Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 326: Đau lòng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:58
Lượt xem: 261

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khách viện.

Tạ Tri Phi bước sân thấy ngay bóng dáng quen thuộc của Yến Tam Hợp.

Bức tường đá bao quanh viện chỉ cao ngang thắt lưng. Nàng đó, chắp tay lưng, bóng dáng cô độc và trầm mặc như một dãy núi sừng sững giữa đất trời.

Nàng đang nghĩ gì ?

Trong lòng Tạ Tri Phi bỗng dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ: Liệu nàng còn để ý đến nữa ?

Nghe thấy tiếng động, Yến Tam Hợp xoay , bước nhanh tới: "Vị là Chu lang trung, lát nữa ông sẽ khám và chữa trị vết thương cho ."

Lúc Tạ Tri Phi mới để ý thấy phía chân tường đá một ông lão đang xổm, đầu trọc lốc bóng loáng.

Ông lão dậy, toét miệng với , để lộ hai chiếc răng cửa vàng ố khấp khểnh.

Tiểu Bùi gia thì thầm: "Tạ Ngũ Thập, mau xem kìa, ông với lão già dẫn đường lúc nãy cứ như sinh đôi , giống như hai giọt nước."

"Chuyện lạ thật!" Tạ Tri Phi sang với Chu lang trung: "Vậy phiền ông ."

Ngón tay gầy guộc như cành củi khô của Chu lang trung chỉ thẳng Hoàng Kỳ và Chu Thanh: "Ngươi, và cả ngươi nữa, theo ."

Chỉ một câu ngắn gọn cũng đủ khiến Tiểu Bùi gia biến sắc.

Hắn ghé sát tai Yến Tam Hợp, thì thào: "Liếc mắt một cái nhận ngay Hoàng Kỳ và Chu Thanh thương nặng nhất, xem tay lang trung cũng nghề đấy."

Yến Tam Hợp thèm để ý đến , sang Tạ Tri Phi, giọng điệu công việc: "Phòng của Tam gia ở phía tay trái, Tiểu Bùi gia ở gian chính giữa. Cơm tối sẽ mang đến tận nơi, tự dùng trong phòng."

Một phòng ngoài cùng bên trái, một phòng chính giữa, rõ ràng là nàng đang tránh mặt , thấy .

thôi, dù thì nàng cũng chịu mở miệng sắp xếp chỗ ở cho , thế là .

Tạ Tri Phi khổ trong lòng, hỏi: "Khi nào thì thể gặp Đường Kiến Khê?"

"Đêm nay, tại thư phòng của ông . Lát nữa đợi Hoàng Kỳ và Chu Thanh thì Tam gia mau để Chu lang trung xem vết thương cho. Tối nay chắc chắn sẽ là một đêm dài, Tam gia nên chuẩn tâm lý ."

Giọng nàng bình thản đến lạ lùng, cứ như thể những lời sắc nhọn đầy gai góc chân núi ban nãy từng thốt khỏi miệng. trong lòng Tạ Tri Phi hiểu rõ mồn một... Nha đầu vạch rõ ranh giới với .

Thấy sắc mặt Lý Bất Ngôn tái nhợt khó coi, Yến Tam Hợp vội bước tới đỡ lấy bạn: "Thấy khó chịu ở ?"

Lý Bất Ngôn yếu ớt: "Mắt xót chút thôi."

"Nói bậy!"

Tiểu Bùi gia chen : "Không thương ở mắt đấy chứ?"

Lý Bất Ngôn liếc xéo Tạ Tri Phi đầy ẩn ý: "Chỉ ném cát mắt thôi mà. Tam gia xem đúng ?"

Ngươi ám chỉ ai là cát bụi hả? Tạ Tri Phi hừ lạnh một tiếng, thèm đôi co, thẳng phòng .

Hắn còn dám tỏ thái độ với bà cô ?

Lý Bất Ngôn tức khí lao theo tính sổ, nhưng Yến Tam Hợp kịp thời kéo tay nàng lôi : "Ta bảo chuẩn nước nóng , đầy mồ hôi thế , mau tắm rửa cho thoải mái."

"Yến Tam Hợp! Ngươi đói bụng ? Có ăn chút điểm tâm lót ?"

"..."

"Nước suối núi pha thơm lắm đấy, lát nữa pha cho ngươi nếm thử nhé."

"..."

Tiểu Bùi gia theo bóng lưng hai cô nương đang dần xa, nghiến răng ken két.

Mẹ kiếp, rốt cuộc ai là chủ nhân, ai là nha đây? Còn vương pháp nữa hả?

...

Cánh cửa đóng sầm .

Lý Bất Ngôn Yến Tam Hợp với vẻ bất mãn: "Sao ngươi cản ?"

Yến Tam Hợp trả lời mà hỏi ngược : "Sao ngươi cứ nhắm Tạ Tri Phi thế?"

"Ta ngứa mắt."

"Là vì ?"

"."

"Ngươi ?"

"Nhìn từ tám hoánh . Ai mà như ngươi, chậm tiêu chẳng khác gì heo, trong đầu lúc nào cũng chỉ tâm ma với giải ma, chẳng thấy cái gì khác cả." Lý Bất Ngôn gật đầu cái rụp.

"Bất Ngôn." Giọng Yến Tam Hợp vẫn bình thản như : "Bây giờ đừng bận tâm đến mấy chuyện đó nữa, việc của Đường Chi Vị mới là quan trọng nhất."

Lý Bất Ngôn Yến Tam Hợp chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc: "Tam Hợp, ngươi thật với , ngươi..."

"Bây giờ lúc để bàn chuyện . Đợi khi nào về kinh thành, chúng sẽ đóng cửa bảo kỹ càng... Hơn nữa..." Yến Tam Hợp đưa tay búng nhẹ lên trán bạn: "Chính ngươi từng mà, chuyện yêu đương nam nữ là chuyện sống c.h.ế.t, gì to tát chứ?"

"Ta chỉ là..."

"Ta , ngươi là nỡ thấy chịu tủi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-326-dau-long.html.]

"Biết thế là ."

Yến Tam Hợp đỡ Lý Bất Ngôn xuống ghế, rót một chén ấm đưa tận miệng cho nàng, khẽ: "Nha đầu ngốc , ngươi giống cam chịu để bản thiệt thòi ?"

...

Trong một gian phòng khác.

Tiểu Bùi gia chằm chằm Tạ Tri Phi như soi thủng tâm can bạn : "Nói thật , ngươi và Yến Tam Hợp rốt cuộc là thế? Rồi cả ngươi và Lý Bất Ngôn nữa, ân oán gì ?"

"Ái da!" Tạ Tri Phi đột nhiên kêu lên đau đớn: "Vết thương lưng hình như rỉ m.á.u , ngươi mau xem giúp với."

"Đâu, , đây xem nào." Tiểu Bùi gia vội vàng vòng lưng kiểm tra. Quả nhiên m.á.u tươi thấm đẫm lớp băng gạc.

"Cái tên lang trung ch.ó c.h.ế.t mắt mũi để , rõ ràng ngươi mới là thương nặng nhất cơ mà."

Tiểu Bùi gia quên béng mất là mới mười lăm phút , chính còn hết lời khen ngợi tay nghề của "tên lang trung ch.ó c.h.ế.t" mặt Yến Tam Hợp.

"Có đau lắm ?"

"Đau c.h.ế.t ."

Tiểu Bùi gia hốt hoảng lao cửa, hét toáng lên: "Lang trung! Lang trung ! Nguy to , sắp án mạng đây ! Huynh của chảy m.á.u ..."

Tạ Tri Phi cánh cửa gỗ đung đưa, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp.

Minh Đình , ngươi hỏi đau ở ?

Tim ... đau lắm!

...

Trị thương, ăn cơm, nghỉ ngơi...

Màn đêm dần buông xuống bao phủ lấy ngọn núi. Có tiếng gõ cửa phòng Yến Tam Hợp: "Cô nương, lão gia đợi sẵn ở thư phòng, mời cô nương qua đó."

"Được." Yến Tam Hợp dậy: "Bất Ngôn, ngươi gọi Tam gia nhé."

"Còn lâu!" Lý Bất Ngôn hất mặt lên trời: "Bây giờ chỉ cần thấy cái bản mặt nhổ nước bọt ."

Yến Tam Hợp mỉm bất lực, đành tự sang phòng Tạ Tri Phi. Vừa định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa bật mở từ bên trong.

Tạ Tri Phi bước : "Sắp xuất phát ?"

Yến Tam Hợp gật đầu: "Hoàng Kỳ thương nặng, cứ để phòng nghỉ ngơi ."

"Yến cô nương, thương nhẹ hều ."

Hoàng Kỳ đời nào chịu yên một chỗ, ló cái đầu băng bó trắng toát lưng Tạ Tri Phi: "Ta cũng ."

Hắn mà ở phòng một , nhỡ Tiểu Bùi gia mò sang hành hạ thì khổ.

Yến Tam Hợp cao giọng quyết định: "Được , tất cả cùng ."

Tạ Tri Phi ấn đầu Hoàng Kỳ thụt trong, đóng sầm cửa cái "rầm", sang với Yến Tam Hợp: "Nói chuyện chút !"

"Tam gia." Yến Tam Hợp chậm rãi ngước mắt lên, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh trong đêm tối: "Lúc ở chân núi nặng lời, năng mạo phạm Tam gia, mong Tam gia đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt với ."

Tạ Tri Phi sững .

"Lúc lên núi để lộ phận , lát nữa thư phòng cứ tùy cơ ứng biến." Yến Tam Hợp chỉ tay về phía Lý Bất Ngôn đang đợi đằng xa: "Ta đợi Tam gia nhé."

Tạ Tri Phi theo bóng lưng mảnh mai của thiếu nữ đang dần xa, lồng n.g.ự.c bắt đầu nhói lên từng cơn.

...

Ánh trăng núi dường như sáng tỏ và nên thơ hơn nhiều so với ánh trăng nơi kinh thành phồn hoa.

Gió đêm thổi hun hút, lạnh buốt như d.a.o cắt, mang theo cái rét của mùa đông sớm. Yến Tam Hợp vốn chịu lạnh giỏi nhưng những khác đều co ro cúm rúm.

Đi một hồi, Yến Tam Hợp mới nhận tòa trạch viện rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng, hành lang gấp khúc quanh co như mê cung bát quái.

Cuối cùng cũng đến cửa thư phòng. Người hầu động tác mời, Yến Tam Hợp chần chừ bước .

Trong thư phòng đèn đuốc sáng trưng.

Đường Kiến Khê ngay ngắn ghế thái sư, khuôn mặt lộ chút cảm xúc.

Bên cạnh ông là một phụ nữ.

Người phụ nữ dung mạo quá xuất sắc, dấu vết thời gian hiện rõ khóe mắt, nhưng toát lên vẻ phúc hậu, hiền từ.

Dáng bà thon thả, gọn gàng, qua là từng trải qua sinh nở. Chắc hẳn đây chính là phu nhân của Đường Kiến Khê.

Phía bên trái thư phòng đặt sáu chiếc ghế, cứ giữa hai ghế một chiếc bàn nhỏ. Trên bàn bày biện đầy đủ nước , hoa quả và điểm tâm tinh tế.

Yến Tam Hợp chọn xuống chiếc ghế gần Đường Kiến Khê nhất, chỉ chiếc ghế trống ngay bên cạnh , : "Tam gia, mời ."

Tạ Tri Phi chậm rãi xuống. Hai trao một ánh đầy ẩn ý nhanh chóng lảng chỗ khác.

---

 

Loading...