Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 304: Lý Tam
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:52
Lượt xem: 276
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi khẽ thở dài một tiếng.
Tiếng thở dài lọt tai Yến Tam Hợp, chứng tỏ và Tiểu Bùi gia đều ngầm hiểu thâm ý trong lời của nàng.
Như , việc chuộc cho Thệ Thủy cũng là do tiền Thái t.ử âm thầm lên kế hoạch ?
"Quế Hoa." Nàng hỏi tiếp: "Người chuộc cho Thệ Thủy tên là Lý Tam. Bà thông tin gì về ?"
"Hắn là một tên lừa đảo!"
Vẻ mặt Quế Hoa đột nhiên trở nên kích động, bà trừng mắt Yến Tam Hợp, giọng đầy chua chát: "Mồm mép thì dẻo quẹo, là chuộc Thệ Thủy về yêu, nhưng kết quả thì chứ?"
Yến Tam Hợp giật sự hận thù ngùn ngụt trong mắt bà lão. Nàng im lặng trong giây lát khẽ hỏi: "Lý Tam là ở ?"
"Giả dối! Tất cả đều là giả dối!"
Quế Hoa bất ngờ vươn tay , túm chặt lấy cánh tay Yến Tam Hợp.
"Ta sinh và lớn lên ở cái chốn Giáo Phường Ti , bộ mặt thật của lũ đàn ông còn lạ gì. Lúc cởi quần thì kẻ nào cũng chỉ tay lên trời thề thốt, còn hơn hát. cái 'của nợ' rút thì chúng bỏ t.h.u.ố.c chuột bát nước của ngươi ngay lập tức. Loại như thế chuyện thật lòng thật rước nàng về ?"
là con sâu rầu nồi canh.
Tiểu Bùi gia nhướng mày định cự , nhưng liếc thấy sắc mặt Yến Tam Hợp, cuối cùng đành nuốt cục tức trong.
Thôi thôi, vì đại nghiệp hóa giải tâm ma, Tiểu Bùi gia đành ngậm đắng nuốt cay chịu tiếng oan cho đấng nam nhi thiên hạ .
Yến Tam Hợp thuận đà hỏi tới: "Nếu thứ đều là giả, chuộc cho Thệ Thủy? Chẳng lẽ Giáo Phường Ti cũng đồng ý ?"
"Hắn bạc, nhiều bạc."
Quế Hoa há miệng, hề báo mà òa nức nở.
"Ta cố gắng khuyên can, tìm cách ngăn cản nhưng nàng chịu . Ta đối xử với nàng như , đến tim gan cũng sẵn sàng móc trao cho nàng , tại nàng chịu lời ... Để chịu báo ứng thế ... A... a... a..."
Tiếng gào thê lương chui tai khiến tim đập thình thịch. Hoàng Kỳ sợ hãi, vội rảo bước tiến gần bảo vệ Yến Tam Hợp.
Tiếng quả thực thể gọi ma quỷ hiện hình!
Yến Tam Hợp nhận sự bất thường trong tiếng gào thét , lập tức đưa tay bịt miệng Quế Hoa .
Tiếng tắt ngấm, Quế Hoa mở to đôi mắt đầy kinh hãi nàng.
"Quế Hoa, hỏi bà mấy câu. Nếu đúng thì bà gật đầu, đúng thì lắc đầu."
Đôi mắt Quế Hoa đảo qua đảo , lúng búng trong miệng một tiếng "Được".
Yến Tam Hợp: "Bà ngăn cản việc chuộc của Thệ Thủy là vì sợ nàng chịu thiệt thòi, đúng ?"
Quế Hoa sức gật đầu.
Yến Tam Hợp: " nàng vẫn kiên quyết rời cùng Lý Tam?"
Quế Hoa gật đầu lia lịa rên ư ử trong họng.
Yến Tam Hợp đột ngột đổi hướng: "Thủ đoạn bà dùng để ngăn cản quang minh chính đại cho lắm?"
Sự hoảng loạn thoáng hiện lên trong đôi mắt đục ngầu của Quế Hoa.
Yến Tam Hợp để cho bà kịp trấn tĩnh: "Sau đó, hai cãi một trận to vì chuyện , thậm chí nàng mà chẳng hề lời từ biệt với bà, đúng ?"
Thiếu nữ với đôi mắt đen trắng phân minh, ánh sắc như d.a.o cạo khiến Quế Hoa thể trốn tránh. Sự bối rối trong mắt bà dần chuyển thành kinh hãi tột độ.
Bà hất mạnh tay Yến Tam Hợp , gào lên một tiếng xé ruột xé gan:
"Không đúng! Ta tiễn! Ta tiễn nàng ! Nàng theo lưng Lý Tam, chẳng buồn ngoái đầu lấy một ... Không ngoái ... Hu hu hu..."
Yến Tam Hợp thu tay về mà đặt nhẹ lên đỉnh đầu Quế Hoa: "Bà tiễn vì trong lòng vẫn còn vương vấn nàng , nỡ rời xa nàng , giữ nàng ở ."
Nước mắt tuôn trào từ đôi mắt già nua của Quế Hoa, hòa lẫn với nước mũi sụt sùi khiến Tiểu Bùi gia mà thấy lợm giọng.
"Nói cho , Quế Hoa, Lý Tam đó rốt cuộc là ai?"
Yến Tam Hợp hít sâu một : "Giữa các rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Trái tim đang đập loạn nhịp của Quế Hoa dần bình tĩnh .
Bà sống đến từng tuổi đầu, lâu ai chạm đầu bà dịu dàng như thế. Ngay cả nương bà cũng ít khi xoa đầu bà, bà luôn ghét bỏ bà là đồ con hoang, cứ hễ dạng chân là chẳng thấy tăm . Chỉ đến lúc lâm chung, nương mới đặt tay lên đầu bà cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-304-ly-tam.html.]
"Hoa nhi, con điều hối hận nhất trong cuộc đời nương là gì ? Là sinh con. Ta nên để con đến thế giới để chịu khổ sở."
Bà cúi đầu xuống ngón chân , trong lòng tự nhủ: Nói những lời thì ích gì chứ, bà cũng thể nhét con chui ngược trở bụng .
Quế Hoa lắc đầu quầy quậy như xua hình bóng trong tâm trí. Bà xì mũi hai cái thật mạnh, dùng ngón tay chỉnh gót giày, nuốt nước miếng ngẩng đầu Yến Tam Hợp.
"Tên Lý Tam là một thương nhân đến từ phía Nam."
"Thương nhân ư?"
"Hắn là buôn bán tơ lụa, nhưng thấy giống lắm."
Yến Tam Hợp nhẹ nhàng xoa đầu Quế Hoa, thấp giọng hỏi: "Vì giống?"
Ký ức cũ cuồn cuộn ùa về.
Bởi vì hiếm kẻ nghề buôn bán nào phong thái như Lý Tam.
Hắn đó, một tay bưng chén , một tay gạt nắp, cúi đầu nhấp một ngụm thong thả đặt xuống, mỉm Thệ Thủy.
Nụ cứ như như , đầy ẩn ý.
Giáo Phường Ti thực cũng vài gã nam nhân si tình, dù tán gia bại sản cũng quyết tâm chuộc cho tiểu nương t.ử ý.
Loại nam nhân khi thương thì mắt sáng rực lên.
mắt của Lý Tam thì . Ánh mắt Thệ Thủy phần hờ hững. Khuôn mặt như đắp lên một lớp mặt nạ dày: lớp là vẻ thâm tình giả tạo, còn lớp là âm mưu toan tính.
"A Thủy, ngươi đừng theo . Hắn , chừng qua mấy năm chán chê đem bán ngươi đấy. Ngươi tin , chuẩn lắm, sai bao giờ ."
Bà tiến gần, thì thầm khuyên nhủ: "Quế Hoa, ngươi tin ?"
"Ta tin ngươi, nhưng tin ."
"Tin thì hãy để theo ."
Ánh mắt Thệ Thủy dịu dàng, giọng cũng mềm mại: "Sau khi rời nửa tháng, chắc chắn sẽ chuộc ngươi."
"Ta cần chuộc! Hắn là cái thá gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ vài đồng tiền bẩn thỉu thôi ?"
Quế Hoa òa nức nở: "A Thủy, chúng ở đây bây giờ chẳng đang ? Được ăn ngon, mặc , ngày càng sung sướng hơn. Có ở đây, ai trong cái Giáo Phường Ti dám bắt nạt ngươi cả.
Đợi đến khi ngươi ba mươi tuổi, ngươi thể trở thành ma ma quản lý, chọn vài tiểu nương t.ử xuất sắc, đào tạo cho thật để bọn họ kiếm tiền nuôi chúng . Đứa nào lời, sẽ ngươi dạy dỗ cho một trận nên .
A Thủy, bên ngoài bây giờ loạn lạc lắm, cũng gặp trộm cướp. Trước một tiểu nương t.ử chuộc ngoài, cuối cùng lóc chạy về, bảo rằng thể sống nổi ở thế giới bên ngoài.
Đợi đến khi ngươi già , vẫn còn chăm sóc cho ngươi. Khi chúng c.h.ế.t sẽ chôn chung một chỗ, xuống suối vàng vẫn bầu bạn, chịu cảnh cô đơn."
" ngoài." Nàng thì thầm.
"Ra... ... ngoài thì gì chứ?"
"Có thể đường đường chính chính một con ."
"Ở Giáo Phường Ti thì ?"
"Chỉ loài quỷ mới ngày ngủ đêm thức, còn con thì ngày việc, tối nghỉ ngơi."
Nàng đến bên cửa sổ, vén rèm lên, giọng nghẹn ngào:
"Quế Hoa, bao lâu ngươi thấy mặt trời mọc? Bao lâu tiếng chim hót ríu rít cành mỗi buổi bình minh?
Mùa xuân hoa đào nở rộ núi Đông; thu sang lá phong nhuộm đỏ cả núi Tây, hơn cả ráng chiều... Những cảnh ở trong bốn bức tường Giáo Phường Ti thấy . Còn , lúc nào cũng khao khát ngắm chúng."
Nước mắt cứ thế lặng lẽ lăn dài má nàng.
"Ta còn xem vở kịch của gánh hát Khánh Dư nữa. Trong vở kịch đó cũng một nhân vật tên là Quế Hoa, nàng hát lắm."
Quế Hoa chỉ cảm thấy trong lòng chua xót vô cùng.
A Thủy , ngươi , những thứ gọi là hoa đào núi Đông, lá phong núi Tây, cô đào Quế Hoa trong gánh hát Khánh Dư , đều chẳng xem, chẳng .
Ta sinh ở Giáo Phường Ti, lớn lên ở Giáo Phường Ti, và c.h.ế.t cũng sẽ c.h.ế.t ở Giáo Phường Ti .
Chỉ nơi mới đủ bốn mùa xuân hạ thu đông của đời !
---