Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 316: Làm hòa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:05
Lượt xem: 263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa sự im lặng đáng sợ , một âm thanh kỳ lạ từ vang lên.

"Ùng ục..."

"Ùng ục..."

Dưới ánh mắt đổ dồn của , kẻ đầu têu Tạ Tri Phi khịt mũi một cái, lệnh: "Nghỉ ngơi, ăn cơm."

Như nhận lệnh ân xá, Chu Thanh vội vã chạy trong tiệm gọi món, Hoàng Kỳ dắt ngựa cho ăn, còn Tiểu Bùi gia thì nhanh tay lôi tuột Tam gia trong quán.

Khi bước chân qua ngưỡng cửa, Tam gia đầu , ném cho Yến Tam Hợp một cái hờ hững.

Ẩn ý sâu xa trong ánh mắt là: Đừng hòng mà chạy thoát, Tam gia vì đuổi theo ngươi mà đến cơm cũng hạt nào bụng đây .

Cấm chạy.

Dám chạy thử xem.

Hai câu tuy cùng một ý nghĩa nhưng thái độ khác . Câu là mềm mỏng, câu là cứng rắn đe dọa.

Có điều Yến Tam Hợp vốn là ăn mềm ăn cứng. Nàng chẳng cần ai đưa bậc thang, cứ thế bình thản bước trong, ung dung chọn một chiếc bàn khác xuống.

Lý Bất Ngôn ngó nghiêng một hồi, quyết định xuống cạnh Yến Tam Hợp.

Tạ Tri Phi quét mắt thấy cảnh đó, nghiến răng kèn kẹt mấy mới nuốt trôi cục tức đang nghẹn ở cổ họng.

...

Tiểu nhị bưng thức ăn lên.

Chưởng quầy áy náy : "Khách quan thông cảm, muộn quá nên chỉ còn vài món thôi, những món khác đều bán hết sạch . Quán chúng chỉ đủ bán trong ngày thôi ạ."

"Đa tạ!"

Tạ Tri Phi lập tức khôi phục phong thái của một Tam gia hòa nhã, ai gặp cũng mến, mỉm gật đầu với ba : "Ăn cơm !"

Ba rón rén cầm bát đũa lên, ăn nơm nớp lo sợ liếc sang bàn bên cạnh, đó...

Cắm đầu ăn như hổ đói!

Lý Bất Ngôn thầm tặc lưỡi, huých tay Yến Tam Hợp thì thầm: "Nhìn cái tướng ăn như ma đói thế , chắc là từ lúc rời kinh đến giờ bọn họ gì bỏ bụng , tội nghiệp ghê."

Mặt Yến Tam Hợp vẫn lạnh tanh chút biểu cảm.

Lý Bất Ngôn che miệng, hạ thấp giọng tiếp: "Thật Tam gia cũng là đấy chứ, trông thì cà chớn thế thôi nhưng trong lòng chắc là lo lắng cho ngươi lắm."

Yến Tam Hợp sang, sắc mặt u ám lườm Lý Bất Ngôn: "Ngươi đang phe nào đấy?"

"Ta chỉ sự thật thôi mà!" Lý Bất Ngôn bày vẻ mặt vô tội, liếc trộm Tạ Tri Phi.

Lấy đức báo oán!

Nhìn cái phong độ của bà cô đây , đời mấy ai như !

Lý Bất Ngôn đoán sai chút nào. Kể từ lúc rời khỏi biệt viện đến giờ, đây mới là bữa cơm t.ử tế đầu tiên của bốn bọn họ.

Sao ăn ư?

Tam gia gấp gáp đuổi theo trong mộng, cho phép ai kêu đói!

Ăn xong một bát cơm đầy, Bùi Tiếu mới lấy chút sinh khí. Hắn dùng chân đá nhẹ Tạ Tri Phi, nghiêng đầu thì thầm: "Vừa ngươi thấy ? Nàng sợ liên lụy đến chúng nên mới tiền trảm hậu tấu đấy."

Tạ Tri Phi lườm với vẻ vui.

"Biết điều một chút thì sẽ đối với ngươi thôi."

Bùi Tiếu gắp một gắp bắp cải bỏ bát bạn, liếc sang phía Yến Tam Hợp, trong lòng thầm nhủ: Chỉ riêng cái tính cách ngoài lạnh trong nóng thôi cũng đủ để quyết tâm rước nàng về dinh bằng .

Ăn uống no nê, tiểu nhị dọn dẹp bát đũa, chưởng quầy còn hào phóng tặng thêm một bình ngon kèm sáu cái chén.

Bàn bên bốn , bàn bên hai .

Tiểu Bùi gia sứ giả hòa bình: "Lý đại hiệp, qua đây uống chén , tiện thể chúng bàn chuyện chính sự luôn ."

Lý đại hiệp Yến Tam Hợp, ném cho Tiểu Bùi gia một ánh mắt: Ta dám qua chắc?

Tiểu Bùi gia nháy mắt với Tạ Tri Phi hiệu: Hay là chúng qua bên đó?

Mắt còn kịp nháy xong thì cảm thấy một cơn gió lướt qua, bên cạnh biến mất tiêu.

Quay đầu , thấy tên nhóc đó lù lù về phía bàn của Yến Tam Hợp .

Mẹ kiếp, cái đồ thấy sắc quên bạn!

Tiểu Bùi gia vội vẫy tay, Chu Thanh và Hoàng Kỳ mới lục tục dậy theo. Chiếc bàn đang rộng rãi bỗng chốc chật kín .

Tạ Tri Phi thẳng mắt Yến Tam Hợp, ánh mắt sắc bén: "Khách trạm hết phòng , chúng luôn ?"

Yến Tam Hợp sang : "Được!"

Tạ Tri Phi: "Chạy một mạch hết nửa chặng đường còn luôn nhé?"

Yến Tam Hợp: "Còn xem các ngươi chịu nổi ?"

Tạ Tri Phi: "Người thì chịu , nhưng ngựa thì e là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-316-lam-hoa.html.]

Yến Tam Hợp rút hai tờ ngân phiếu từ trong túi , đập nhẹ lên bàn: "Có tiền là tất cả."

"Uống hết chén , chúng xuất phát."

Tạ Tri Phi cầm ngân phiếu về phía quầy thu ngân, vài bước đầu, cúi xuống Yến Tam Hợp.

"Cái tên nhãi ranh lúc nãy dám mắng ngươi đấy, cần ..."

"Thêm một chuyện bằng bớt một chuyện."

"Được!"

Tạ Tri Phi , Yến Tam Hợp cũng dậy: "Ta ngoài hít thở chút khí."

Ba gã đàn ông còn ngơ ngác. Sao tự nhiên hòa nhanh thế nhỉ?

Chỉ Lý Bất Ngôn theo bóng lưng Yến Tam Hợp với ánh mắt đầy thâm ý, trong đầu hiện lên một câu: Đầu giường cãi , cuối giường hòa!

...

Tạ Tri Phi vung tiền tiếc tay, mua liền sáu con ngựa khỏe. Sáu phi nước đại thẳng tiến về phía phủ Hà Gian theo đường quan lộ.

Mười hai canh giờ , tấm biển đề ba chữ "Phủ Hà Gian" to tướng hiện mắt sáu .

Cuối cùng cũng đến nơi!

Vào thành, họ tìm một khách trạm gần nhất thuê ba phòng. Sáu mệt rã rời chẳng ai buồn với ai câu nào, mạnh ai nấy về phòng tắm rửa lăn ngủ như c.h.ế.t.

Giấc ngủ kéo dài đến tận canh ba ngày hôm .

Chu Thanh và Hoàng Kỳ mở mắt dậy dò la tin tức về Đường lão gia.

Tiểu Bùi gia sai tiểu nhị mang nước nóng lên, định bụng tắm gội đồ sạch sẽ thêm nữa.

Hôm qua mệt quá nên chỉ tắm qua loa đại khái. Người " vì lụa", ăn mặc bảnh bao, sạch sẽ thơm tho thì Yến Tam Hợp mới thấy sức hấp dẫn của chứ.

Nào ngờ mới cởi quần áo bước thùng tắm thì bọn Chu Thanh về.

Hóa Đường lão gia nổi tiếng ở vùng , chẳng tốn chút công sức nào cũng tìm .

Tạ Tri Phi nhảy phắt xuống giường, vọng trong tấm bình phong: "Ngươi cứ tắm từ từ nhé, bọn sang phòng Yến Tam Hợp bàn chuyện đây."

"Này, , ... Không đợi !"

"Rầm!"

Đáp tiếng gọi í ới của Tiểu Bùi gia là tiếng đóng cửa lạnh lùng.

"Cái thằng nhãi , vội đầu t.h.a.i thế !"

Tam gia "vội đầu thai" đang gõ cửa phòng bên cạnh.

Lý Bất Ngôn mở cửa, thấy Yến Tam Hợp đang chỉnh tề bên bàn .

Khi ánh mắt chạm , Yến Tam Hợp chỉ tay ghế đối diện, hiệu cho .

Tạ Tri Phi xuống, tự rót cho một chén , uống một ngụm lớn : "Đã hỏi thăm . Chu Thanh, ngươi !"

"Yến cô nương, Đường lão gia hiện đang sống ở núi Mộc Lê, huyện Sơn Quan, phủ Hà Gian. Từ đây đến đó mất hơn hai canh giờ đường."

Yến Tam Hợp: "Sống núi ư?"

Chu Thanh gật đầu: "Nghe ."

Yến Tam Hợp: "Núi cao ? Ngựa leo lên ?"

Chu Thanh: "Nghe lên ."

Tạ Tri Phi: "Nghe thì chắc tin , cứ đến chân núi tính tiếp."

Yến Tam Hợp: "Bỏ tiền thuê địa phương dẫn đường."

Chu Thanh: "Yến cô nương yên tâm, tìm , đang đợi sẵn bên ngoài khách trạm."

"Làm việc chu đáo lắm!" Yến Tam Hợp gật đầu tán thưởng: "Xuống lầu ăn cơm , ăn xong xuất phát."

"Vâng!"

Chu Thanh .

Trong phòng chỉ còn ba . Tạ Tri Phi ì đó, tỏ ý , ánh mắt "gian gian" liếc Lý Bất Ngôn.

Ý gì đây hả?

Ta là thừa chắc?

Lý Bất Ngôn thầm mắng trong bụng: Đồ cẩu nam nhân!, cầm lấy tay nải với Yến Tam Hợp: "Tam Hợp, kiểm tra yên ngựa nhé."

Tạ Tri Phi thấy Yến Tam Hợp định lên, liền nhanh miệng lệnh cho Lý Bất Ngôn như chủ nhà: "Ra ngoài nhớ đóng cửa nhé."

Yến Tam Hợp ngước mắt .

Hắn bộ hờ hững : "Ta vài lời riêng với ngươi."

---

 

Loading...