Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 354: Vinh quang

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:26
Lượt xem: 273

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước cửa Binh Mã Tư Ngũ thành, Tạ Tri Phi xoay xuống ngựa, ném dây cương cho thị vệ phía rảo bước phủ nha.

Nhiệm vụ tuần tra bố trí xong xuôi, với phận là Tổng chỉ huy sứ, chắc chắn tọa trấn tại phủ nha, thuận tiện tiếp nhận tin tức từ khắp nơi truyền về.

Vừa mới đặt m.ô.n.g xuống, nóng còn kịp uống ngụm nào thì lão thủ trưởng Bạch Yến Lâm vội vàng tìm đến.

Ông thăng chức từ Đô Sát Viện lên Ngự sử Tuần thành, trang phục võ tướng cũng đổi sang quan phục của văn thần.

Bạch Yến Lâm cũng là tân quan nhậm chức ba đốm lửa, đang âm thầm tuần tra thành Tứ Cửu, ai ngờ thấy Binh Mã Tư Ngũ thành đang ngầm hành động gì đó nên vội chạy tới hỏi xem tình hình thế nào.

Tạ Tri Phi tiện nhiều, chỉ hờ hững đáp một câu: "Nghe lão Ngự sử buộc tội Nghiêm Như Hiền nhúng tay gian lận khoa thi mùa xuân. Không sợ việc to tát, chỉ sợ chuyện may xảy thôi."

Biểu cảm của Bạch Yến Lâm trở nên khó tả.

Tên nhóc Tạ Tri Phi mắt ông bao nhiêu năm, lười biếng. Sao lên vị trí Tổng chỉ huy sứ, dây thần kinh trong đầu trở nên nhạy bén như ? đề phòng một chút.

Khoa thi mùa xuân liên quan đến tiền đồ của mỗi một sĩ tử, những một khi kẻ việc gian lận thì chắc chắn sẽ trở mặt gây loạn.

"Đại nhân, đại nhân!" Gã sai vặt của Bạch Yến Lâm đầu đầy mồ hôi vọt : "Nha môn gọi đại nhân trở về ngay lập tức."

"Chuyện gì?"

"Nói là lập tức tiến cung."

"Tiến cung gì?" Bạch Yến Lâm căng thẳng bật dậy.

Gã sai vặt gãi đầu: "Tiểu nhân loáng thoáng là hợp tác điều tra gì đó."

Bạch Yến Lâm vội với Tạ Tri Phi: "Ta , tên nhóc ngươi chú ý một chút."

"Bạch lão đại, lão đại." Tạ Tri Phi tiến lên, túm lấy cánh tay ông, hì hì : "Phía đầu của ngài tin tức gì thì truyền cho một tin nhé, mặt mũi của Binh Mã Tư Ngũ thành cũng là mặt mũi của Bạch lão đại ngài mà."

"Buông , buông ." Vẻ mặt Bạch Yến Lâm đầy ghét bỏ, nhưng mắt vội nháy hai cái hiệu.

Tạ Tri Phi giơ tay lên, dứt khoát ôm vai Bạch Yến Lâm, thấp giọng : "Ngự Sử Đài là nha môn nước trong, chỉ cần còn ở đây, Ngũ thành cũng coi như là của Bạch lão đại ngài một phần."

"Tên nhóc nhà ngươi!"

Quá nó hiểu chuyện, hèn gì thể tiếp nhận vị trí của .

Nụ mặt Bạch Yến Lâm suýt nữa thì cứng : "Không , việc ."

Ông mới bao lâu, Chu Thanh vội vàng trở về, tới bên cạnh Tạ Tri Phi thấp giọng : "Gia, đưa tin qua cho Yến cô nương ."

"Nàng thế nào?"

"Nàng hỏi Tam gia tin tức cho nàng là dụng ý gì. Ta lắc đầu, thế là nàng thả ."

Hai ngón tay Tạ Tri Phi đặt lưng khẽ vân vê vài cái.

Báo tin tức cho nàng thực chẳng dụng ý gì sâu xa, chỉ là trực giác mách bảo như .

"Trước cửa cung bố trí mấy của ? Vừa gió thổi cỏ lay thì bảo họ báo ngay với ."

"Vâng." Chu Thanh vội vàng chạy . Trong chính đường to lớn chỉ còn một Tạ Tri Phi.

Hắn chậm rãi thong thả đến ngưỡng cửa, ngẩng đầu trời. Chẳng từ lúc nào, mặt trời mùa thu vốn diễm lệ mây đen che phủ, một trận gió lớn thổi qua rơi rụng một chiếc lá khô.

Lòng Tạ Tri Phi cứ cảm thấy bất an, giống như chuyện gì đó sắp xảy .

...

Trong điện Thái Hòa, buổi triều sớm vẫn còn tiếp tục.

Cùng trình lên với tấu chương buộc tội còn cả ba hòm chứng cứ gian lận của Nghiêm Như Hiền trong khoa thi mùa xuân.

Theo lệ thường, của Tam Tư sẽ lập tức dời bước đến thiên điện để khám nghiệm chứng cứ, đó cho Hoàng đế một kết luận cuối cùng. vì chứng cứ quá nhiều, mấy họ căn bản kiểm tra xuể, Tam Tư thể xin điều lệnh từ Hoàng đế, điều động thêm nhân thủ từ bên Tam Tư sang hỗ trợ.

Kim khẩu của Hoàng đế mở, phán một chữ "Chuẩn", đó Người nửa khép mắt ghế rồng, chút động tĩnh gì.

Phía ghế rồng đặt hai cái ghế, bên trái là Đông cung Thái t.ử Triệu Ngạn Lạc, bên là lão Ngự sử Lục Thời.

Các bá quan đói mệt, chùn chân mỏi gối nhưng chẳng ai dám ho he tiếng nào, chỉ thể c.ắ.n răng nín nhịn.

Một canh giờ trôi qua...

Hai canh giờ trôi qua...

Ba canh giờ trôi qua...

Trong thiên điện vẫn động tĩnh gì.

Không khí căng thẳng đến đáng sợ. Ánh mắt Triệu Diệc Thời lướt từ lão Hoàng đế sang Thái tử, cuối cùng rơi xuống khuôn mặt đầy chính khí của Lục Thời.

Có hai điểm nghĩ mãi mà thông. Hôm nay Lục Thời lên triều, nên lấy chứng cứ Nghiêm Như Hiền dâm loạn hậu cung ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-354-vinh-quang.html.]

Sao chuyển sang vụ án gian lận khoa thi mùa xuân chứ?

Đây là điều thứ nhất!

Thứ hai.

Nghiêm Như Hiền tai mắt thông thiên đến thế?

Khoa thi mùa xuân ba năm một , từ thiên t.ử ở đến bách tính bên đều chằm chặp , thể chen chân ? Trong chuyện liệu kẻ nào khác lôi kéo ?

Nghĩ tới đây, Triệu Diệc Thời nghiêng đầu sang, khéo liếc thấy Lễ bộ Thượng thư Đỗ Kiến Học.

Giờ phút hai chân Đỗ Kiến Học mềm nhũn như bún, mồ hôi nóng mồ hôi lạnh ngừng tuôn .

Từ xưa đến nay, khoa thi mùa xuân đều thuộc phạm vi chức trách của Lễ bộ. Hắn ở vị trí hơn ba năm, từng tự tay lo liệu một . Tự tay lên n.g.ự.c tự hỏi từng chuyện gì xứng với cái mũ quan , nhưng ai dám đảm bảo tay sạch sẽ, từ đó sẽ liên lụy đến . Mà liên lụy , nhẹ thì giáng cấp, nặng thì bãi quan, như thế thì đây?

Lòng Đỗ Kiến Học nóng như lửa đốt.

...

Đồng hồ cát cứ vơi đầy, ngay lúc các bá quan đói bụng đến mức n.g.ự.c dán lưng, đến c.ắ.n răng nín nhịn cũng chịu nổi thì Ngự Sử Đài Hữu Đô Ngự Sử Tần Đức Thư vội vàng bước điện.

"Bệ hạ." Tần Đức Thư khom tâu: "Tam Tư kết thúc bước đầu kiểm tra thực hư, chứng cứ Lục đại nhân trình lên vô cùng xác thực. Trong gần hai mươi năm, Nghiêm Như Hiền hai nhúng tay khoa thi mùa xuân, trong ngoài cấu kết với cựu Lễ bộ Thượng thư Lý Hưng."

Vĩnh Hòa đế vỗ một chưởng lên tay vịn ghế rồng, cơn giận ngập trời: "Người , bắt Lý Hưng áp giải đại lao trong kinh, nghiêm khắc thẩm vấn cho trẫm."

"Vâng."

Lại là Lý Hưng?

Triệu Diệc Thời thầm nghĩ đúng là đoán trúng . Chỉ dựa một Nghiêm Như Hiền thì căn bản thể nhúng tay khoa thi mùa xuân, bên trong chắc chắn tiếp ứng.

Chỉ là Lý Hưng cáo lão hồi hương, bệ hạ sẽ giao vụ án cho ai đây?

lúc , Vĩnh Hòa đế rũ mắt: "Thái tử."

Thái t.ử Triệu Ngạn Lạc lập tức dậy: "Bệ hạ."

"Vụ án do ngươi đích thẩm vấn, Tam Tư ở bên cạnh hiệp trợ." Vĩnh Hòa đế chậm rãi dậy, giọng sắc bén: "Chắc chắn điều tra manh mối cho trẫm, để cho các học trò trong thiên hạ một câu trả lời thỏa đáng."

Triệu Ngạn Lạc vội đáp: "Vâng!"

"Lễ bộ Thượng thư ?"

"Bệ hạ." Đỗ Kiến Học kinh hồn bạt vía bước .

Vĩnh Hòa đế lời nào, chỉ dùng đôi mắt hổ lạnh lùng Đỗ Kiến Học, khiến sợ tới mức vội quỳ xuống dập đầu: "Sau khi trở về thần chắc chắn sẽ tự điều tra xem xét ."

"Tự tra xét đủ." Giọng Vĩnh Hòa đế nặng nề: "Trẫm nhất định g.i.ế.c vài thì mới thể khiến cho các ngươi sợ hãi, dám gây loạn triều cương nữa."

"Thần xin ghi nhớ trong lòng." Đỗ Kiến Học rạp mặt đất, cả run lẩy bẩy.

"Thái Tôn."

Triệu Diệc Thời tiến lên một bước: "Bệ hạ."

Gương mặt Vĩnh Hòa đế lộ vẻ mỏi mệt: "Ngươi đưa lão Ngự sử xuất cung trẫm."

Triệu Diệc Thời: "Vâng!"

"Cẩm Y Vệ ở ?"

"Có thần."

"Án điều tra hết manh mối, hãy bảo vệ an nguy của lão Ngự sử."

"Thần tuân chỉ!"

Vĩnh Hòa đế Lục Thời đầy thâm ý: "Lão đại nhân, giữ gìn sức khỏe. Giang sơn xã tắc của trẫm thể thiếu trung thần như khanh ."

Lục Thời vịn ghế quỳ xuống, cao giọng trả lời: "Thần nguyện cúc cung tận tụy vì bệ hạ, đến c.h.ế.t mới thôi."

"Tốt, , !"

Vĩnh Hòa đế liên tục ba chữ rời .

Một lát , Triệu Diệc Thời đỡ cánh tay Lục Thời, dìu ông khỏi đại điện sự chứng kiến của .

Văn võ bá quan theo "nóng mắt", nhưng càng thêm phần e ngại vị lão đại nhân .

Sự vinh quang giờ ai , còn ai nữa .

---

 

Loading...