Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 309: Thúc đẩy
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:57
Lượt xem: 247
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Bùi gia lòng vòng vài lượt trong phòng, khẽ thở hắt một .
"Nếu ngươi thật sự ý thì cũng là chuyện . Điều chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ hùng thì cái giống ."
Đêm thu tĩnh mịch, ánh nến lung linh cũng trở nên cô tịch.
Tiểu Bùi gia thầm cảm thán trong lòng.
"Tạ Ngũ Thập, ngươi cần ngượng ngùng . Dù cũng thành công, ngươi cố gắng tranh thủ một chút. Cô nương như , nước phù sa thể để chảy ruộng ngoài ."
"Thực sự ." Tạ Tri Phi khẽ c.ắ.n môi, cuối cùng cũng mở miệng.
Lời thực trong lòng mấy ngày nay . Vốn dĩ chỉ thăm dò một chút, bây giờ thấy thái độ của Bùi Tiếu như thế thì chẳng còn thăm dò gì nữa.
Trên đời , liệu còn nam t.ử nào thích hợp với Yến Tam Hợp hơn Bùi Minh Đình ?
Hết !
Chưa bàn đến chuyện rõ lòng , gia thế trong sạch, chỉ riêng việc dám lén giấu nhị lão Bùi gia tới cửa cầu hôn thì đủ thấy thật lòng. Đời chắc chắn sẽ bạc đãi Yến Tam Hợp. Mà cho dù bạc đãi thì chẳng vẫn còn ở đây ?
"Minh Đình , nam nhân chúng gặp một ngưỡng mộ chuyện dễ dàng. Nếu thể ở bên thích thì trèo cao hơn nữa cũng ý nghĩa gì ."
"Hả..." Tiểu Bùi gia với ánh mắt thể tin nổi.
"Con Yến Tam Hợp, quá, nhưng qua khỏi cái thôn thì còn cái quán nào khác . Chúng lăn lộn trong thành Tứ Cửu lâu như thế, thử hỏi mấy cô nương thế gia so bì với nàng ?"
"Thằng nhóc đang cái gì ?" Tiểu Bùi gia lao tới như tia chớp, túm chặt lấy cánh tay Tạ Tri Phi, gân xanh mặt nổi lên vì kích động.
"Ngươi... ngươi... ngươi là đang khuyên ..."
Tạ Tri Phi nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Giỏi nhất trong đám học dốt, chọn !
"Ngươi bà ngoại ngươi xem. Thời niên thiếu gặp một Ngô Quan Nguyệt, để tâm tâm niệm niệm đến lúc c.h.ế.t. Sau khi c.h.ế.t còn vì mà khép quan tài . Minh Đình , đừng chuyện khiến hối hận."
Tiểu Bùi gia đặt m.ô.n.g ngã xuống giường trúc.
Mất hồn lạc phách!
---
Tĩnh Tư Cư.
Yến Tam Hợp tắm rửa quần áo xong, bảo Thang Viên ngủ , còn thì ở trong đình viện chờ Lý Bất Ngôn trở về, thuận tiện ngẫm nghĩ những lời Quế Hoa .
Lúc trời sắp sáng Lý Bất Ngôn mới trở về Tạ phủ. Thấy Yến Tam Hợp còn ngủ, nàng nhíu mày: "Lo lắng cho ?"
"Ừ." Yến Tam Hợp nắm tay Lý Bất Ngôn, kéo nàng về phía phòng tắm.
Nha đầu cõng Quế Hoa cả một đoạn đường dài, chắc chắn bẩn. Xưa nay nàng là ưa sạch sẽ, cả đêm nay hẳn là c.ắ.n răng chịu đựng lắm.
"Nước nóng ở thế?" Lý Bất Ngôn cởi quần áo hỏi.
"Dùng danh nghĩa nhà ngoại của Lão phu nhân, sai hạ nhân cứ cách một canh giờ đưa nước nóng đến một chuyến. Dám đưa, lấy phận tiểu thư dọa." Yến Tam Hợp xong tự thấy buồn : "Mau tắm ."
"Tam Hợp nhà uy vũ!"
Lý Bất Ngôn ngâm trong bồn, nước ấm ngập đến cổ khiến nàng thoải mái thở dài một .
Yến Tam Hợp lấy một cái ghế nhỏ, ở phía giúp nàng gội đầu.
"Lúc đến phần mộ của Tĩnh Trần, Quế Hoa lảm nhảm tâm sự hơn nửa canh giờ. Sau đó và Hoàng Kỳ đưa bà về Giáo Phường Ti."
"Người của Giáo Phường Ti sợ ?"
"Cũng sợ hãi lắm, chỉ hỏi bà là quỷ thôi!" Lý Bất Ngôn bật một tiếng: "Cũng may phòng bà vẫn còn giữ nguyên, đồ đạc kịp chuyển . Chúng đưa bà phòng mới trở về. , bà còn nhờ nhắn cho ngươi một câu."
"Câu gì?"
"Chờ khi nào quan tài khép , chắc chắn báo cho bà một tiếng."
Yến Tam Hợp giúp Lý Bất Ngôn gội đầu, ngẫm những tin tức thu thập hôm nay: "Tâm ma ở Đường gia, khép quan tài dễ dàng gì, e là để bà chờ đợi ."
Lý Bất Ngôn đầu , : "Ta cũng như , còn bảo bà đừng c.h.ế.t sớm quá."
"Bà thế nào?"
"Bà bảo, bà từ nhỏ mắng là con rùa rụt cổ. Mà rùa thì sống ngàn năm, bà c.h.ế.t sớm cũng c.h.ế.t !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-309-thuc-day.html.]
"..."
Trái tim Yến Tam Hợp trĩu nặng cả đêm, khi câu thì chợt thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Nàng ngập ngừng một lát : "Bất Ngôn, mấy ngày nữa chúng chuẩn dọn khỏi Tạ phủ."
Lý Bất Ngôn giật : "Nhanh như ?"
Phải nhanh lên!
Yến Tam Hợp giấu giếm: "Vụ án Đường Kỳ Lệnh mối liên quan quá lớn, sẽ phát sinh chuyện gì ai đoán cả. Đây vốn là chuyện của hai chúng , kéo Tam gia và Tiểu Bùi gia là nên, giờ kéo cả Tạ gia nữa..."
"Dừng !" Lý Bất Ngôn phì : "Không chúng kéo Tam gia và Tiểu Bùi gia , mà là bọn họ tự nguyện giúp. Ai chủ động, ai động, việc phân định rõ ràng. Hơn nữa, cứ coi như kéo Tạ gia thì cũng là bọn họ nợ ngươi mà."
"Không nợ , nợ Yến Hành." Yến Tam Hợp Lý Bất Ngôn: "Cũng mềm lòng, chỉ là liên lụy đến vô tội. Những khác gì, nhưng Đại thiếu phu nhân đối xử với chúng luôn thật lòng."
"Ngươi mềm lòng quá đấy." Bàn tay dính nước của Lý Bất Ngôn đặt lên trán nàng: "Tam gia bảo chuyện nhà cửa cứ giao cho , đến bây giờ vẫn thấy năng gì, sẽ chuyển đến đây?"
"Ngày mai sẽ hỏi chuyện nhà cửa. Nếu thì ở khách điếm tạm cũng ."
"Khách điếm thì khách điếm. Vừa ở Tạ gia cũng chán ngấy , nhà cao cửa rộng chẳng chút tự do nào, thật là bí bách!"
---
Ngủ muộn nên Yến Tam Hợp cũng dậy muộn. Quá giờ trưa nàng mới lờ đờ mở mắt .
Lý Bất Ngôn ở đây, chắc là ngoài hỏi thăm khách điếm .
Sau khi rửa mặt quần áo, nàng bước khỏi phòng, ngẩng đầu lên thì sững sờ.
Trên chiếc ghế thái sư, Tam gia mặc một bộ trường sam màu xanh da trời, đang ung dung đưa chén lên miệng.
"Lại đây ." Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp, sang dặn Thang Viên bên cạnh: "Cô nương đói bụng , dọn cơm ."
"Vâng!"
Yến Tam Hợp xuống đối diện , tay chân lóng ngóng để , khô khan hỏi một câu: "Sao ngươi tới đây?"
Tạ Tri Phi cũng ngẩng đầu lên: "Ăn cơm , cơm nước xong hẵng bàn chính sự."
Tạ phủ to như , ngươi chỗ ăn cơm mà chạy đến chỗ ăn chực hả?
Yến Tam Hợp chằm chằm, ngờ Tạ Tri Phi cũng đang ngước mắt lên .
Ánh mắt chạm vội lảng .
Yến Tam Hợp mặt biến sắc sang hướng khác, còn Tạ Tri Phi thì xách ấm lên, bộ tịch rót thêm cho chút nước.
Rót xong cảm thấy lố, bèn thuận tay rót luôn cho nàng một chén.
Yến Tam Hợp nhận lấy, lặng lẽ uống hai ngụm, chẳng nếm mùi vị gì, chỉ cảm thấy trong chén là "mùi vị" của đối diện.
Hai chờ cơm, nhưng cơm mãi chẳng thấy .
Yến Tam Hợp xưa nay tính tình lãnh đạm, mặt biểu cảm, kiệm lời thành thói quen. Tam gia thì thế, miệng Tam gia vốn bôi mật mà.
Ta hành động tự nhiên một chút.
Tạ Tri Phi ho khan một tiếng: "Tối qua ngủ thế nào?"
"Cũng ."
"Có mơ thấy gì ?"
"Không ."
"Hôm qua bộ nhiều thế, chân cẳng thấy thế nào?"
"Cũng ."
Minh Đình ơi, ngươi mau tới cứu giá, sắp chịu nổi nữa .
Tạ Tri Phi trong lòng bối rối tột độ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh như một con sói già: "Yến cô nương, lúc chuyện thể nhiều hơn hai chữ ?"
"Không thể!"
Thêm một chữ nữa thì Yến cô nương cũng nên cái gì!
---