Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 34: Đòi Mạng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:34
Lượt xem: 278
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiễn Bùi thái y , Ngô thị níu chặt lấy tay con trai, lo lắng: "Phải phái báo ngay cho phụ con ."
"Mẫu , để con ."
Mấy ngày nay Tạ Đạo Chi đều ở lì trong thư phòng dưỡng bệnh, ngoại trừ Lão phu nhân và con trai cả thì chẳng màng đến ai khác.
Ngô thị vẫn buông tay: "Trong lòng phụ con đang giấu giếm chuyện gì ?"
Tạ Nhi Lập : "Mẫu đừng lo lắng, chuyện của phụ cứ để con lo."
"Các đang gạt chuyện gì ?" Ngô thị tuy ít khi quản việc nhà nhưng tai mắt trong phủ vẫn . Bà lờ mờ đoán sự việc liên quan đến "Yêu nữ" mà Lão gia nhắc tới ngày đó.
"Mẫu !" Giọng Tạ Nhi Lập chợt nghiêm : "Lúc đừng suy nghĩ lung tung, chăm sóc cho Lão phu nhân mới là quan trọng nhất. Nếu thật sự chuyện gì xảy thì con đường quan của con cũng coi như chấm dứt."
Ngô thị đến tiền đồ của con trai liền dám hỏi thêm nửa lời, vội vàng phòng hầu hạ. Tạ Nhi Lập phất tay áo, thẳng đến thư phòng của phụ .
---
Trong thư phòng.
Tạ Đạo Chi nửa dựa ghế, trán buộc một dải khăn, thấy con trai đến cũng buồn nhổm dậy, cả như rút cạn sinh khí.
Tạ Nhi Lập thuật lời Bùi thái y một lượt hỏi: "Phụ , mắt bây giờ?"
Tạ Đạo Chi thần sắc đờ đẫn: "Con hỏi , thì ."
"Phụ !”
Tạ Nhi Lập sốt ruột: "Dù cũng chủ ý chứ!"
"Chủ ý gì? Tìm thấy tâm ma của ông thì thể chủ ý gì... Ta... ... đây là báo ứng, tất cả đều là báo ứng!"
Tạ Đạo Chi ho khan sù sụ, khuôn mặt già nua đỏ bừng lên.
"Lão gia! Đại gia!" Tạ tổng quản hốt hoảng đẩy cửa xông : "Vừa Tam gia phái đưa tin về, bọn họ đang đường ."
"Đang yên đang lành tại về?”
Tạ Nhi Lập kinh hãi: "Thế còn Yến Tam Hợp, nàng ?"
"Báo rằng cũng về cùng luôn ạ!"
"Vậy là tìm ..."
Nói một nửa, Tạ Nhi Lập cau mày. Không đúng! Chính nàng tâm ma của Yến Hành liên quan đến Tạ gia, về kinh thành gì? Chẳng lẽ... tâm ma thực chất vẫn ở Tạ gia?
Tạ Nhi Lập bối rối sang: "Phụ , xem..."
Lời dứt, nghẹn . Môi phụ mấp máy gì đó nhưng chẳng câu nào lọt, cả ông như chìm đắm trong thế giới riêng đầy ám ảnh.
Tạ tổng quản thấy bộ dạng của Lão gia thì trong lòng càng thêm hoảng loạn.
"Đại gia, chuyện rốt cuộc là thế ạ?"
Tạ Nhi Lập tuy khiếp sợ nhưng nhanh lấy bình tĩnh: "Chuẩn xe, khỏi thành đón bọn họ."
"Đại gia!" Tạ tổng quản níu vạt áo : " lỡ như..."
"Lão gia! Lão gia ơi! Không xong , đại sự xong !" Một hạ nhân lảo đảo chạy : "Lão phu nhân nuốt t.h.u.ố.c nữa, phu nhân bảo nô tỳ tới mời Lão gia qua ngay."
"Cái gì?"
Tạ Nhi Lập biến sắc, xoay lao tới bên giường, dùng sức lay mạnh Tạ Đạo Chi, quát lớn: "Phụ ! Lão phu nhân , tỉnh !"
"Mạng... đều là mạng, ông đến đòi mạng .”
Tạ Đạo Chi t.h.ả.m thiết với con trai: "Các tin , tiếp theo sẽ là , chính là !"
"Phụ ..."
"Suỵt, đừng la.”
Tạ Đạo Chi hất chăn, chống tay xuống mép giường run rẩy dậy: "Người , đồ cho , tiễn Lão phu nhân."
"Lão gia ơi!" Tạ tổng quản quỳ rạp xuống đất, nước mắt tuôn trào.
"Ngươi cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-34-doi-mang.html.]
Tạ Đạo Chi hờ hững liếc Tạ tổng quản: "Chờ Lão phu nhân và , các ngươi cũng muộn ."
Tạ Nhi Lập cảm thấy trời đất cuồng, thứ mắt chao đảo.
Loạn ! Tất cả loạn hết cả !
---
Những giọt mưa lẫn trong hạt băng quất thẳng mặt rát buốt.
Tạ Tri Phi vuốt nước mưa mặt, quất roi thúc ngựa, nhanh bắt kịp ngựa của Yến Tam Hợp.
"Yến Tam Hợp, mưa lớn , tìm chỗ trú ?"
Yến Tam Hợp nghiêng đầu , định mở miệng thì gió thốc ngược khiến nàng sặc một ngụm nước mưa. Nàng nhăn mặt lắc đầu, ý bảo cần, tiếp tục phi nước đại.
Tạ Tri Phi thấy quần áo nàng ướt sũng, lớn tiếng gọi: "Ngươi lạnh ?"
Yến Tam Hợp vẫn lắc đầu.
Tạ Tri Phi nhíu mày. Nàng ăn mặc mong manh như mà lạnh ? Hắn thì lạnh đến mức sắp chịu nổi . Chẳng lẽ bằng sắt?
"Gia, kìa!" Chu Thanh chỉ một đình nghỉ mát phía xa, hét to: "Có đèn sáng, hình như còn cả xe ngựa."
"Giờ ư?" Tạ Tri Phi cảnh giác: "Đi thăm dò một chút xem."
"Vâng!" Chu Thanh kẹp chặt bụng ngựa, phóng vút . Chỉ chốc lát , vẻ mặt hưng phấn: "Gia, là Đại gia."
Tạ Tri Phi mừng rỡ giơ roi thúc ngựa chạy tới bên cạnh Yến Tam Hợp: "Yến Tam Hợp, tới đón chúng ."
Yến Tam Hợp hờ hững , đáp lời. Tạ Tri Phi tinh ý nhận bàn tay đang nắm dây cương của nàng đang run lên bần bật.
Lòng chợt thắt . Có chuyện gì ?
---
Đình nghỉ mát vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội vì đông .
Tạ Nhi Lập thấy ướt sũng như chuột lột thì xót xa chịu . Hắn định mở miệng hỏi han thì ánh mắt chạm Yến Tam Hợp, lời liền nghẹn ở cổ họng.
"Ca, tới đây?"
Tạ Nhi Lập khoát tay hiệu cho khoan hãy , sang Yến Tam Hợp: "Yến cô nương, trong xe ngựa của sẵn xiêm y sạch sẽ. Tuy là nam trang nhưng vẫn hơn bộ đồ ướt sũng . Cô nương , trời lạnh thế dễ sinh bệnh lắm."
"Không cần!”
Yến Tam Hợp quệt nước mưa mặt, giọng lạnh tanh: "Ngươi chờ ở đây, hẳn là Tạ gia xảy chuyện ?"
Tạ Nhi Lập im lặng nàng hồi lâu gật đầu: "Lão phu nhân e là sắp qua khỏi."
"Lão tổ tông qua khỏi?"
Máu trong Tạ Tri Phi dồn hết lên đỉnh đầu, phắt sang Yến Tam Hợp. Nàng vội vã chạy về, đường chẳng nghỉ ngơi giây phút nào, bất chấp mưa sa gió táp vẫn điên cuồng thúc ngựa, vì nàng sớm liệu Lão phu nhân sẽ gặp nguy kịch ?
Còn nữa... Tại là Lão phu nhân? Chẳng xui xẻo tiên lẽ là nàng ?
"Ngươi vì đó chằm chằm , chi bằng phái về báo tin ." Giọng Yến Tam Hợp còn lạnh lẽo hơn cả nước mưa.
“Chuẩn một bàn hương án, phía dựng lều che mưa. Bảo Tạ Đạo Chi tắm rửa quần áo, chuẩn sẵn giấy bút mực nghiên."
Lời còn chấn động hơn cả tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
"Ý của ngươi là..." Tim Tạ Tam gia như nhảy khỏi lồng ngực: "Tâm ma của tổ phụ ngươi... vẫn còn ám phụ ?"
"Ta cũng hy vọng là .”
Yến Tam Hợp nhắm mắt , xoay bước khỏi đình nghỉ mát: "Không Lão phu nhân nhà các ngươi c.h.ế.t thì nhanh chân lên, đừng lề mề nữa."
Tạ Nhi Lập hồn sớm nhất, vội hô lớn: "Chu Thanh, ngươi mau phi ngựa về báo tin, tìm trực tiếp Tạ tổng quản bảo ông chuẩn ngay những thứ đó."
"Vâng!"
"Khoan !" Tạ Tam gia gọi giật Chu Thanh : "Bảo lão Tạ chuẩn đồ cho Yến cô nương nữa. Phải là quần áo mới, thật ấm, cả trong lẫn ngoài đều cần, thêm cả giày và tất nữa."
Ở phía xa, Yến Tam Hợp đang định leo lên lưng ngựa, thấy thì bàn tay nắm yên ngựa siết chặt thêm một chút.