Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 318: Quỷ lộ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:07
Lượt xem: 282

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Kiều chèo thuyền rời bến, liếc mắt Chu Thanh đang sừng sững ở đuôi thuyền, bĩu môi : "Ăn mặc bảnh bao thế mắt mù dở thế ."

Tiểu Bùi gia bực bội phe phẩy chiếc quạt: "Lão già , ông bảo ai mắt mù?"

"Bảo cả lũ các ngươi đấy!" Lão Kiều hất hàm về phía bờ: "Không đây mới là , còn thằng nhãi ranh ăn mày mới là đứa chẳng ?"

Hả?

Tay cầm quạt của Tiểu Bùi gia khựng : "Sao thằng nhóc đó gì?"

"Nó lừa các ngươi đấy!"

Tim cả sáu cùng thót lên một cái.

Yến Tam Hợp vươn tay giữ chặt lấy cánh tay Bùi Tiếu, hiệu cho im lặng, để nàng hỏi: "Lão Kiều, nhóc ăn mày đó lừa chúng cái gì?"

"Một ngày một lượng bạc!" Lão Kiều khẩy, ngước về phía bờ bên sông: "Sớm nhất cũng năm ngày, chậm thì mười ngày nửa tháng các ngươi mới mong xuống núi. Mất tiền oan nuôi nó ."

"Tại lâu thế?"

Lão Kiều thủng thẳng đáp: "Đường lão gia danh tiếng lẫy lừng khắp phủ Hà Gian , bộ các ngươi tưởng gặp là gặp ngay ?"

"Không chịu gặp khách thì từ chối ngay từ đầu chứ." Yến Tam Hợp nhận mâu thuẫn trong lời : "Tại còn giữ khách ở núi lâu như gì?"

Lão Kiều tiếp: "Đó là bởi vì Đường lão gia một câu châm ngôn: Gặp là duyên phận, gặp là bổn phận."

"Câu nghĩa là ?" Tiểu Bùi gia ngơ ngác hỏi.

Lão Kiều liếc xéo Tiểu Bùi gia một cái, chẳng thèm thèm trả lời.

Mẹ kiếp, lão già thái độ lồi lõm với ai đấy!

Tiểu Bùi gia nóng máu, đang định xông lên lý luận thì một bàn tay vỗ nhẹ lên vai hai cái trấn an.

Lúc thì kéo tay, lúc thì vỗ vai... Tiểu Bùi gia sướng rơn , suýt thì bật thành tiếng.

Yến Tam Hợp thu tay về, mỉm : "Lão Kiều, ông thử xem đoán đúng nhé?"

Hiếm thấy đấy!

Lão Kiều thầm nghĩ, chèo đò đưa khách bao năm nay, gặp khách lóc van xin giải thích cho rõ ràng, chứ thấy ai dám đoán mò bao giờ.

"Tiểu cô nương, cô cứ đoán thử xem nào."

Yến Tam Hợp phân tích: " 'Bổn phận' là gặp, gặp tức là đuổi khách về thẳng, đúng ?"

Lão Kiều gật đầu cái rụp.

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Núi cao, leo lên cùng lắm mất một canh giờ. Vậy là đến nơi đuổi về thì chỉ mất nửa ngày đường. ông bảo sớm nhất cũng mất năm ngày?"

Đôi mắt lờ đờ của Lão Kiều bỗng sáng lên.

"Chắc chắn uẩn khúc gì ở đây." Yến Tam Hợp mặt nước sông gợn sóng lăn tăn, tự hỏi tự trả lời: "Uẩn khúc ở bốn chữ 'gặp là duyên phận'."

Lão Kiều im lặng , nhưng Tạ Tri Phi kìm tò mò: "Vì ?"

"Ta đoán..." Yến Tam Hợp chậm rãi : "Đường lão gia chắc chắn đặt một thử thách gì đó để khó khách đến thăm. Thử thách khó, tốn kha khá thời gian để giải. Giải thì tự nhiên 'duyên phận' sẽ tới. Lão Kiều, đúng ?"

Lão Kiều há hốc mồm, ngẩn một lúc lâu nên lời.

Xem đoán trúng phóc .

Yến Tam Hợp sang Tạ Tri Phi: "Một ngày một lượng, năm ngày năm lượng, nửa tháng là mười lăm lượng. Thảo nào thằng nhóc ăn mày bảo đây là mối ăn lâu dài, đúng là một vốn bốn lời mà!"

Lão Kiều lấy tinh thần, vẫn chịu phục, hỏi vặn: "Tiểu cô nương, thế cô đoán đó là thử thách gì ?"

"Không đoán!" Yến Tam Hợp quả quyết từ chối: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Cái duyên phận , mấy chúng chắc chắn sẽ lấy !"

Lời dứt, nhóm Chu Thanh đang cúi đầu ủ rũ bỗng thấy lòng tin và dũng khí dâng lên ngùn ngụt: , Yến cô nương ở đây thì c.h.ế.t còn chẳng sợ, sợ quái gì mấy trò mèo của sống!

Lý Bất Ngôn thậm chí còn cao hứng cất giọng hát vang:

"Cảnh Tây Hồ, trời tháng Ba ơi!

Mưa xuân như rượu, liễu xanh như khói,

Có duyên ngàn dặm năng tương ngộ,

Vô duyên đối mặt bất tương phùng;

Mười năm tu chung thuyền độ,

Trăm năm tu mới chung chăn gối;

Nếu ngàn năm tạo hóa xoay vần,

Đầu bạc răng long vẫn một lòng son...

La la la la... la la la la la la..."

Ngoại trừ Yến Tam Hợp quá quen, tất cả đều tiếng hát lảnh lót bất ngờ cho sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-318-quy-lo.html.]

Hoàng Kỳ: "..." Hát cũng phết đấy chứ.

Chu Thanh: "..." Rất hợp cảnh hợp tình.

Tiểu Bùi gia: "..." Chuyện quái gì thế , bài hát thẳng tim thế nhỉ.

Tạ Tri Phi: "..." Không là nương nàng dạy đấy chứ?

Lão Kiều: "..." Khách chuyến đò , quả nhiên chẳng ai là bình thường cả!

...

Lên bờ bao lâu thì bao nhiêu lòng tin và khí thế hừng hực ban nãy cũng bay biến sạch.

Trước mắt bọn họ xuất hiện ba con đường dẫn lên núi:

Một con đường rộng rãi bằng phẳng, qua là nhiều qua .

Một con đường mòn hoang vu cỏ mọc um tùm, bề ngang chỉ vài tấc, hút mắt chẳng thấy điểm dừng.

Và một con đường cây cối rậm rạp che khuất lối , bước vài bước cảm thấy âm khí lạnh lẽo rợn .

Tiểu Bùi gia thầm c.h.ử.i thề một tiếng "C.h.ế.t tiệt": "Cái thử thách ch.ó má bắt đầu ?"

Tạ Tri Phi hỏi: "Nói , chọn đường nào?"

Lý Bất Ngôn lùi một bước: "Đừng hỏi , cái đầu óc đó ."

Chu Thanh cũng lùi : "Ta chỉ đ.á.n.h đ.ấ.m thôi."

Hoàng Kỳ gãi đầu: "Cha nương đều mù chữ cả."

Mọi đồng loạt đầu, dồn ánh mắt về phía Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp: "Ta cũng ."

Tiểu Bùi gia trố mắt, thu quạt , chắp tay thi lễ một vòng: "Tại hạ xin cáo từ."

Quay vài bước, lộn trở , mặt Yến Tam Hợp, hề hề:

"Đùa chút thôi, tin tưởng ngươi tuyệt đối. Ngươi cứ từ từ mà suy nghĩ cho kỹ ."

Thấy đều lườm cháy mặt, Tiểu Bùi gia vội tắt nụ .

Nhìn cái gì mà , đang cố giảm bớt khí căng thẳng, hiểu hả?

Mọi : "..."

Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn trao đổi ánh mắt kiểu "Tên bệnh nặng lắm ", đó chìm suy tư.

Một lúc lâu , nàng ngước mắt lên hỏi: "Ba con đường , nếu bắt buộc dùng một từ để hình dung thì..."

"Cái quá đơn giản..." Tiểu Bùi gia nhanh nhảu cướp lời: "Đường quan, đường mòn và... quỷ lộ."

Mọi : "..." Nói chứ, cũng hợp lý phết.

Đường lão gia là học trò của Đường Kỳ Lệnh, là một ẩn sĩ, ông bày ba con đường chắc chắn là ẩn ý sâu xa.

Đường quan nghĩa là thuận buồm xuôi gió, đường mòn nghĩa là chông gai trắc trở, còn quỷ lộ...

Yến Tam Hợp thầm nghĩ, đời chắc ai hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ "quỷ lộ" hơn nàng.

"Nghĩa là con đường dẫn đến cái c.h.ế.t." Dứt lời, sắc mặt đều biến đổi.

Hoàng Kỳ sợ quá vội vàng nêu ý kiến: "Vậy chúng chọn đường quan , xem, đó bao nhiêu là dấu chân kìa."

Chu Thanh cau mày lắc đầu: "Số gặp Đường lão gia về cũng nhiều đấy."

Lý Bất Ngôn con đường mòn: "Hay là đường mòn . Khó thì khó thật, nhưng dù vẫn hơn là mất mạng. Ý của Tiểu Bùi gia và Tam gia thế nào?"

Mặt Tiểu Bùi gia trắng bệch như tờ giấy, hồn vía lên mây nên chẳng lời nào.

Hắn đang bận âm thầm "hỏi thăm sức khỏe" tổ tông tám đời nhà Đường lão gia!

Tạ Tri Phi hít sâu một , đầu tiên cảm thấy lời của "đồ phá đám" Lý Bất Ngôn lọt tai: "Ta cũng chọn đường mòn."

Yến Tam Hợp hỏi: "Vì ?"

Tạ Tri Phi hỏi vặn : "Đường lão gia là sách, mà sách chẳng đều tôn sùng đạo Trung dung ?"

Yến Tam Hợp: "Ta đồng ý."

Tạ Tri Phi: "... Tại ?"

"Ma quỷ đáng sợ, tài mới đáng sợ, và lòng còn đáng sợ hơn cả ma quỷ. Cho nên, chọn quỷ lộ."

Yến Tam Hợp ngẩng đầu, thẳng mắt Tạ Tri Phi, nhẹ giọng : "Tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t!"

---

 

Loading...