Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 323: Tránh đi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:55
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nửa canh giờ .
Sau một hồi luống cuống tay chân của "lang băm" Bùi - kẻ " từng ăn thịt heo nhưng thấy heo chạy" - kết hợp với t.h.u.ố.c trị thương thượng hạng của Bùi gia, m.á.u của cuối cùng cũng cầm , các vết thương băng bó tạm bợ nhưng chắc chắn.
Chỉ cổ tay Yến Tam Hợp vẫn còn run lẩy bẩy, Lý Bất Ngôn đang xoa bóp giúp nàng.
Tiểu Bùi gia xổm bên cạnh, nàng với vẻ mặt đầy hối hận.
"Biết thế thì ngày xưa bám riết lấy cha để học y thuật cho . Tam Hợp , ngươi đừng lo nhé, cùng lắm là nửa canh giờ nữa tay ngươi sẽ hết run thôi."
Yến Tam Hợp hờ hững đáp: "Ta cả."
"Sao ?"
Ngươi run tay đau lòng c.h.ế.t đây !
Sự xót xa trong mắt Tiểu Bùi gia như sắp tràn ngoài.
"Ngươi đúng là chẳng thương gì cả, nhanh như thế gì cơ chứ? Đám trâu bò còn chịu đòn thêm một hai canh giờ nữa cơ mà, c.h.ế.t ngay ."
Đám "trâu bò": "..." Làm bây giờ, đ.á.n.h c.h.ế.t cái tên quá!
Yến Tam Hợp: "..." Tên lên cơn !
Tạ Tri Phi sờ sờ cái mũi đau điếng, hắng giọng: "Yến Tam Hợp, bước tiếp theo chúng gì đây?"
Yến Tam Hợp sa sầm mặt mày, im lặng đáp.
Tiểu Bùi gia thấy ngó lơ thì vội vàng giảng hòa: "Thái độ của lúc nãy cộc cằn chút, nhưng tâm địa lắm, ngươi đừng chấp nhặt với gì."
"Không chấp."
Cái gì là quan tâm thật lòng, cái gì là giận cá c.h.é.m thớt, trong lòng nàng tự cân nhắc.
Yến Tam Hợp xoay , ánh mắt dịu dàng Tạ Tri Phi: "Ta đang suy nghĩ xem bước tiếp theo nên ứng phó thế nào."
Hắn thương nhẹ, nửa bên mặt sưng vù, mũi thì bầm tím. Hai vết kiếm lưng m.á.u chảy đầm đìa. Bản thê t.h.ả.m thế mà còn to mồm mắng nàng, ngốc thì là gì?
Tạ Tri Phi đôi mắt đen láy sâu thẳm của Yến Tam Hợp, bỗng nhiên gì, ánh mắt chột lảng sang hướng khác.
Yến Tam Hợp ngẩn , sự ấm áp trong mắt vụt tắt, đó là vẻ lạnh lùng xa cách.
Hoàng Kỳ thấy Yến cô nương thẫn thờ gì thì tưởng nàng đang lo lắng, bèn than thở: "Ải thứ hai khó nhằn thế , chỉ sợ ải thứ ba còn kinh khủng hơn nữa."
Chu Thanh gật đầu phụ họa: "Chắc chắn sẽ dễ dàng ."
Lý Bất Ngôn nhíu mày đề xuất: "Ta thấy chúng nên nghỉ ngơi tại chỗ một đêm cho sức hẵng lên núi, nếu thì trụ nổi ."
Tiểu Bùi gia thở dài thườn thượt: "Giờ mới hiểu tại đến đây cầu kiến mất cả nửa tháng trời."
"Sẽ ải thứ ba ." Yến Tam Hợp thu hồi tầm mắt, thản nhiên : "Trong vòng nửa canh giờ nữa, Đường Kiến Khê chắc chắn sẽ đích xuống đây gặp chúng ."
Tạ Tri Phi: "..." Hả?
Chu Thanh: "..." Ta nhầm chứ?
Hoàng Kỳ: "..." Yến cô nương ơi, cái tật mạnh miệng của cô bao giờ mới sửa đây!
Tiểu Bùi gia: "..." Nói khoác , thích!
Lý Bất Ngôn đảo mắt, buột miệng hỏi: "Tam Hợp, ngươi bằng thể chữ Sấu Kim ?"
Yến Tam Hợp: "Ta chữ của Tĩnh Trần."
Lời thốt , tất cả đều im bặt.
Tĩnh Trần là sư của Đường Kiến Khê. Đường Kiến Khê tin Tĩnh Trần qua đời, nếu thấy nét chữ quen thuộc đó thì chắc chắn sẽ kinh động.
Chỉ là... Sao nàng chữ của Tĩnh Trần?
Không ai rằng Tạ Tri Phi đang thầm trong bụng.
Nha đầu thì chữ của ai mà bắt chước chứ?
Hồi nhỏ nàng còn giả mạo cả nét chữ "gà bới" của , giống đến mức cặp mắt hỏa nhãn kim tinh của cha cũng nhận . Nàng còn lợi dụng cái tài lẻ đó để năm bảy lượt bắt chẹt , sai trâu ngựa cho nàng.
"Tam gia." Yến Tam Hợp đột nhiên gọi tên : "Miệng là để bàn chuyện chính sự, để lải nhải mấy lời ân cần sáo rỗng ."
Lý Bất Ngôn: "...?"
Chu Thanh: "...?"
Hoàng Kỳ: "...?"
Tiểu Bùi gia: "???"
Tạ Tri Phi câu mà trong lòng ngũ vị tạp trần, chua cay mặn ngọt đắng chát đủ cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-323-tranh-di.html.]
Ánh mắt của đang yêu là thể giấu giếm . Vừa trong ánh mắt nàng tràn ngập sự xót xa, đau lòng.
Nếu là thì hồn vía Tạ Tam gia chắc bay lên chín tầng mây . bây giờ dám đón nhận tình cảm , chỉ thể trốn tránh. Rõ ràng mới nửa canh giờ , còn vì xót nàng đau mà to tiếng quát tháo. Rõ ràng mới một tháng , còn vắt óc tìm cớ để gặp nàng, chỉ hận thể một ngày chạy sang Tĩnh Tư Cư mười tám .
Tạ Tri Phi thầm thở dài, nhưng ngoài mặt vẫn cợt nhả: "Ai bảo miệng bôi mật chi, chỉ thích lời ân cần với các cô nương xinh thôi mà."
, ai tin là thật thì đó thua!
Yến Tam Hợp lúng túng mặt , thêm lời nào nữa.
Vừa sáu còn đồng tâm hiệp lực vượt ải sinh tử, giờ đây khí lạnh lẽo ảm đạm hơn cả bãi tha ma.
Hoàng Kỳ gãi đầu: "..." Sao tự nhiên khí căng thẳng thế nhỉ?
Chu Thanh thầm than: "..." Tất cả cũng chỉ vì thành cho Tiểu Bùi gia mà thôi!
Tiểu Bùi gia: "..." Huynh và trong mộng, bênh ai bây giờ?
Lý Bất Ngôn: "..." Ta phi, Tạ Tri Phi, ngươi đúng là tên cặn bã thả thính xong bỏ chạy!
Bỗng nhiên, tiếng động truyền đến.
Sáu cặp mắt đổ dồn về phía phát âm thanh. Chỉ thấy áo xám lúc nãy trở .
Đi theo là một đàn ông trung niên. Xem ... đây chính là Đường mỗ nhân - kẻ Tiểu Bùi gia lôi cả tổ tông mười tám đời c.h.ử.i rủa nãy giờ.
"Đến !" Yến Tam Hợp thu cảm xúc, hạ giọng dặn dò: "Lát nữa các ngươi tuyệt đối lên tiếng."
Tiểu Bùi gia: "Tại ?"
Yến Tam Hợp nhấn mạnh từng chữ: "Bởi vì bà đồng đòi công đạo cho các ngươi."
...
Đường Kiến Khê vốn đang gấp, nhưng khi đến gần chủ động giảm tốc độ.
Trong sáu mặt, ánh mắt ông lập tức khóa chặt Yến Tam Hợp.
"Lão gia, cô nương chừng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo khá, khí chất lạnh lùng, ít ."
Đó là những lời miêu tả của Bệ Chiêu.
Miêu tả chuẩn xác, chỉ thiếu một điều: Ánh mắt của cô nương còn lạnh lẽo hơn cả khí chất của nàng.
Đường Kiến Khê tới mặt Yến Tam Hợp, hỏi: "Cô nương tên là gì?"
"Họ Yến, tên Tam Hợp." Yến Tam Hợp xưng danh quan sát vị ẩn sĩ họ Đường mặt.
Tuổi chừng hơn năm mươi, mặt mũi hiền lành, dáng trung bình, nhưng khí chất đặc biệt.
Sự đặc biệt hình dung thế nào nhỉ?
Không cao ngạo như Yến Hành, nho nhã như Tạ Đạo Chi, cao xa vời vợi như Ngô Thư Niên, cũng chẳng khôn khéo sắc sảo như Quý Lăng Xuyên.
Yến Tam Hợp vắt óc suy nghĩ mà vẫn tìm từ ngữ thích hợp để miêu tả.
"Yến cô nương, nét chữ là do cô ?"
" ."
"Cô bắt chước chữ của ai?"
"Của một cố nhân của ngài."
Câu trả lời khiến xung quanh thầm khen một tiếng "Tuyệt!".
Sắc mặt Đường Kiến Khê biến đổi: "Cô và đó quan hệ gì?"
Yến Tam Hợp ngẩng cao đầu: "Ngài đoán xem?"
"Yến cô nương." Giọng Đường Kiến Khê trở nên cứng rắn: "Xin hãy thật."
Yến Tam Hợp nhếch mép : "Đường lão gia chẳng nên hỏi xem vì chúng lặn lội đường xa tới tìm ngài ?"
"Tại ?"
"Có việc cần."
"Việc gì?"
"Ta cứ thích đấy. Đường lão gia, cáo từ, hẹn ngày gặp ."
"Đứng !" Giọng Đường Kiến Khê đanh đầy uy lực: "Đây là nơi các ngươi đến thì đến, thì ?"
---