Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 332: Tình người
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:04
Lượt xem: 256
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Kiến Khê vẫn nhớ như in đêm hôm đó, ông và sư tiếp tục bàn về bi kịch Đường gia nữa mà chuyển sang những chuyện vụn vặt thường ngày.
Ông kể cho nàng về những kiến thức mới học trong mấy năm qua, tìm quyển sách quý nào, xem vở kịch nào, nghiên cứu Kỳ Môn Độn Giáp tiến triển đến , luyện đan nổ bao nhiêu cái lò, chuyện cãi chí chóe với Đào Xảo Nhi ...
Nàng chống cằm lắng say sưa, thỉnh thoảng chêm một hai câu trêu chọc, hệt như những ngày tháng êm đềm xưa khi bọn họ còn ở Đường gia.
Ông cũng chẳng nhớ rời lúc nào. Chỉ nhớ rõ ánh mắt sư khi tựa cửa tiễn biệt ông, ánh mắt nét chất chứa bi thương, khiến ông mỗi đầu là tim đập chân run, thở nổi.
Đường Kiến Khê nghẹn ngào thở hắt một , gật đầu xác nhận khó khăn nhả bốn chữ: "Nàng ... nuốt vàng tự sát."
Vừa dứt lời, Tiểu Bùi gia bật dậy như lò xo, đẩy cửa bước nhanh ngoài.
Đường Kiến Khê ngơ ngác hiểu chuyện gì xảy : "Bùi công t.ử ?"
"Hắn nhớ tới Cửu của ."
Tạ Tri Phi cũng dậy theo: "Để ngoài xem thế nào."
Ánh mắt Đường Kiến Khê chuyển sang Yến Tam Hợp đầy thắc mắc: "Cửu của Bùi công tử..."
"Cũng tự sát trong ngục." Yến Tam Hợp lên: "Đường lão gia, ngài uống ngụm nghỉ ngơi một lát , cũng ngoài xem ."
"Ta cũng !"
"Ta cũng !"
"Còn nữa!"
Chỉ trong chớp mắt, trong phòng kéo hết sạch.
Đào Xảo Nhi nãy giờ cũng mỏi chân, bèn kéo chiếc ghế tròn xuống cạnh Đường Kiến Khê.
"Trăn ca, thấy mấy đứa trẻ đều là , tình ?"
Đường Kiến Khê gật đầu, im lặng một lát : "Yến cô nương thông minh quá."
"Tuệ cực tất thương!"*
(*Thông minh quá ắt sẽ khổ).
...
Bùi Tiếu vốn định tìm một góc khuất tối tăm để một gặm nhấm nỗi đau, ai ngờ thấy cả đám lục tục kéo theo .
"Cái gì... cái gì thế ?" Hắn tức tối gắt: "Tiểu gia tè mà các cũng theo ngửi ? Có biến thái quá hả?"
Lý Bất Ngôn nhướng mày châm chọc: "Tiểu Bùi gia, cái khoản dối chớp mắt thì ngươi đúng là thiên hạ nhất đấy."
Tiểu Bùi gia: "..." Lộ liễu thế ?
Hoàng Kỳ xót xa chủ t.ử nhà : "Gia, đừng đau lòng nữa. Đợi khi nào về thành Tứ Cửu, tiểu nhân sẽ cùng gia mộ Cửu cô nương đốt tiền giấy."
Tiểu Bùi gia: "..." Đốt cái gì mà đốt, tiết Thanh Minh mà đốt!
Chu Thanh hắng giọng: "Tiểu Bùi gia tìm đ.á.n.h một trận cho hả giận ? Tìm , hứa đ.á.n.h trả."
Tiểu Bùi gia: "..." Đồ võ biền thô lỗ! Ngươi da dày thịt béo đau, nhưng tay của gia đau chứ bộ!
Tạ Tri Phi đưa tay xoa đầu như xoa đầu đứa trẻ con: "Ta cũng keo kiệt với ngươi . Tiền Câu Lan hát giải sầu, Tam gia bao tất."
"Cút ngay!" Tiểu Bùi gia hất tay .
Trước mặt Tam Hợp nhà mà dám rủ rê chơi bời đàng điếm, thể đợi lúc nào vắng mặt nàng thì hẵng rủ ?
"Bùi Minh Đình." Yến Tam Hợp khoanh tay ngực, thản nhiên : "Có cần triệu hồn Cửu ngươi lên cho các ngươi gặp ..."
"Dừng ngay!" Tiểu Bùi gia hoảng hồn: "Ngươi đừng mà giày vò Cửu nữa, để cho yên đầu t.h.a.i chuyển kiếp !"
"Trêu ngươi chút thôi, triệu hồn cũng chẳng đủ bản lĩnh đó ."
Chuyện mà cũng mang đùa ?
Tiểu Bùi gia gào lên với vẻ mặt dữ tợn: "Cút hết ! Mau cút cho khuất mắt !"
Ông đây mới buồn một tí cái đám các phá đám hết cả !
Lý Bất Ngôn mỉm : "Tiểu Bùi gia, kẻ dám bảo cút thì giờ cỏ mọc xanh mộ đấy."
Tiểu Bùi gia cứng họng.
"Ngươi mà c.h.ế.t..." Lý Bất Ngôn nghiêng đầu hỏi: "Hoàng Kỳ, ngươi đành lòng ?"
Hoàng Kỳ lắc đầu quầy quậy.
Lý Bất Ngôn: "Chu Thanh, còn ngươi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-332-tinh-nguoi.html.]
Chu Thanh cũng lắc đầu.
Lý Bất Ngôn: "Tiểu thư?"
Tiểu thư ngẫm nghĩ một chút: "Trước mắt thì vẫn nỡ."
Lý Bất Ngôn: "Tam gia?"
Tam gia nghiêm túc suy xét: "Sau chắc cũng nỡ ."
"Được !" Lý Bất Ngôn vỗ vai Tiểu Bùi gia cái bốp, : "Bổn đại hiệp tha mạng cho ngươi ."
Tiểu Bùi gia: "..." Mẹ kiếp! Hóa cái mạng nhỏ của tiểu gia do tên phá đám ban ơn cho .
...
Đêm đỉnh núi yên tĩnh lạ thường, bốn bề chỉ thấy tiếng côn trùng rả rích.
Yến Tam Hợp thấy thần sắc Tiểu Bùi gia bình trở bèn : "Ta qua đằng hóng gió một chút, suy nghĩ vài chuyện sẽ ." Dứt lời, nàng thẳng màn đêm.
Nếu Bùi Tiếu đột ngột bỏ ngoài, nàng cũng định đề nghị Đường Kiến Khê nghỉ ngơi một lát để thời gian xâu chuỗi những biến cố trong cuộc đời Đường Chi Vị.
Quý nhân sa cơ lỡ vận tiểu nhân đắc chí ngông cuồng đều khiến đời thổn thức thôi, chỉ hận trời xanh mắt.
Kết cục cuối cùng của tỳ nữ Lâm Bích chắc chắn là vứt bãi tha ma.
Nếu may mắn gặp bụng thì cuốn trong một manh chiếu rách. Còn bi t.h.ả.m hơn thì quần áo tả tơi, phơi thây giữa trời mặc cho mưa gió dập vùi, chờ đến khi Chư Ngôn Đình lén đến nhặt xác về khâm liệm thì khi chỉ còn đống xương trắng.
Còn Đường Chi Vị thì ?
Đường gia xét nhà ngay trong đêm, cha ruột Đường Kỳ Lệnh c.h.ế.t tức tưởi trong ngục, tỳ nữ tín c.h.ế.t ngay trong vòng tay ...
Từ thiên đường rơi xuống địa ngục, nàng dùng tâm trạng nào để nuốt nhục mà sống tiếp?
"Đang cảm thương cho phận chủ tớ bọn họ ?"
Yến Tam Hợp dừng bước, xoay . Đôi mắt đen láy của đàn ông phía sáng rực trong đêm tối.
"Chi bằng đổi góc độ mà suy nghĩ xem. Chủ tớ họ thực vẫn còn may mắn chán. Tỳ nữ tuy c.h.ế.t t.h.ả.m nhưng vẫn Chư Ngôn Đình khắc cốt ghi tâm thương nhớ suốt bao năm." Ánh mắt Tạ Tri Phi dịu dàng và chân thành nàng.
"Đường Chi Vị càng may mắn hơn. Ít nhất khi gặp đại nạn, vẫn nhiều yêu thương nàng, sẵn lòng dang tay giúp đỡ nàng. Ít nhất nửa đời của nàng ở Am Thủy Nguyệt cũng bình yên, sóng gió. Và ít nhất cho đến tận bây giờ, vẫn còn một Quế Hoa sẵn sàng vì nàng mà liều mạng đấu tranh với kẻ từng ức h.i.ế.p nàng."
Yến Tam Hợp khổ.
Lời nào thốt từ miệng Tạ Tri Phi dường như cũng đều trở nên lý lạ lùng.
Nghe , nàng bỗng cảm thấy Đường Chi Vị thể sống sót qua kiếp nạn, chuộc khỏi chốn lầu xanh, cuối cùng tìm chốn nương nơi cửa Phật, chỉ là may mắn mà còn là phúc phận lớn lao, mệnh chẳng hề bi đát chút nào.
"Về thôi, Tam gia." Yến Tam Hợp bước tới bên cạnh , ngước mắt nghiêng khuôn mặt tuấn tú: "Tam gia việc ở Ngũ Thành Binh Mã Tư thật là uổng phí nhân tài."
"Thế nên ?"
"Đến Bách Dược Đường của Bùi gia mà . Thuốc của Bách Dược Đường chữa bệnh , còn Tam gia chuyên chữa tâm bệnh."
Tạ Tri Phi bật ha hả.
Cười xong, sâu mắt nàng, chậm rãi từng chữ: "Yến Tam Hợp, tâm bệnh của khác liên quan đến , ai thích chữa thì chữa. tâm bệnh của một , dù lên núi đao xuống biển lửa, cũng quyết tâm chữa cho bằng ."
Lại giở thói trêu hoa ghẹo nguyệt?
Yến Tam Hợp lạnh lùng lướt qua .
Cút xéo cho bà nhờ!
...
Quay trở thư phòng, đều khôi phục sự bình tĩnh. Đào Xảo Nhi tự tay ấm nguội lạnh bằng một ấm nóng hổi.
Đợi Yến Tam Hợp xuống yên vị, nàng mới bình tĩnh mở lời.
"Đường lão gia, trong mộng của Chư Ngôn Đình c.h.ế.t t.h.ả.m trong ngục, chỉ riêng điều thôi cũng đủ lý do để quyết tâm phò tá Thái tử, mưu đồ lật đổ ?"
Đường Kiến Khê gật đầu.
"Còn Đường lão gia ngài, tuy là đồng môn với , tuy cũng Đường Kỳ Lệnh giới thiệu cho tiền Thái tử, và cũng trải qua biến cố kinh hoàng của Đường gia, nhưng đến cuối cùng..." Yến Tam Hợp thẳng mắt ông: "Ngài chọn con đường trái ngược với . Đây là vì ?"
Đường Kiến Khê khổ đầy bất lực.
"Để đoán thử xem." Lý Bất Ngôn sang Đào Xảo Nhi: "Là vì sự ràng buộc, vướng bận tình cảm đúng ?"
Hoàng Kỳ tiếp lời: "Cũng khả năng khác. Đường lão gia vì mang danh là học trò của Đường Kỳ Lệnh nên chèn ép, xa lánh ở chốn quan trường, thấy hy vọng thăng tiến nên chán nản lựa chọn về ở ẩn."
"Trăn ca." Đào Xảo Nhi đột nhiên lên tiếng: "Có một chuyện liên quan đến bí mật Đường gia, kể cho bọn trẻ một chút."
---