Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 311: Giỏi việc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:59
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hai ba ngày nữa chúng sẽ qua đó ở." Tạ Tri Phi dối chớp mắt: "Thứ nhất, hợp đồng thuê nhà là dấu tay ấn. Thứ hai là vì chuyện của Tĩnh Trần, ở gần sẽ thuận tiện cho chúng bàn bạc. Thứ ba, trong phủ dạo loạn quá, cũng tìm một nơi thanh tĩnh để lánh nạn."
"Nam nữ thụ thụ bất ." Yến Tam Hợp thẳng thừng từ chối: "Ta thấy Tam gia vẫn nên tìm chỗ khác mà ở thì hơn."
Nàng vội vã dọn ngoài, ngoài lý do liên quan đến vụ án của Đường Kỳ Lệnh và một bí mật thể tiết lộ , thì còn là vì tránh xa nam nhân mặt một chút.
Để cho bọn họ một gian viện, ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp, thế thì còn tránh xa cái nỗi gì?
Tạ Tri Phi dám đưa yêu cầu thì tất nhiên tính sẵn đường lui. Hắn ung dung bưng chén lên, nhấp nhẹ một ngụm cho thông giọng mới tiếp.
"Có mấy nhóm đều đang tranh thuê tòa nhà đấy."
"..."
"Ta tốn bao nhiêu nước bọt mới giành ."
"..."
"Từng cái bàn cái ghế trong nhà đều do huy động em trong Binh Mã Tư đến quét dọn sạch sẽ."
"..."
"Chu Thanh tối hôm qua từ bãi tha ma trở về phái ngóng tin tức về hai họ Chư và họ Đường ."
"..."
"Hắn thậm chí còn kịp uống ngụm nước nào."
"..."
"Hắn , trong phòng chẳng còn ai hầu hạ, tối hôm qua mệt quá để nguyên y phục ngủ đấy."
"..."
"Việc mạo hiểm..."
Dừng !
Dừng !
Dừng !
Yến Tam Hợp khuôn mặt đầy vẻ tủi của , thấm thía sâu sắc câu "ở mái hiên nhà , thể cúi đầu".
Nàng khẽ c.ắ.n môi, rặn một chữ qua kẽ răng: "Được!"
Tạ Tri Phi thầm đắc ý trong bụng, nhưng vẻ tủi mặt vẫn hề giảm bớt.
"Thang Viên sẽ theo các ngươi. Nàng là cẩn thận thật thà, để nàng hầu hạ ngươi mới yên tâm. Số hạ nhân còn , sẽ bảo Tạ tổng quản ngoài mua về. Cần hai gác cổng, hai dọn dẹp, hai đầu bếp, thêm bốn nha nữa. Xe ngựa cũng chuẩn một chiếc riêng, là cần thêm một phu xe..."
Này!
Này!
Này!
Vị gia , xin hỏi đây là nhà nhà ngươi thế hả?
Yến Tam Hợp đang định đập bàn dậy phản đối thì chốt hạ một câu.
"Ngươi sống thoải mái thì mới tâm trí mà hóa giải tâm ma. Giải xong tâm ma cho Tĩnh Trần, ngươi còn bận rộn chuyện của Trịnh gia, bao nhiêu việc đang chờ ngươi đấy." Tạ Tri Phi thở dài một tiếng, hạ giọng vỗ về: "Ngươi cứ lo việc lớn, còn mấy việc vặt vãnh cứ giao hết cho . Ta là việc, ngươi cứ yên tâm !"
Yến Tam Hợp: "..."
Giờ phút , nàng cuối cùng cũng hiểu vì Hoàng đế đề phòng quyền thần... Đó là bởi vì quyền thần mà việc quá thì Hoàng đế sẽ tước hết quyền lực!
---
Cách việc của Tam gia trái ngược với cái dáng lười biếng thường ngày của , thậm chí thể là nhanh gọn đến mức đáng kinh ngạc.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, Yến Tam Hợp lặng lẽ chuyển nhà mới.
Nói là "lặng lẽ một tiếng động" vì Yến Tam Hợp hề chào hỏi từ biệt bất cứ ai.
Nàng vốn khéo léo đưa đẩy, cũng cách ứng phó với những cảnh chia ly sướt mướt. Nàng chỉ dùng nét chữ Sấu Kim mới tập để cho Tạ Đạo Chi một câu thơ: "Trăng khi tỏ khi mờ, hoa nở hoa tàn, đời khổ nhất là lúc biệt ly."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-311-gioi-viec.html.]
Tạ Đạo Chi nét chữ gầy guộc , ngã xuống ghế thái sư, thầm thở dài não nề.
"Cha, gần thối xa thơm, cứ để cho nàng ." Tạ Tri Phi vắt chéo chân : "Hơn nữa cũng xa xôi gì. Con sắp xếp cho nàng ở ngay biệt viện của Minh Đình, nhớ nàng thì chỉ cần vài bước chân là sang tới nơi."
Tạ Đạo Chi thằng con út, môi mấp máy gì đó nhưng cuối cùng nghẹn lời.
Ngô thị ngu xuẩn, lời hạ nhân xúi giục, khiến cho Tạ phủ từ xuống gà bay ch.ó sủa, còn kéo cả nha đầu vòng xoáy thị phi. Nha đầu khi rõ chân tướng cũng oán trách nửa lời, chỉ lẳng lặng tránh xa rắc rối.
Nói vẫn là Tạ gia để nàng chịu uất ức. Ông còn mặt mũi nào mà giữ nữa? Mất hết cả thể diện !
"Phụ , chuyện quan trọng nhất bây giờ là Yến Tam Hợp, mà là Đỗ gia." Tạ Nhi Lập nhạt: "Chừng nào tâm ma ở Am Thủy Nguyệt hóa giải thì Yến cô nương tuyệt đối sẽ rời khỏi kinh thành, chúng vẫn còn thời gian để tính kế lâu dài. Đỗ gia hành xử quá đáng lắm , mong phụ hãy tay trừng trị."
Tất nhiên là xử lý, nhưng cần cân nhắc kỹ lưỡng.
Sau lưng Đỗ Kiến Học là Hán Vương, thể trở mặt , nghĩ cách để đ.á.n.h một đòn c.h.ế.t tươi. Việc ông tính toán thật cẩn trọng.
Tạ Đạo Chi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: "Lão Tam đúng, Lý Chính Gia c.h.ế.t!"
Dứt lời, ánh mắt hai khẽ chạm , trái tim đang treo ngược lúc mới coi như đặt xuống.
Cái c.h.ế.t của Lý Chính Gia, ngoài việc cảnh cáo Đỗ phủ , thực chất còn một tác dụng quan trọng khác, đó là bảo vệ mẫu .
Bảo vệ mẫu cũng nghĩa là dù bà cố ý vô tình dung túng thì phụ cũng sẽ truy cứu tiếp nữa.
Đây chỉ là chuyện "việc trong nhà chớ vạch áo cho xem lưng". Quan trọng hơn là để Đỗ gia đắc ý, và để cho nhị phòng cớ chê .
Tạ Nhi Lập phân công: "Lão Tam, phụ trách trông chừng Yến cô nương và dỗ dành Lão phu nhân. Những chuyện còn cần bận tâm, cứ giao hết cho !"
Lão Tam khoanh tay, nhả một chữ gọn lỏn: "Bạc."
"Ngươi..."
"Tòa nhà đó là mặt dày mày dạn năn nỉ Minh Đình mới mua đấy, tốn tận ba ngàn lượng!" Tam gia hạ giọng than thở: "Phía bên Yến cô nương, cũng chẳng thể toạc là nhà mua, giả bộ là thuê, một tháng chỉ thu nàng chín mươi lượng tượng trưng. Số còn đào mà bù ?"
"Không nên thu chín mươi lượng đó!" Tạ Đạo Chi Tạ tổng quản đang cúi đầu ở cửa: "Cứ bảo là ý của , bảo phòng kế toán chi bốn ngàn lượng bạc đưa cho Lão Tam."
"Vâng, thưa Lão gia!"
Lúc Tạ tổng quản xoay , lão lén liếc mắt Tam gia đầy thán phục.
Thằng nhãi con chỉ nghiêm mặt lời đanh thép, đến lúc việc cũng dứt khoát vô cùng. Chiêu đưa cô nương khỏi phủ rõ ràng là "rút củi đáy nồi", khiến cho mưu đồ cưới Yến cô nương về vợ của nhị phòng tan thành mây khói.
Rút củi đáy nồi ?
Tạ Tri Phi thực chẳng hề nghĩ tới mưu kế sâu xa gì.
Hắn giục Yến Tam Hợp dọn ngoài nhanh như chỉ với một mục đích duy nhất: Bảo vệ nàng.
Tạ Đạo Chi lên tiếng thì phòng kế toán nào dám chậm trễ. Chỉ trong thời gian uống cạn một chén , bốn ngàn lượng bạc gọn trong túi Tạ Tri Phi.
Việc xong xuôi, tiền túi, m.ô.n.g Tạ Tri Phi bắt đầu nhấp nhổm yên, chạy ngay đến biệt viện xem xét tình hình. Đáng tiếc định dậy thì lão cha già gọi giật .
"Lão Tam, chuyện của Nghiêm Như Hiền, con thấy thế nào?"
"Thấy gì là thấy gì? Một lão thái giám thì liên quan quái gì đến con?"
Tiểu súc sinh!
Tạ Đạo Chi thầm mắng một câu, sang hỏi con cả: "Lão Đại, con thấy ?"
Tạ Nhi Lập rõ phụ sẽ vô duyên vô cớ hỏi chuyện , bèn hỏi ngược : "Phụ cảm thấy chỗ nào bất ?"
Tạ Đạo Chi gật đầu vẻ trầm ngâm.
Mấy ngày nay Hoàng thượng cứ lên triều xong là vung tay áo bỏ ngay. Thường ngày bãi triều xong ngài triệu tập quần thần nghị sự, cho dù việc quốc gia đại sự gì thì quân thần cũng sẽ hàn huyên vài câu chuyện phiếm.
Gần đây Hoàng thượng chỉ triệu tập bọn họ, mà ngay cả lúc lâm triều cũng tỏ lơ đãng, thiếu tập trung.
Tạ Đạo Chi ngẫm những chuyện lớn xảy trong triều gần đây, cảm thấy chỉ chuyện của Nghiêm Như Hiền là khiến Bệ hạ lo lắng yên.
Tạ Tri Phi đến đó thì chêm một câu: "Mấy ngày , ban đêm con gọi ngoài một chuyến. Nghiêm Hỉ cầu xin cho Nghiêm Như Hiền, chọc Thái Tôn nổi trận lôi đình, đập phá hết đồ đạc trong phòng."
Tạ Đạo Chi thấy thế, mồ hôi lạnh lập tức vã như tắm.
---