Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 330: Lâm Bích

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:02
Lượt xem: 277

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Xảo Nhi bước tới vỗ về tấm lưng đang run lên của Đường Kiến Khê, sang mỉm xin Yến Tam Hợp:

"Cô nương đừng chấp nhặt với ông . Ông đôi khi cứ như một đứa trẻ to xác ."

Yến Tam Hợp "Ừ" một tiếng, tiến lên một bước thẳng mắt Đường Kiến Khê: "Ngài gọi Chư Ngôn Đình là sư , hẳn là lớn tuổi hơn ngài."

Đường Kiến Khê gật đầu.

Yến Tam Hợp: "Ngài kính trọng ?"

Đường Kiến Khê gật đầu.

Yến Tam Hợp: "Ngài kính trọng là bởi vì dám bất chấp tất cả để sống c.h.ế.t với lý tưởng của , còn ngài thì chọn cách trốn tránh."

Đường Kiến Khê hoảng hốt lùi phía , lùi lắc đầu quầy quậy như chối bỏ sự thật.

"Không ... như ..."

"Không như thì là như thế nào?"

Yến Tam Hợp dấn thêm vài bước, ánh mắt sắc bén như xoáy sâu tâm can Đường Kiến Khê.

"Chuyện bí mật của Đường gia ngài thể vì lời thề. Vậy còn quá khứ của Chư Ngôn Đình, nếu liên quan đến bí mật Đường gia thì ngài thể kể cho một chút ?"

Đường Kiến Khê chần chừ, im lặng đáp.

"Lão gia." Đào Xảo Nhi khẽ thở dài: "Nói hết !"

Mấy năm nay bọn họ ẩn cư trong núi sâu, bề ngoài thì vẻ nhàn nhã tự tại, nhưng chỉ đầu ấp tay gối như bà mới trong lòng "Trăn ca" một nút thắt bao giờ tháo gỡ . Đêm đêm ngủ, ông vẫn thường gọi tên đó trong mơ.

Người đó , tiểu sư , cũng kẻ thù mà ông căm hận, mà chính là Chư Ngôn Đình - tình như thủ túc của ông.

Đường Kiến Khê lặng lẽ vợ, thở hắt một dài, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

"Ngôn Đình lớn hơn hai tuổi. Ta thể bái thầy cũng là nhờ giới thiệu. Hắn mười tuổi theo học , là t.ử đắc ý nhất của ."

Yến Tam Hợp đang định cảm thán "Sớm như ", thì bỗng cảm thấy ai đó kéo nhẹ vạt áo từ phía .

Quay đầu thì thấy Tạ Tri Phi.

Hắn chỉ chiếc ghế, hiệu cho nàng xuống mà .

Yến Tam Hợp tuy quyết tâm vạch rõ giới hạn với tên "công t.ử phong lưu" , nhưng trong lòng vẫn thấy ấm áp vì cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt .

Nàng xuống ghế, hỏi tiếp: "Ý của ngài là Chư Ngôn Đình và Đường gia mối quan hệ sâu xa nào đó ?"

Chạm đến chuyện liên quan đến Đường gia, Đường Kiến Khê im lặng, chỉ gật đầu xác nhận.

Yến Tam Hợp lập tức sang cầu viện Tạ Tri Phi: "Tam gia, quan hệ sâu xa giữa hai gia tộc thường mấy loại?"

Tạ Tri Phi đáp ngay: "Một là quan hệ họ hàng huyết thống. Hai là giống như và Minh Đình, là tình bạn thiết truyền từ đời cha ông sang đời con cháu. Loại thứ ba là hai nhà quan hệ thông gia với ."

Yến Tam Hợp: "Đường lão gia, quan hệ giữa Chư gia và Đường gia thuộc loại nào?"

Đường Kiến Khê giơ một ngón tay lên gõ nhẹ xuống bàn, đó giơ thêm hai ngón tay nữa gãi gãi gáy.

Vừa là họ hàng thích là thông gia?

Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp: Chuyện xem phức tạp đây!

Yến Tam Hợp nheo mắt suy luận: "Ta mạo đoán rằng, trưởng bối hai nhà vốn quan hệ họ hàng thích, nếu thì Chư Ngôn Đình cũng khó lòng mà bái sư từ lúc mới mười tuổi."

Đường Kiến Khê gật đầu.

"Trưởng bối hai nhà cảm thấy môn đăng hộ đối, hiểu rõ gốc gác của nên hy vọng thế hệ con cháu thể kết thành nhân duyên vợ chồng." Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Đường lão gia, đúng ?"

Đường Kiến Khê lúc còn ngạc nhiên sự thông minh sắc sảo của Yến Tam Hợp nữa, ông khẽ gật đầu.

Yến Tam Hợp: "Nguyên nhân khiến hai thành đôi, ngoài việc Đường Chi Vị trong mộng , liệu còn nguyên nhân nào khác ?"

Đường Kiến Khê gật đầu.

Có!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-330-lam-bich.html.]

Mắt Yến Tam Hợp sáng lên. Vậy thì nguyên nhân chắc chắn xuất phát từ phía Chư Ngôn Đình.

Lúc , Tiểu Bùi gia bỗng nhiên lên tiếng: "Thái t.ử ý với tiểu sư của các ngài. Một bên là quân, một bên là thần, Chư Ngôn Đình thể kiêng dè mà rút lui?"

Đường Kiến Khê lắc đầu.

Đoán sai ?

Tiểu Bùi gia hừ mũi, thuận miệng bừa: "Chẳng lẽ trong lòng Chư Ngôn Đình cũng khác ?"

Đường Kiến Khê gật đầu cái rụp.

Ha ha! Trúng phóc!

Tiểu Bùi gia hưng phấn mặt: "Mau , đó là ai?"

Đường Kiến Khê ném cho một cái sắc lẹm kiểu "Thằng nhóc con, ngươi thể ngậm miệng ".

Đáng tiếc Tiểu Bùi gia miễn nhiễm với sát khí trong mắt Đường lão gia, nhoài về phía Yến Tam Hợp thì thầm: "Lão già chịu , chắc chắn liên quan mật thiết đến Đường gia."

"Tiểu Bùi gia phân tích lý." Yến Tam Hợp tiếp lời: "Đường gia chỉ độc nhất một cô con gái là Đường Chi Vị, như ..."

"Vậy thì..." Tạ Tri Phi tiếp lời: "Người hẳn là... tỳ nữ cận bên cạnh Đường Chi Vị."

Mấy chữ cuối cùng thốt , trong mắt Đường Kiến Khê như tia sáng lóe lên.

Không sai. Người mà Ngôn Đình thực sự yêu thương chính là nha cận của tiểu sư .

Nha đó tên là Lâm Bích, là gia sinh t.ử của Đường gia, đích sư mẫu ngàn chọn vạn tuyển trong đám hạ nhân để hầu hạ con gái rượu.

Lâm Bích tướng mạo bình thường, cũng chẳng thông minh sắc sảo gì cho cam, nhưng cái tính tình thật thà, việc cẩn trọng, chu đáo đấy.

Sư mẫu tự tay dạy dỗ nàng suốt ba năm trời mới yên tâm giao phó tiểu sư cho nàng chăm sóc.

Sau khi sư mẫu qua đời, tiểu sư tuy thông minh tài trí thua kém nam nhi, nhưng tâm tư chỉ đặt hết cầm kỳ thi họa, tính toán sổ sách, chứ chẳng màng đến mấy việc vặt vãnh như quản lý nhà cửa, đối nhân xử thế. Cứ thế, việc lớn nhỏ trong nội trạch Đường phủ đều do một tay Lâm Bích quán xuyến, nàng trở thành một nửa quản gia của Đường gia.

Nàng chỉ chăm sóc Đường lão gia và tiểu sư chu đáo từng miếng ăn giấc ngủ, mà còn cai quản gia nhân đấy, gọn gàng ngăn nắp.

Tiên sinh thường cảm thán sư mẫu thật con mắt , để cho cha con ông một trợ thủ đắc lực như .

Chư Ngôn Đình sống ở Đường gia, ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp Lâm Bích.

Hơn nữa, lúc lâm chung sư mẫu dặn dò Lâm Bích quan tâm nhiều hơn đến vị "cô gia" tương lai . Lâm Bích lời, tất nhiên cũng đối xử tận tình với y như với Đường lão gia và tiểu sư .

Ngày qua ngày, năm qua năm, Chư Ngôn Đình động lòng với con gái từ lúc nào .

Đường Kiến Khê sẽ mãi mãi bao giờ quên cái đêm trăng tròn năm .

Chư Ngôn Đình uống say mềm, lảo đảo xông phòng ông, vật giường trúc, trong cơn say thổ lộ hết nỗi lòng giấu kín bấy lâu.

"Kiến Khê , đời phân chia sang hèn cao thấp, nhưng trong lòng phân chia ? Cái gọi là môn đăng hộ đối liệu chắc chắn sẽ cầm sắt hòa minh, hạnh phúc trăm năm ? Thật cũng chẳng nàng ở điểm nào. Ta chỉ chăn nàng trải thì ngủ ngon; nàng pha thì uống thấy ngọt; giày nàng khâu lúc nào cũng khít chân ..."

"Kiến Khê, ... Ta cưới nàng về vợ."

Da đầu Đường Kiến Khê tê rần như nổ tung.

Tiên sinh giữ Chư Ngôn Đình ở là vì coi như con rể hiền, mà tên nhóc động lòng với một nha . Tiểu sư thông minh xinh , tài sắc vẹn như thế, điểm nào thua kém Lâm Bích cơ chứ?

"Ngươi... ngươi điên ?"

Hắn chống tay dậy, đôi mắt lờ đờ vì men rượu:

"Tiểu sư cái gì cũng , cái gì cũng giỏi, nhưng ... Ta cảm thấy xứng với nàng . Nàng chỉ cần khẽ nhướng mày một cái là sợ run . Lâm Bích thì khác... Nàng giống như ..."

Đường Kiến Khê túm chặt lấy cổ áo , chỉ giáng cho một cú đấm: "Ngươi mau, khác ở chỗ nào? Khác cái gì hả?"

"Sư chê chữ như gà bới, nàng bảo chỉ cần hiểu . Sư chê văn chương của , nàng động viên rằng cố gắng hết sức là . Sư trách lười biếng siêng năng, nàng nhẹ nhàng nhắc nhở Chư công t.ử ban đêm đừng thức khuya quá, hại sức khỏe..."

Hắn say đến mức vững, nhưng từng lời rõ ràng, rành mạch như d.a.o cứa lòng.

"Kiến Khê, trong mắt tiểu sư , chẳng là cái thá gì cả. trong mắt Lâm Bích... ... là một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, là cả bầu trời của nàng ..."

 

Loading...