Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 317: Qua sông

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:06
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nặng nề, ngột ngạt đến mức khiến khó thở.

Yến Tam Hợp dứt khoát mặt chỗ khác.

Lúc Tạ Tri Phi phòng, trong lòng nàng còn chút lăn tăn, nhưng khi thì nàng trở nên cực kỳ bình tĩnh. Có điều cứ lừng khừng chịu ngay.

Giống hệt như hồi nhỏ, mỗi hai cãi xong, đều theo thói quen dùng chiến tranh lạnh với nàng.

Quả nhiên, Yến Tam Hợp thầm nghĩ: Họ Tạ , gì thì mau chứ!

Trong lòng bắt đầu mất kiên nhẫn, nàng khẽ nhíu mày.

Tạ Tri Phi thời cơ đến.

"Chuyện tâm ma của Tĩnh Trần, tự chừng mực thể giúp đến , ngươi cần lo lắng cho . Ta và Minh Đình đều chức quan , đường ít nhiều cũng chút uy, giúp gì thì giúp. Không coi thường ngươi và Lý đại hiệp, nhưng thể tiết kiệm chút sức lực và thời gian thì cũng mà, ?"

Yến Tam Hợp , vẫn im lặng đáp.

"Làm nên lúc nào cũng cứng nhắc quá, lúc cần mềm mỏng thì nên mềm mỏng, lúc cần mượn sức thì cứ mượn. Chẳng lẽ ngươi vẫn học bài học 'cứng quá thì dễ gãy' từ Yến Hành ?" Tạ Tri Phi nhướng mày. Ánh nắng mai từ cửa sổ chiếu , phủ lên một tầng ánh sáng dịu dàng.

Lời dịu dàng, con cũng dịu dàng, nhưng trái tim Yến Tam Hợp chẳng thể nào dịu dàng nổi.

"Ta ngươi lòng . tiệc vui nào cũng đến lúc tàn. Ta dựa dẫm ngươi riết thành quen, đến lúc tiệc tàn thì dựa ai đây?"

Tạ Tri Phi cau mày, lời mà chua xót quá.

"Yến Hành là cứng nhắc, mà là ông cốt khí, sự kiêu hãnh của riêng . Ông cả đời chỉ cúi đầu duy nhất một vì đứa cháu gái nhỏ mà thôi. Người khác thể nợ ông , nhưng ông tuyệt đối chịu nợ ai." Nàng bỗng nhiên khẽ, nụ thoáng chút buồn: "Ta ông nuôi lớn, tính nết cũng y hệt ông , mắc nợ ai cả."

Muội do ông nuôi lớn.

Là gạo nhà họ Trịnh nuôi lớn lên.

Là cô bé con chỉ cần sướt chút da thôi cũng nũng nịu cả nửa ngày trời!

Và... Muội nợ ai khác cả, là ca ca của mà!

Tạ Tri Phi âm thầm c.ắ.n răng, nuốt ngược những lời thể trong lòng.

"Yến Tam Hợp, của Tạ gia, cha một tay dạy dỗ. Ngươi tính cách cha đấy, ông giỏi xa trông rộng, xem xét thời thế. Nếu thấy tình thế bất , đảm bảo sẽ chạy nhanh hơn bất kỳ ai. Hơn nữa, ngươi thích nợ khác, chẳng lẽ khác thích nợ ngươi mãi ? Cho cơ hội trả nợ chút ân tình thì nào?"

Nói đến nước , Yến Tam Hợp còn gì hơn nữa?

Nàng vốn dây dưa dứt khoát. Tạ Tri Phi đến thế thì nàng cũng đành chấp nhận.

"Tạ Tri Phi, nếu đến lúc đó thực sự xảy chuyện, ngươi nhớ chạy cho sớm, chạy cho nhanh , đừng lề mề đấy."

"Yên tâm !"

Tạ Tri Phi trấn an nàng xong, cái thói lưu manh trỗi dậy: "Tam gia việc gì cũng dở, nhưng riêng khoản chạy trốn giữ mạng thì thiên hạ nhất đấy."

"Còn gì nữa ?"

"Hết !" Tạ Tri Phi chống tay lên bàn dậy, ngẫm nghĩ một chút bồi thêm một câu: "Hôm cãi với cũng trò lắm đấy."

Đương nhiên !

Yến Tam Hợp cũng lên, ngẩng cao đầu thẳng mắt : "Con mà, gặp kẻ mạnh thì ắt sẽ mạnh theo thôi."

Tạ Tri Phi gật gù khen ngợi: "Tốt, cứ phát huy."

"Sao?" Yến Tam Hợp nhướng mắt: "Tam gia nghiện cãi với ?"

"Cũng hẳn, chỉ là..." Tạ Tri Phi uể oải bước cửa, đến nơi còn ngoái buông ba chữ: "Rất đời!"

Yến Tam Hợp xuống tay , chỉ hận cái gì đó để ném cái bản mặt đáng ghét . quanh chỉ thấy mỗi ấm .

Thôi bỏ , vỡ ấm đền mất một lượng bạc!

Không đáng!

...

Ra khỏi phòng xuống đến đại sảnh, thức ăn dọn sẵn sàng, nhưng Tiểu Bùi gia và Hoàng Kỳ mãi vẫn thấy tăm .

Ngay lúc Yến Tam Hợp sắp hết kiên nhẫn thì hai nọ mới khoan t.h.a.i bước xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-317-qua-song.html.]

Tiểu Bùi gia điệu đà trong bộ trường sam màu nước biển, tóc tai chải chuốt bóng mượt, tay còn phe phẩy chiếc quạt xếp, trông chẳng giống đang vội vã lên đường chút nào mà cứ như công t.ử bột du ngoạn ngắm cảnh .

Yến Tam Hợp liếc Lý Bất Ngôn: Tên thế?

Lý Bất Ngôn hừ mũi: Lên cơn điên đấy.

Yến Tam Hợp nhíu mày: Trước như .

Lý Bất Ngôn lạnh lùng: Mới phát bệnh thôi.

Yến Tam Hợp thu hồi tầm mắt, cầm đũa lên: "Ăn cơm thôi."

Sao cắm cúi ăn ?

Tiểu Bùi gia đá chân Tạ Tri Phi: Tiểu gia ăn mặc thế trai ?

Tạ Tri Phi: Đẹp.

Tiểu Bùi gia: Vậy thấy nàng lấy một cái?

Tạ Tri Phi: Có thể... nàng đang vẻ nội tâm của ngươi đấy!

Tiểu Bùi gia: ...

Ăn uống xong xuôi, thanh toán tiền lên đường.

Người dẫn đường là một thằng nhóc ăn mày trạc mười ba mười bốn tuổi, ngợm bẩn thỉu lem luốc, chỉ đôi mắt là sáng quắc lanh lợi.

Chu Thanh xách cổ nó đặt lên phía ngựa. Ngón tay đen nhẻm của thằng nhóc chỉ về phía : "Đi về hướng Nam."

Đi một mạch suốt hai canh giờ, đến giờ Mùi ba khắc thì mặt hiện một con sông lớn.

"Bên sông chính là núi Mộc Lê." Nhóc ăn mày chỉ tay về phía bến đò: "Ngồi thuyền qua sông là tới. Ta sẽ ở đây trông ngựa giúp các , giá một ngày một lượng bạc."

Tạ Tri Phi thấy thằng nhóc ranh mãnh quá, bèn cố ý vặn vẹo: "Nhỡ bọn mà ngươi dắt ngựa chạy mất thì ?"

"Vị gia cứ đùa, phủ Hà Gian rộng lớn thế , chạy . Hơn nữa, chỉ dẫn đường cho mỗi nhóm khách các ngài."

Nhóc ăn mày nhe hàm răng vàng khè : "Người gặp Đường lão gia, tháng nào chẳng vài đoàn. Ta còn dựa cái nghề để kiếm cơm ăn nữa chứ!"

Yến Tam Hợp lên tiếng hỏi: "Nói nghĩa là nhiều gặp Đường lão gia ?"

" ." Nhóc ăn mày vênh mặt tự hào: "Cả phủ Hà Gian chúng gần trăm năm nay mới một vị Tiến sĩ đấy."

Yến Tam Hợp chỉ tay sang bờ bên : "Tại ông sống núi?"

"Cả ngọn núi đó đều là của nhà ông mà, con cháu đời đều sống cả ở đó." Nhóc ăn mày láu cá: "Vườn chân núi, vườn cây ăn quả, cả ruộng lúa nước nữa, tất tần tật đều là của nhà họ Đường. Họ giàu nứt đố đổ vách chứ."

Thảo nào thể ung dung ẩn sĩ, hóa cần lo chuyện cơm áo gạo tiền.

Yến Tam Hợp sang Tạ Tri Phi. Tạ Tri Phi nhẩm tính thời gian, ở núi một hai ngày chắc sẽ lỡ dở quá nhiều việc.

"Một ngày một lượng bạc, chốt nhé." Nhóc ăn mày mừng rơn khép miệng: "Các gia cứ yên tâm, đảm bảo chăm sóc ngựa béo , sút lạng thịt nào ."

Tạ Tri Phi đôi co với nó: "Chu Thanh, hỏi xem thuyền hết bao nhiêu tiền, thể ngay ."

"Một lượng bạc một , tiền trao cháo múc là ngay." Nhóc ăn mày sang gọi ông lão lái đò: "Lão Kiều ơi, mối ăn sáu lượng bạc , đừng ngủ nữa, dậy việc thôi."

Nghe nó , Tạ Tri Phi cũng yên tâm hơn phần nào. Xem thằng nhóc là "thổ địa" chuyên dẫn khách ở đây thật.

Lão lái đò tên là Lão Kiều đang úp cái mũ rơm lên mặt ngủ say sưa thuyền, tiếng gọi thì bật dậy c.h.ử.i đổng: "Mẹ kiếp, ngươi thể hét giá lên hai lượng một !"

"Hét hai lượng thì xứng với cái thuyền rách nát của ông , cho thối mũi, mất cả uy tín của ."

"Rách cái mả cha nhà ngươi, cút !" Lão Kiều c.h.ử.i vài câu vẫy tay gọi đám Tạ Tri Phi xuống thuyền.

Chu Thanh là bước xuống đầu tiên, Hoàng Kỳ cuối cùng khóa đuôi. Hai một trấn giữ đầu thuyền, một canh chừng đuôi thuyền, âm thầm cảnh giác cao độ.

Ngay cả Lý đại hiệp vốn vô tư lự, miệng ngậm cọng cỏ đuôi ch.ó vẻ ung dung, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn rời khỏi Lão Kiều nửa bước.

Trên sông nước mênh m.ô.n.g giống như cạn, lái đò mà nảy sinh ác tâm thì đúng là họa sát .

---

 

Loading...