Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 303: Học trò

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:51
Lượt xem: 290

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nữ t.ử dòng dõi cao môn, bắt nạt, nhốt phòng chứa củi, bỏ đói ba ngày ba đêm, khi thả sốt cao mê man.

Những lời thốt trong cảnh cùng cực chắc chắn là lời gan ruột, xuất phát từ tận đáy lòng.

Sống đến ngày trời quang mây tạnh, trăng sáng soi đường - Lời ý nghĩa gì?

Nghĩa là hiện tại trời trong, trăng sáng.

Nghĩa là trong mắt nàng, vụ án của Đường gia uẩn khúc to lớn.

Nghĩa là nàng chọn cái c.h.ế.t để giải thoát mà c.ắ.n răng nhẫn nhục sống trong Giáo Phường Ti chính là để đợi ngày vụ án Đường gia đưa ánh sáng.

Vậy thì, ai là đủ bản lĩnh để lật vụ án Đường gia?

Tiền Thái tử!

Nói cách khác, nàng đang mòn mỏi chờ đợi ngày vị tiền Thái t.ử đăng cơ, nắm quyền sinh sát trong tay.

Nhìn ở một góc độ khác, khả năng vụ án gian lận thi cử của Đường Kỳ Lệnh năm xưa... thực sự ẩn tình.

Quay , mấu chốt vấn đề vẫn ở vụ án của Đường Kỳ Lệnh. Sắc mặt Tam gia nghiêm trọng ?

Yến Tam Hợp bà lão, bình luận gì thêm, chỉ bình tĩnh hỏi: "Quế Hoa, vì thế mà Thệ Thủy lột xác ?"

"Lại cô nương đoán trúng ."

Kể từ đêm hôm đó, Thệ Thủy như biến thành một con khác, còn nhẫn nhịn cam chịu nữa.

Hạ Ngọc tát nàng một cái, nàng tát trả một cái. Hạ Ngọc vu oan cho nàng, nàng lớn tiếng vạch trần ngay tại trận. Hạ Ngọc cố tình đưa giày chật cho nàng, nàng ném thẳng chiếc giày mặt ả.

Người đời vốn thói bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.

Sau vài đụng độ, Hạ Ngọc những chiếm thượng phong mà còn mất hết mặt mũi, dần dần cũng điều mà thu liễm .

Ngoài việc ăn miếng trả miếng, Thệ Thủy còn rũ bỏ vẻ cao ngạo xa cách đây, bắt đầu hòa đồng hơn với các tiểu nương t.ử khác.

Các tiểu nương t.ử cũng tự phận.

lưng Thệ Thủy vẫn còn bóng dáng của một Thái t.ử đương triều, còn lưng Hạ Ngọc cái gì? Chẳng cái rắm gì cả.

"Đến ngày thi hoa khôi, cho dù bài thơ của Thệ Thủy thì chỉ cần dựa nét chữ Sấu Kim thôi, Hạ Ngọc cửa để so bì với nàng ."

Quế Hoa nhếch mép: "Ả thơ dở tệ, dở đến mức đám thư sinh bên la ó phản đối. Đáng đời!"

Yến Tam Hợp cẩn trọng ướm hỏi: "Ta đêm đó một thư sinh tên là Tuế Hàn Tam Hữu mời phòng thủy tạ cùng Thệ Thủy. Quế Hoa, bà vị Tuế Hàn Tam Hữu đó là thế nào ?"

"Ta ." Quế Hoa đáp ngay: "Người đó là học trò cũ của phụ nàng. Đêm đó bọn họ chuyện trai gái mà chỉ chuyện suốt đêm. Vết m.á.u đỏ khăn là do thư sinh tự c.ắ.n ngón tay bôi lên."

Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Sao bà rõ thế?"

"Ba tháng khi diễn cuộc thi hoa khôi, quản sự Giáo Phường Ti phân công canh gác gian ngoài phòng thủy tạ đêm đó. Mọi động tĩnh bên trong đều rõ mồn một."

Hóa .

Yến Tam Hợp ngước bầu trời đêm đen kịt, thầm nghĩ về vong linh Đường Chi Vị. Cuộc gặp gỡ đêm nay giữa và Quế Hoa, là do nàng âm thầm dẫn lối chỉ đường cho ?

"Vị thư sinh đó tên là gì?"

"Ta chỉ họ Chư, bọn gọi là Chư công tử."

"Chư?"

Yến Tam Hợp sang với phía : "Cái họ hiếm gặp!"

"Quả thực là hiếm." Tạ Tri Phi liếc mắt hiệu cho Chu Thanh.

Biết họ, là học trò của Đường Kỳ Lệnh, tự xưng là Tuế Hàn Tam Hữu, phạm vi tìm kiếm thu hẹp đáng kể, việc điều tra sẽ dễ dàng hơn nhiều.

"Chư công t.ử thường xuyên đến Giáo Phường Ti ?"

"Không thường xuyên lắm, cứ hai ba tháng mới ghé một ."

"Đến trong bao lâu?"

"Khoảng ba bốn năm gì đó."

"Sau ba bốn năm thì đến nữa ?"

Quế Hoa ngẫm nghĩ: "Vẫn đến chứ, sinh nhật Thệ Thủy năm nào cũng mặt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-303-hoc-tro.html.]

Yến Tam Hợp: "Sinh nhật nàng là ngày nào?"

Quế Hoa: "Mùng hai tháng hai."

Mùng hai tháng hai, rồng ngẩng đầu.

Sinh nhật Thệ Thủy hóa rơi một ngày cát tường như .

Yến Tam Hợp chợt thấy bùi ngùi: "Ngoài Chư công t.ử thì còn ai đến thăm nàng nữa ?"

"Không ." Sắc mặt Quế Hoa chợt khựng , dường như sực nhớ điều gì: "Khoan , đúng, về còn một vị Đường gia nữa."

Yến Tam Hợp: "Đường gia là thế nào?"

Quế Hoa: "Hình như cũng là học trò của phụ Thệ Thủy. Có thấy Thệ Thủy gọi là tiểu sư ."

Họ Đường?

Đường thiếu gia?

Cùng họ với Thệ Thủy.

Vị Đường gia ngoài việc là học trò của Đường Kỳ Lệnh , còn mối dây mơ rễ má nào với nhà họ Đường .

Yến Tam Hợp: "Đường gia đến thường những gì?"

Quế Hoa: "Cũng giống như Chư công t.ử thôi, chỉ uống , chuyện phiếm."

Yến Tam Hợp: "Bọn họ thường chuyện gì?"

Quế Hoa gãi gãi đầu: "Cô nương, nếu chẳng hiểu họ cái gì thì cô tin ?"

Yến Tam Hợp chút do dự gật đầu: "Tin!"

"Ta thật sự hiểu nổi!" Quế Hoa nhớ : "Thệ Thủy cũng chẳng bao giờ giải thích cho . Mỗi bọn họ đến, nàng đều bảo tránh chỗ khác. Có tủi quá mới hỏi nàng: Chúng thiết như , ngươi vẫn tin tưởng ?"

"Thệ Thủy tin bà, mà là quá nhiều sẽ liên lụy."

"Cô nương, cái gì cô cũng thế?"

Hốc mắt Quế Hoa đỏ lên, bà kinh ngạc thốt lên: "Nàng cũng y hệt như với . Ban đầu tin, còn giận dỗi nàng mất mấy ngày. Mãi mới ngộ thật quá ngu ngốc!"

Không bà ngốc, mà là do bà sinh và lớn lên ở cái chốn Giáo Phường Ti biệt lập , nào chút khái niệm sự phòng gì với thời cuộc chính trị bên ngoài.

Chư công t.ử và Đường gia đều là học trò của Đường Kỳ Lệnh, quá nửa là của phe Thái tử. Bọn họ mạo hiểm đến Giáo Phường Ti thăm tiểu sư thì chắc chắn là để truyền tin tức mật từ bên ngoài .

Thái t.ử hiện giờ , thời cuộc biến động thế nào, chỉ một đêm tâm tình là đủ để Thệ Thủy nắm bắt tình hình.

Sống trong vũng bùn đáng sợ, đáng sợ là sống mà thấy ánh sáng của hy vọng. Sự xuất hiện của Chư công t.ử và Đường gia lẽ chính là nguồn động lực và dũng khí giúp Thệ Thủy tiếp tục nuôi hy vọng chờ ngày "trời quang mây tạnh".

Thứ dũng khí chính là món quà quý giá nhất mà họ dốc lòng dành tặng để khích lệ nàng tiếp tục sống.

Sợi dây cảm xúc trong lòng Yến Tam Hợp khẽ rung lên: "Quế Hoa, khi Thệ Thủy trở thành hoa khôi, bao giờ nàng chịu ấm ức từ khách làng chơi ?"

Quế Hoa lắc đầu quầy quậy: "Chưa từng."

Lần , Tiểu Bùi gia nhịn xen : "Quế Hoa, Giáo Phường Ti tiểu nương t.ử nào mà từng khách ức hiếp, bà nhớ nhầm đấy?"

Tạ Tri Phi nhạt: "Cho dù là hoa khôi thì cũng chỉ thời hoàng kim ba năm, hết thời thì ai coi trọng nữa."

Sắc mặt Quế Hoa khẽ biến đổi: "Ta dối. Nàng ... nàng thật sự ức hiếp. Người như nàng , ai mà nỡ bắt nạt chứ?"

Tạ Tri Phi vặn : "Chẳng lẽ khó dễ một chút nào ?"

Quế Hoa chớp mắt: "Khách của nàng sách. Mà sách thì đều là bậc quân t.ử nhã nhặn, họ sẽ khó khác ."

" , họ sẽ khó nàng ."

Yến Tam Hợp vỗ nhẹ tay Quế Hoa, đầy ẩn ý: "Nàng , đến Phật Tổ cũng sẽ che chở cho nàng ."

Vừa dứt lời, đồng t.ử của hai đàn ông phía gần như đồng thời co rút .

Ở chốn phong nguyệt , sự phù hộ của Phật Tổ phỏng ích gì? Nỗi khổ chịu, sự ức h.i.ế.p nếm trải chừa một ai.

Suốt chín năm tiếp khách ở Giáo Phường Ti mà từng khách khó dễ...

Người che chở cho nàng chắc chắn là Phật Tổ, mà là một bàn tay vô hình đầy quyền lực.

Bàn tay khả năng chính là của tiền Thái tử!

 

Loading...