.
Vừa khéo ngã ập đống phân nhầy nhụa.
Làm bây giờ?
Chu Thanh áy náy Yến Tam Hợp: "Ta sợ khác kéo đến."
"Không ." Yến Tam Hợp nghiêng đầu: "Tiểu Bùi gia, giờ tính đây?"
Làm ?
Tiểu Bùi gia trừng mắt đôi mắt vô tội của nàng, nhưng vẫn cố vắt óc đưa ý kiến: "Hay là... ấn nhân trung cho tỉnh ?"
Ấn cho tỉnh thì dễ, nhưng khi tỉnh thì ?
Với cái dáng vẻ kích động của bà lão, e là thể bình tĩnh chuyện . Nhỡ ầm ĩ lên khiến của Giáo Phường Ti nghi ngờ thì hỏng bét.
Yến Tam Hợp căng thẳng hỏi: "Chu Thanh, nếu thần quỷ mang ngoài để thẩm vấn, ngươi cách nào ?"
Chu Thanh híp mắt: "Yến cô nương chắc chắn bà liên quan đến tâm ma của Tĩnh Trần chứ?"
Yến Tam Hợp khẳng định: "Chắc chắn."
Chu Thanh nhíu mày: "Vì ?"
"Ta từ đầu tới cuối hề nhắc đến cái tên Thệ Thủy, chỉ đưa những manh mối rời rạc như ni cô am, Tĩnh Trần, giày thêu, hoa khôi, chín năm..."
Yến Tam Hợp phân tích: "Vậy mà bà chờ mà tự nhận là Quế Hoa, nhận những thông tin về . Ngươi nghĩ xem là vì ?"
Chu Thanh trả lời , chỉ thể thành thật lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-297-chet.html.]
"Nếu như ngươi và Tạ Tri Phi xa cách mười mấy năm, bỗng một ngày ngươi vô tình nhắc tới Tam gia, liệu trong lòng ngươi sốt ruột mà lao tới túm lấy nọ để hỏi cho lẽ ..." Yến Tam Hợp bỏ lửng câu , nhưng Chu Thanh hiểu vấn đề.
Các ngươi Tam gia là Tạ Tam gia ở kinh thành ?
Là Tam gia của Tạ gia ?
Là Tam gia của Ngũ Thành Binh Mã Tư ?
Ta từng là thị vệ cận nhất của Tam gia đấy!
Mọi chuyện lớn nhỏ của ngài đều qua tay xử lý!
Đó chính là sợi dây liên kết vô hình giữa những cố nhân!
Tuy hiểu , nhưng Chu Thanh vẫn cau mày: "Yến cô nương, chuyện khó lắm. Giáo Phường Ti chốn ..."
"Có một cách." Tiểu Bùi gia nãy giờ im lặng đột nhiên chen .
Yến Tam Hợp : "Cách gì?"
Tiểu Bùi gia che miệng giả vờ ho khan vài tiếng: "Hà xứ tối thương tâm, quan sơn kiến thu nguyệt thì ?"
Yến Tam Hợp chấn động, đôi mắt đen sâu mắt : "Ngươi chắc chứ?"
Tiểu Bùi gia đắc ý nhướng mày: "Ngươi chắc chắn, thì cũng chắc chắn."
Yến Tam Hợp: "Ngươi ?"
Tiểu Bùi gia vỗ ngực: "Cũng xem họ gì?"
Yến Tam Hợp: "Chuyện lo, chỉ lo một chuyện khác."
Tiểu Bùi gia ghé sát gần Yến Tam Hợp, thản nhiên : "Chỉ cần ngươi ở đây."
Yến Tam Hợp chút keo kiệt dành cho Tiểu Bùi gia một nụ mỉm, dứt khoát : "Vậy thì 'quan sơn kiến thu nguyệt' !"
Cả Tiểu Bùi gia lảo đảo ngã, tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.
Xong đời , hồn vía của nàng câu mất !
Chu Thanh một bên chợt cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng.
So với cái tên Đinh Nhất đầu gỗ thì gì cũng là thông minh, cớ nãy giờ hai chuyện mà cứ như vịt sấm thế ?
Lúc , chỉ thấy Tiểu Bùi gia hồn xiêu phách lạc, run rẩy móc một bình sứ nhỏ, quơ quơ mặt Yến Tam Hợp: "Ba trăm lượng một viên đấy!"
"Tiếc tiền ?"
"Ai bảo tiếc?" Tiểu Bùi gia dốc một viên t.h.u.ố.c màu đen: "Chu Thanh, cạy miệng bà , nhét viên t.h.u.ố.c ."
Đến nước , Chu Thanh mới vỡ lẽ:
"Hà xứ tối thương tâm, quan sơn kiến thu nguyệt" trong ý của Yến Tam Hợp và Tiểu Bùi gia còn một ẩn ý khác, đó là: C.h.ế.t.
Cho nên, cuộc đối thoại "hack não" của bọn họ phiên dịch tiếng sẽ là:
Yến Tam Hợp: Ngươi bản lĩnh khiến cho c.h.ế.t giả ?
Tiểu Bùi gia: Ta , nhưng Bùi gia nhà thì .
Yến Tam Hợp: Có mang theo t.h.u.ố.c ?
Tiểu Bùi gia: Ngay đây.
Yến Tam Hợp: Người phận thấp hèn như nếu c.h.ế.t thì tám chín phần mười sẽ ném bãi tha ma, ngươi dám ?
Tiểu Bùi gia: Có ngươi ở đây thì ngại gì.
Yến Tam Hợp: Vậy thì cho c.h.ế.t !
Chu Thanh cạy miệng bà lão , nhét viên t.h.u.ố.c họng, đó dậy dùng ánh mắt xin chỉ thị của Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp suy nghĩ một lát: "Đi báo cho Hoàng Kỳ và Lý Bất Ngôn, chúng rút lui."
"Vậy còn gia nhà thì ?"
Yến Tam Hợp hỏi đến nghẹn họng. Ở góc khuất ai thấy, ánh mắt nàng bắt đầu d.a.o động.
sự rối rắm chỉ duy trì trong thoáng chốc, nàng lập tức đưa quyết định.
"Đi báo cho , rút !"
Từ xa xa, trong lòng vị gia nào đó tức đến nổ phổi, hậm hực bước từ trong bóng tối .
---