Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 324: Mười bảy
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:56
Lượt xem: 300
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta đang chờ câu của ngài đây!
"Muốn gặp thì cho gặp, cho ." Mặt Yến Tam Hợp trầm xuống: "Đường lão gia, ban ngày ban mặt ngài đừng hành xử bá đạo quá như thế."
Đường Kiến Khê nhạt: "Đây là địa bàn của . Muốn sống sót rời khỏi đây thì sự thật."
"Muốn thật ư..." Yến Tam Hợp thẳng mắt ông , ánh mắt sắc như dao: "Vậy còn xem tâm trạng của thế nào !"
Không chịu hé răng nửa lời, cũng chịu nhượng bộ về khí thế. Để xem ai lì đòn hơn ai.
Đường Kiến Khê ẩn cư mấy chục năm nay, từng gặp vị khách nào ngang ngạnh như thế , đành lùi một bước: "Cô thế nào?"
"Đơn giản thôi!" Yến Tam Hợp giơ ba ngón tay: "Một, tìm cáng những thương lên núi. Hai, nghĩ cách chữa trị vết thương cho bọn họ. Ba, tới là khách, Đường lão gia đối đãi với khách thiếu phong độ của kẻ sĩ quá, phiền ngài dâng tạ ."
Đường Kiến Khê: "..." Điêu ngoa!
Bệ Chiêu: "..." To gan!
Mấy còn : "..." Sảng khoái quá!
Sự điêu ngoa, to gan là Yến Tam Hợp cố tình tạo .
Đường Kiến Khê bày trùng trùng lớp lớp cửa ải là để tránh gặp mặt khách khứa, chứng tỏ trong mắt ông , những kẻ phàm phu tục t.ử chẳng xứng đáng để ông bận tâm.
Muốn moi tin tức từ như , là những bí mật động trời liên quan đến ân sư Đường Kỳ Lệnh, nếu khiến ông nể trọng và coi là đối thủ ngang tầm thì ông sẽ chẳng đời nào hé răng nửa lời.
Yến Tam Hợp nhất định giành thế chủ động về tay .
Hơn nữa.
Người của nàng đ.á.n.h cho thê t.h.ả.m như , bắt ông xin một câu thì nuốt trôi cục tức ?
Đường Kiến Khê im lặng, ánh mắt lướt qua Yến Tam Hợp dừng năm còn , quan sát kỹ lưỡng một hồi, trong lòng chợt dâng lên nỗi kinh ngạc.
Năm : hai công t.ử áo gấm, ba tên hộ vệ.
Hai vị công t.ử tuổi đời còn trẻ, chừng đôi mươi, tuy bộ dạng phần nhếch nhác vì thương nhưng khí chất toát thì thể giấu .
Trên đời , chỉ những gia tộc quyền thế bậc nhất mới nuôi dưỡng khí chất vương giả như . Hai chắc chắn xuất từ cao môn thế gia hiển hách.
Xem , nhóm lai lịch hề đơn giản!
Đường Kiến Khê buộc nhượng bộ thêm một bước: "Bệ Chiêu, gọi xuống cáng họ lên, thuận tiện mời cả Chu lang trung tới nữa."
"Rõ!" Bệ Chiêu ném cho Yến Tam Hợp một cái lạnh lùng thoắt cái biến mất.
Đường Kiến Khê hắng giọng: "Mọi cứ ở đây chờ một lát, ..."
"Hay là Đường lão gia cùng một đoạn nhé!" Yến Tam Hợp bất ngờ cắt ngang: "Hoặc là hai chúng cứ túc tắc bộ lên núi cũng ."
"Yến Tam Hợp!"
"Yến Tam Hợp!"
Tạ Tri Phi và Tiểu Bùi gia gần như đồng thanh thốt lên. Vừa nàng còn dặn lên tiếng, cũng bàn bạc gì về chuyện tách nhóm. Sao giờ tự ý hành động thế ?
Yến Tam Hợp thèm để ý đến hai họ, ánh mắt bình thản Đường Kiến Khê khiêu khích: "Đường lão gia dám riêng với ?"
Đây là địa bàn của , núi của , thế mà con nha đầu ranh dám hỏi dám ?
Chút tò mò hiếm hoi trong cuộc sống tẻ nhạt của Đường Kiến Khê lập tức khơi dậy.
"Vậy mời Yến cô nương!"
"Làm phiền !"
Một già một trẻ, thong dong bước , bỏ năm phía ngơ ngác , mặt đầy vẻ hoang mang.
Tiểu Bùi gia ngẩn một lúc sang mắng: "Tạ Ngũ Thập, đều tại ngươi cả đấy! Tại ngươi to tiếng với nàng nên nàng mới tránh mặt chúng ."
"Tiểu Bùi gia, ngươi hiểu ." Lý Bất Ngôn châm chọc: "Gặp đàn ông cặn bã thì tránh xa là thượng sách."
Tiểu Bùi gia ngơ ngác: "Ai là cặn bã? Ta á?"
Lý Bất Ngôn nhạt: "Ngươi thì vẫn đến mức cặn bã lắm ."
Vẻ mặt Tiểu Bùi gia nghệch , sang Tạ Tri Phi: "Ý cô là đang ngươi đấy ?"
Tạ Tri Phi cảm thấy tim như ai nhéo mạnh một cái, bực bội vò đầu bứt tai: "Lý đại hiệp, con mắt nào của ngươi thấy cặn bã hả?"
"Cần gì dùng mắt?" Lý Bất Ngôn khẩy: "Bà đây mở pháp nhãn là thấu tâm can đen tối của ngươi , đồ yêu nghiệt!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-324-muoi-bay.html.]
Tam gia: "..."
Những khác: "..."
...
Tiểu Bùi gia lo xa quá , Yến Tam Hợp ý định tránh mặt Tạ Tri Phi.
Nơi là nhà tổ của Đường gia, núi sông linh khí hun đúc, chẳng nên tranh thủ quan sát, thăm dò địa thế một chút ?
Đường núi quá dốc, bậc đá uốn lượn giữa rừng trúc xanh mát.
Đường Kiến Khê leo núi thoăn thoắt, thở vẫn đều đặn, chứng tỏ ông tuy sống an nhàn nhưng vẫn thường xuyên rèn luyện thể.
Yến Tam Hợp cố tình thở dốc nặng nề, bước chân chậm , dần dần tụt phía một quãng.
Đường Kiến Khê đầu , nhưng chân vẫn hề dừng bước, tiếp tục thẳng.
Cứng đầu.
Cố chấp.
Kiên định với con đường của , tác động bởi ngoại cảnh.
Yến Tam Hợp thầm đ.á.n.h giá trong lòng, rảo bước đuổi theo, mở lời như đang chuyện phiếm: "Đường lão gia, cái ải quỷ lộ đầu tiên dụng ý gì ?"
Đường Kiến Khê cố ý nàng, đáp: "Chẳng dụng ý gì cả. Chỉ để dọa thôi."
"Ừ!"
"Vậy xem vận khí của chúng cũng tệ nhỉ."
"Ừ!"
"Thực ..." Yến Tam Hợp chậm rãi : "Vận khí cũng là một loại thực lực đấy."
Đường Kiến Khê dừng bước, nhướng mày lên.
"Kẻ đường tắt, thích sự thuận lợi sẽ chọn đường quan rộng lớn. Kẻ tâm tư kín đáo, giỏi toan tính sẽ chọn đường mòn nhỏ hẹp." Yến Tam Hợp nhạt: "Những chọn đường quan thường tâm tư nông cạn, ham danh lợi, đó là loại mà ngài gặp nhất. Con đường đó tám chín phần mười là dẫn thẳng xuống núi về nhà, đúng Đường lão gia?"
Đường Kiến Khê thầm kinh hãi trong lòng.
"Những chọn đường mòn hiểu rằng đời bữa trưa nào miễn phí, đạt mục đích thì trả giá, chịu gian nan vất vả." Yến Tam Hợp tiếp tục độc thoại: "Loại ngài thể sẽ miễn cưỡng gặp mặt, nhưng vẫn cho họ nếm chút mùi khổ sở, nên con đường đó chắc chắn sẽ lòng vòng, tốn sức."
Đường Kiến Khê dừng , lặng lẽ Yến Tam Hợp một lúc lâu hỏi: "Cô nương năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Mười bảy." Yến Tam Hợp mỉm : "Bằng tuổi với dưỡng nữ Minh Nguyệt của ngài."
Mười bảy tuổi, mà thể thấu tâm can của ...
"Thú vị thật!" Đường Kiến Khê đột nhiên thấy hứng thú: "Vậy tại cô nương chọn quỷ lộ?"
"Bình sinh việc trái lương tâm, nửa đêm sợ quỷ gõ cửa." Yến Tam Hợp đáp: "Lòng ngay thẳng, sợ trời sợ đất, nên chọn đường ."
"Thế còn ải thứ hai thì ?" Đường Kiến Khê nhướng một bên lông mày: "Ta bày nó với dụng ý gì?"
"Ta đoán hai dụng ý. Một là khiến cho những kẻ yếu bóng vía khó mà lui. Hai là để tìm đồng đạo với Đường lão gia."
"Người đồng đạo?"
" !" Yến Tam Hợp quanh: "Giữa chốn đao kiếm loạn lạc mà vẫn thể bình tâm tĩnh khí nét chữ , đó là định lực phi thường. Người thể cai quản cả vùng non xanh nước biếc , là bậc sĩ phu 'hai tai chuyện ngoài cửa sổ', định lực chắc chắn còn cao hơn nhiều."
Đường Kiến Khê bỗng nhiên ngửa cổ ha hả.
Cười xong, ông hỏi: "Cô nương năm nay bao nhiêu tuổi cơ?"
"Thực sự là mười bảy tuổi."
"Người trẻ tuổi bây giờ đều ghê gớm đến mức ?"
"Là do Đường lão gia ẩn cư núi quá lâu đấy thôi."
"Lời của Yến cô nương, hình như ý ám chỉ gì đó?"
"Vâng!" Yến Tam Hợp thẳng thắn thừa nhận: "Trong núi một ngày, nhân gian qua trăm năm. Đường lão gia chuyện bên ngoài ?"
Nói đến đây, Đường Kiến Khê bỗng nhiên nhận phạm một sai lầm c.h.ế.t .
---