Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 337: Dậy sớm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:09
Lượt xem: 254

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười tuổi, chênh lệch lớn ?

Trong lòng đều dấy lên mối nghi hoặc. Đường đường là thiên kim tiểu thư của Thái sư, tại yêu một lớn tuổi hơn nhiều đến ?

Gia thế môn đăng hộ đối, phận chênh lệch, ngay cả tuổi tác cũng xứng đôi lứa.

Chẳng lẽ tình yêu thực sự thể khiến cho một nữ nhân thông minh trở nên mù quáng, bất chấp tất cả ?

Lý Bất Ngôn duỗi mũi chân, khẽ chạm chân Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp ngước mắt nàng, mặc dù trong lòng cực kỳ thừa nhận, nhưng vẫn khẽ gật đầu một cái.

.

Phụ nữ khi rơi lưới tình, chỉ trở nên mù quáng, mà ngay cả hành vi cử chỉ cũng khác hẳn ngày thường, cứ như biến thành một con khác .

"Đại sự !" Tạ Tri Phi đột nhiên kêu lên một tiếng thất thanh: "Yến Tam Hợp, chúng mau chóng trở về kinh thành ngay."

"Tại ?"

Tạ Tri Phi còn kịp trả lời thì Tiểu Bùi gia vỗ trán cái bốp: "Nghe đồn lão già họ Lục đang bệnh nặng sắp c.h.ế.t, nhỡ qua khỏi trong vài ngày tới thì..."

Sắc mặt Yến Tam Hợp biến đổi, nàng phắt dậy, tới bên cửa sổ, thở hắt một nóng màn đêm đen kịt.

Nếu Lục Thời chính là tâm ma của Tĩnh Trần, thì chậm trễ giây phút nào nữa, lập tức về thôi.

tình cảnh hiện tại, mệt ngựa mỏi, ngoại trừ nàng và Bùi Minh Đình , bốn còn đều đang mang thương tích đầy .

Nàng xoay , dứt khoát lệnh: "Hôm nay bàn đến đây thôi. Ai về phòng nấy nghỉ ngơi cho sức. Đợi đến trưa mai hẵng dậy, ăn cơm trưa núi xong chúng sẽ tức tốc lên đường về kinh."

Tạ Tri Phi: "Không cần hỏi thêm Đường lão gia nữa ?"

Yến Tam Hợp: "Về vụ án Đường Kỳ Lệnh, ông quyết chịu , cũng chẳng chịu hé răng nửa lời về Lục Thời..."

"Còn con gái ông , dưỡng nữ của Tĩnh Trần tên là Minh Nguyệt, chúng vẫn gặp mặt mà." Tạ Tri Phi nhắc nhở: "Biết thể moi chút thông tin gì đó từ nàng ."

Yến Tam Hợp khẽ rũ mi: "Lịch trình đổi. Sáng mai sẽ dậy sớm gặp Minh Nguyệt một ."

"Một ngươi..."

"Ta thương, ngủ hai canh giờ là đủ sức ." Yến Tam Hợp thản nhiên buông một câu, chặn sự lo lắng của Tạ Tri Phi.

...

Lên đường, vượt ải, đấu trí đấu dũng với Đường lão gia...

Mọi mệt đến mức đầu chạm gối ngủ say như c.h.ế.t. Ngay cả Yến Tam Hợp, vốn nặng lòng suy nghĩ nhất, cũng trằn trọc như khi.

Trong tòa đại trạch, chỉ còn gian nhà chính là vẫn sáng đèn.

Hai vợ chồng già tựa đầu giường, hề cảm thấy buồn ngủ.

"Lão gia, Tạ công t.ử và Bùi công t.ử rốt cuộc là thần thánh phương nào? Nhìn khí chất thì rõ là con nhà quan ."

Đường Kiến Khê gật đầu đồng tình: "Ta thấy cũng giống lắm. Người thường căn bản thể am hiểu tường tận chuyện chốn quan trường đến thế."

"Lá gan bọn chúng cũng lớn thật." Đào Xảo Nhi thở dài: "Cũng sợ dính líu vụ án Đường gia mà rước họa ."

Cả Đường Kiến Khê chợt chấn động.

sai.

Hai nếu là con cháu nhà quan mà dám điều tra chuyện cũ của Đường gia, chuyện cũ của Chư Ngôn Đình, thì chẳng khác nào đang lật vụ án của tiền Thái tử.

Đây là gan lớn bình thường nữa, mà là gan to tày trời.

"Không đến chuyện khác, chỉ riêng dũng khí đáng nể của mấy trẻ tuổi thôi, lão gia cũng nên giúp đỡ bọn họ một tay."

"Ý của nàng là..."

Đào Xảo Nhi sườn mặt chồng, nhẹ nhàng : "Chúng sống ở đời cốt ở cái lương tâm. Nếu việc thiện tích đức thì Bồ Tát sẽ chứng giám, trách tội ."

Đường Kiến Khê sâu mắt vợ: "Nàng ..."

"Quan tài của Chi Vị khép , đau lòng nhất chính là Minh Nguyệt. Lão gia coi như là vì con bé ." Đào Xảo Nhi dịu dàng khuyên nhủ: "Lúc Chi Vị còn sống, chẳng thương nó nhất ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-337-day-som.html.]

...

Sắc trời ngoài cửa sổ vẫn còn xám xịt, Yến Tam Hợp tỉnh giấc.

Nàng rón rén xuống giường, rửa mặt chải đầu, ghé tai thì thầm với Lý Bất Ngôn đang ngủ say: "Ta đến thư phòng gặp Đường lão gia một lát."

Lý Bất Ngôn thực cũng tỉnh, chỉ là lười nhúc nhích.

Trận đ.á.n.h hôm qua rút cạn sức lực của nàng, hôm nay đau nhức như ai tháo rời từng khớp xương, chẳng còn chút sức sống nào.

"Đi !"

Yến Tam Hợp báo xong liền yên tâm xoay mở cửa phòng .

Không ngờ bên ngoài một đang đợi sẵn.

"Đường lão gia, ngài dậy sớm ?"

Đường Kiến Khê mặc một bộ áo vải thô cũ kỹ: "Muốn mời cô nương dạo một chút. Cảnh núi non ở đây buổi sớm đáng để thưởng ngoạn đấy."

Yến Tam Hợp mắt ông một lúc đáp: "Được Đường lão gia đích dẫn đường, đó là vinh hạnh của ."

"Mời!"

"Mời!"

Một già một trẻ sóng vai khỏi nhà, hướng về phía núi.

Đường mòn núi hẹp, chỉ đủ cho một . Yến Tam Hợp lẳng lặng theo lưng Đường Kiến Khê, cảm giác con đường càng càng heo hút, vắng vẻ.

Nàng hỏi, Đường Kiến Khê cũng giải thích, hai cứ thế lặng lẽ bước trong màn sương sớm.

Sau khi băng qua một khu rừng rậm rạp, Đường Kiến Khê dừng bước một đất trống tương đối bằng phẳng.

"Nơi là địa điểm ngắm mặt trời mọc nhất đỉnh núi."

Quả là một nơi lý tưởng, tầm vô cùng thoáng đãng, bao quát cả một vùng non nước hữu tình. Yến Tam Hợp lúc chẳng còn tâm trí nào mà thưởng ngoạn bình minh.

"Đường lão gia đưa tới tận đây, chắc chỉ đơn thuần để ngắm mặt trời mọc nhỉ?"

Đường Kiến Khê chắp tay lưng, hỏi ngược : "Cô nương dám một theo đến chốn hoang vu , chắc cũng chỉ vì to gan lớn mật thôi nhỉ?"

"Không to gan, mà là chuyện hỏi Đường lão gia."

"Ta cũng chỉ mời cô nương ngắm cảnh, cũng lời với cô nương."

Hai một già một trẻ, ánh mắt chạm , đồng thời mỉm đầy ẩn ý.

"Yến cô nương hỏi gì?"

"Về con gái Minh Nguyệt của ngài. Ta gặp nàng để hỏi một chút về chuyện ở Am Thủy Nguyệt."

"Yến cô nương, khi Minh Nguyệt mơ thấy điềm gở, nó nhất quyết chịu ở núi nữa. Mấy hôm xuống núi kinh thành ."

Yến Tam Hợp giấu nổi vẻ thất vọng: "Vậy thì đúng là khéo ."

"Minh Nguyệt là một đứa trẻ ngoan. Năm đó nhận nuôi nó là theo ý nguyện của sư ." Đường Kiến Khê hề giấu giếm, thành thật kể: "Thực đây và Xảo Nhi từng một đứa con, chỉ tiếc là phúc mỏng, sinh c.h.ế.t non. Thầy tướng bảo mệnh hiếm muộn đường con cái, vợ chồng bàn , nếu mệnh thì cũng nên cưỡng cầu gì."

Thảo nào ông nhận con trai trong tộc về thừa tự, hóa nỗi khổ tâm riêng.

"Một ngày nọ, nhận thư của sư . Trong thư dưỡng nữ của nàng tuy thông minh lanh lợi nhưng duyên với cửa Phật, nếu cứ để nó ở Am Thủy Nguyệt cả đời thì e là sẽ chuyện . Nàng bảo vợ chồng tuy con trai, nhưng chắc duyên với con gái."

Ánh mắt Đường Kiến Khê chùng xuống: "Vợ chồng thư xong liền quyết định xuống núi một chuyến."

Yến Tam Hợp bỗng nhớ một chuyện: "Quả nhiên Tuệ Như sư thái chuẩn. Bà bảo các ngài nhận Minh Nguyệt dưỡng nữ là vì nể mặt Tĩnh Trần."

"Bà sai. Cho dù đứa bé thông minh lanh lợi, chỉ cần sư mở lời thì dù nó là kẻ ngốc nghếch chăng nữa chúng cũng sẽ nhận nuôi."

"Sở dĩ gặp Minh Nguyệt là vì nàng chính tay Tĩnh Trần nuôi lớn. Tuy rằng tâm ma ở nàng , nhưng hy vọng thể tìm manh mối gì đó từ nàng ..."

"Cho dù gặp thì Yến cô nương cũng thất vọng thôi." Đường Kiến Khê bất đắc dĩ: "Con bé Minh Nguyệt mù tịt về quá khứ của sư . Vợ chồng từng thử thăm dò nhiều nhưng thu kết quả gì."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Sớm chiều chung sống bên , chẳng lẽ nàng phát hiện chút kỳ lạ nào ?"

---

 

Loading...