Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 346: Lục Đại
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:18
Lượt xem: 250
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp chuẩn sẵn tinh thần sẽ kiểm tra gắt gao, nên lúc xe ngựa, nàng tranh thủ thỉnh giáo Bùi Ngụ một kiến thức y học cơ bản.
Nào ngờ, hai tên lính gác chẳng thèm hỏi han gì nhiều, chỉ gật đầu chào Bùi Ngụ cho cả hai qua.
"Bùi thái y, họ kiểm tra?"
"Cũng xem là ai dẫn đến chứ!" Bùi Ngụ dứt lời kiêu ngạo liền sang nàng, nghiêm túc : " cửa ải tiếp theo, ngươi tự vượt qua. Người đó nể mặt tăng, cũng chẳng nể mặt phật, tóm là nể mặt ai hết."
Vừa dứt lời thì đó xuất hiện ngay mắt.
Đó là một đàn ông trạc năm mươi tuổi, vóc dáng trung bình, béo gầy, tướng mạo bình thường, ăn mặc cũng giản dị, chắp tay lưng ngay cửa viện, thần sắc hờ hững.
Người tên là Lục Đại, quản sự của Lục phủ.
Bùi Ngụ liếc , thầm thì: "Dưới tay chẳng quản mấy nhưng tính nết thì khó chịu vô cùng."
Yến Tam Hợp hạ giọng hỏi: "Hắn và Lục Thời thiết lắm ?"
"Quỷ mới !" Bùi Ngụ bước tới, gật đầu chào Lục quản sự.
Lục quản sự liếc Yến Tam Hợp: "Bùi thái y, vị là..."
"Nữ y đồng mới nhận, dẫn theo cho sự đời."
Sắc mặt Lục quản sự sa sầm: "Bùi thái y, đại nhân nhà vật thí nghiệm để y đồng nhà ngài học việc."
"Sao chứ." Bùi thái y khẩy: "Chỉ bệnh thương hàn cỏn con mà chữa hơn nửa tháng vẫn khỏi, ca đáng để học hỏi đấy."
Yến Tam Hợp định bước lên hành lễ và đỡ lời thì Bùi thái y đẩy lưng.
"Sao hả, coi thường nữ y đồng nhà ? Nói thật cho ngươi , nha đầu đến c.h.ế.t còn cứu sống đấy."
Yến Tam Hợp: "..." Không bảo để nàng tự lo liệu , giờ tranh hết phần của nàng thế?
Lục quản sự soi xét Yến Tam Hợp từ đầu đến chân một hồi lâu mới gật đầu.
Thế là qua cửa ?
Yến Tam Hợp vội cụp mắt xuống, hành lễ với Lục quản sự.
Hành lễ với gì, hành lễ với sư phụ ngươi mới phép chứ.
Bùi Ngụ hất hàm lệnh: "Tiểu Yến Tử, đỡ ."
"Tiểu Yến Tử" vội bước tới đỡ lấy cánh tay Bùi Ngụ, cung kính đáp: "Sư phụ, cẩn thận kẻo vấp."
"Ừ!"
Sư phụ vênh váo tự đắc bước qua ngưỡng cửa.
Qua vụ , Yến Tam Hợp rút thêm một kết luận: Cái tật "khẩu xà tâm phật", mạnh miệng nhưng mềm lòng của Tiểu Bùi gia đích thị là di truyền từ ông bố quý hóa mà .
Nàng lén nhéo nhẹ tay Bùi Ngụ một cái: Sư phụ, cảm ơn .
Bùi sư phụ chẳng thèm chớp mắt.
Ơn nghĩa gì tầm , chuyện về lực bất tòng tâm , tự lo !
...
Phòng của ốm nặng thường chung đặc điểm: bí bách, thiếu ánh sáng và nồng nặc mùi t.h.u.ố.c hoặc mùi lạ.
căn phòng mắt khác biệt: tối tăm, ngột ngạt, mùi khó chịu, trái còn thoáng đãng và dễ chịu.
Yến Tam Hợp qua hai cánh cửa sổ mở rộng, bất ngờ phát hiện bệ cửa sổ đặt một chiếc bình gốm dáng mỹ nhân, bên trong cắm hai cành hoa quế.
Người xem còn tao nhã hơn cả vị Đường lão gia núi.
Lúc , Bùi Ngụ tới bên giường, vén vạt áo xuống: "Lục đại nhân, xin đưa tay để bắt mạch."
Yến Tam Hợp đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, lặng lẽ liếc .
Vừa thấy giường, thở của nàng như ngừng .
Đó là một đàn ông già nua đến khó tin, tóc bạc xõa tung, hốc mắt trũng sâu, mí mắt sụp xuống che khuất đôi mắt.
Hai má hóp vì gầy gò, lộ rõ xương gò má cao ngất. Đôi môi mỏng dính, mỏng đến mức gần như biến mất khuôn mặt.
Yến Tam Hợp từng gặp Lục Thời một khi khám xét nhà họ Quý. Tuy ký ức nhiều nhưng nàng nhớ rõ khi đó ông già nua đến mức .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-346-luc-dai.html.]
Đây chính là đàn ông mà Đường Chi Vị yêu thương ?
ngoài vẻ già nua , nàng chẳng thấy ông điểm gì đặc biệt, thậm chí còn bằng một nửa phong thái của Đường lão gia.
Có lẽ ánh của Yến Tam Hợp quá mức soi mói khiến Lục Thời, đang nhắm mắt để Bùi Ngụ bắt mạch, đột ngột mở mắt .
Đôi mắt đục ngầu mở, tim Yến Tam Hợp thót lên một cái, nàng vội vàng lảng tránh ánh .
Ánh sáng trong đôi mắt đó quá sắc bén, hề bệnh tật lu mờ, thậm chí còn khiến dám thẳng.
Sự sắc sảo khác với Tạ Đạo Chi. Tạ Đạo Chi sắc sảo theo kiểu bề kẻ .
Còn ... là kiểu sắc sảo khiến đối phương cảm thấy trần trụi, nơi ẩn nấp.
Lục Thời liếc nàng một cái nhắm mắt, Yến Tam Hợp thấy rõ lông mày ông cau .
lúc , Bùi Ngụ bắt mạch xong, vuốt chòm râu thưa thớt, trầm ngâm phán: "Bệnh của Lục đại nhân... sắp khỏi ."
Lục Thời vẫn nhắm mắt : "Phiền Bùi thái y bẩm báo với bệ hạ một tiếng, ba ngày nữa thần thể thượng triều."
Nghe câu , Bùi Ngụ mừng đến phát .
Lạy trời lạy phật, cái mũ ô sa đầu coi như giữ .
"Chúc mừng Lục đại nhân, cuối cùng bệnh cũng thuyên giảm. Ta sẽ..." Bùi thái y liếc Yến Tam Hợp, đổi giọng: "... ngoài kê đơn t.h.u.ố.c cho ngài. Đồ nhi, ngươi ở đây trông nom Lục đại nhân giúp sư phụ."
"Vâng!"
"Lục quản sự, mài mực giúp ." Bùi Ngụ sang Lục Đại, cố ý tách khỏi phòng.
Bùi đại nhân quả là tạo cơ hội.
đôi mắt diều hâu của Lục quản sự lạnh lùng liếc Yến Tam Hợp đầy cảnh giác.
Yến Tam Hợp hiểu ngay, vị quản sự yên tâm để lạ ở trong phòng Lục Thời.
Nàng vội đưa mắt hiệu cho Bùi Ngụ cứ ngoài .
Bùi Ngụ bất đắc dĩ đành bước .
Kê một đơn t.h.u.ố.c dù lề mề đến mấy thì với trình độ của Bùi Ngụ cũng chỉ mất thời gian uống cạn một chén lớn là cùng.
Nói cách khác, Yến Tam Hợp chỉ chừng thời gian để chuyện với Lục Thời, còn qua mặt Lục quản sự .
Phải mở lời thế nào đây?
Đánh trực diện đường vòng?
Yến Tam Hợp chỉ mất một giây để đưa quyết định.
Nàng sang thẳng Lục quản sự: "Ta tên là Yến Tam Hợp, thực của Am Thủy Nguyệt ở Tây Giao mời đến..."
Lời dứt, một bàn tay to lớn với tốc độ cực nhanh bóp chặt lấy cổ Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp lập tức thấy nghẹt thở, mặt đỏ bừng, thốt nên lời.
Tính sai !
Tên quản sự võ công, thường thể nào tay nhanh như chớp thế .
Bàn tay cổ ngày càng siết chặt, chân Yến Tam Hợp dần rời khỏi mặt đất, mắt tối sầm . nàng giãy giụa, mặc kệ bàn tay như kìm sắt bóp nghẹt chút khí cuối cùng trong phổi.
Nàng đang đ.á.n.h cược.
Cược việc nàng là do Bùi Ngụ dẫn .
Cược việc tên Lục quản sự dám g.i.ế.c ngay mũi Bùi Ngụ.
"A Đại!"
Tiếng quát vang lên, bàn tay cổ lập tức buông lỏng. Yến Tam Hợp ngã phịch xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa.
Mỗi tiếng ho như xé rách lồng ngực. Nàng thấy tiếng bước chân Bùi Ngụ đang hớt hải chạy .
"Yến Tam Hợp, ngươi..."
"Ông ngoài !" Yến Tam Hợp nuốt xuống ngụm nước bọt lẫn vị m.á.u tanh nồng, gằn giọng: "Ở đây việc của ông!"
---