Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 362: Tạ ơn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:35
Lượt xem: 254

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Diệc Thời phụ đang lo lắng điều gì.

Bệ hạ nay vốn thích ông, dù ông đến thì vẫn bới lông tìm vết.

Nghiêm Như Hiền theo hầu Bệ hạ mấy chục năm, đến nhà cũng tịch thu mà Bệ hạ vẫn tống giam ngục, rõ ràng là giữ cho một mạng.

Hôm nay lão thái giám chắc chắn c.h.ế.t, trong lòng Bệ hạ vui, liệu giận cá c.h.é.m thớt ?

Rất thể.

Bởi vì câu cuối cùng mà phụ với thư sinh mặt vuông hôm nay thỏa đáng cho lắm.

"Các ngươi cuối cùng sẽ đợi đến ngày "... Lời tuy là trấn an đám thư sinh, nhưng ngẫm kỹ thì dường như cũng mang hàm ý uy h.i.ế.p Bệ hạ.

Lúc cửa câu cũng toát mồ hôi lạnh.

lời như bát nước đổ , .

Triệu Diệc Thời từ sáng sớm đến giờ uống một giọt nước nào, căn bản còn sức để trấn an vị Thái t.ử đang hoảng loạn, bèn hành lễ lặng lẽ lui ngoài.

Mưa vẫn rơi tí tách ngừng.

Thẩm Trùng che ô bước tới: "Điện hạ, ngài dùng cơm tắm rửa y phục ?"

Triệu Diệc Thời chậm rãi bước khỏi tán ô, bất chợt hỏi một câu đầu đuôi: "Sao nàng trộn trong đám thư sinh nhỉ?"

Thẩm Trùng hỏi đến ngớ .

...

Trong Noãn Các.

Hoàng đế liếc Phùng Trường Tú đang quỳ cúi đầu bên , hỏi: "Nói , bên ngoài đang ồn ào chuyện gì?"

Phùng Trường Tú dám giấu giếm, kể tường tận chuyện thư sinh tụ tập , xung đột với Cẩm Y Vệ thế nào, và Thái t.ử giải vây ...

Hoàng đế xong, nở nụ lạnh lẽo, buông một câu khiến Phùng Trường Tú kinh hồn bạt vía: "Cả đám đều to gan thật."

"Cả đám" là ai?

Là thư sinh?

Là Cẩm Y Vệ?

Hay là... kẻ khác?

Phùng Trường Tú dám hỏi thêm, chỉ cúi đầu thấp hơn nữa.

"Ngươi dẫn một đội nhân mã khác âm thầm điều tra rõ vụ khoa thi mùa xuân." Hoàng đế dậy, vỗ vỗ vai Phùng Trường Tú: "Phía lão Ngự sử ngươi cũng để tâm ."

Phùng Trường Tú: "Thần tuân chỉ."

Vĩnh Hòa đế chắp tay lưng: "Đứng lên, dạo với trẫm một chút."

"Vâng." Phùng Trường Tú vội vàng dậy theo Hoàng đế. Đi mấy bước Hoàng đế hỏi: "Ngươi cảm thấy Nghiêm Như Hiền đáng c.h.ế.t ?"

Phùng Trường Tú nheo mắt bóng lưng Hoàng đế, cung kính đáp: "Sống c.h.ế.t, thần chỉ theo thánh ý của Bệ hạ."

Vĩnh Hòa đế hừ một tiếng, gì nữa, chậm rãi bước khỏi Noãn Các.

Tiểu thái giám trực ở cửa thấy Hoàng đế vội che ô tiến tới: "Hoàng thượng, cần chuẩn ngự giá ạ?"

"Đưa ô cho Phùng đại nhân, các ngươi cần theo."

"Vâng!"

...

Hai quân thần cứ thế im lặng sóng bước.

Phùng Trường Tú tịnh cung hầu hạ bên cạnh Hoàng đế từ năm mười hai tuổi, hai mươi hai tuổi gia nhập Cẩm Y Vệ. Suốt mười năm ròng rã, ít nhiều cũng hiểu tính khí của vị vua .

Sự im lặng hiếm hoi như chứng tỏ Hoàng đế đang tâm sự.

Đi gần nửa tuần , đến một cửa cung, Vĩnh Hòa đế lạnh lùng lệnh: "Dọn đường."

Thị vệ hai lời, lập tức đuổi hết trong viện ngoài.

"Phùng đại nhân cũng ở đây chờ trẫm ."

"Vâng."

Lúc Vĩnh Hòa đế mới nhấc chân bước qua cánh cửa .

Chỗ ở của thái giám trong cung đều gọi là trực phòng, nhưng trực phòng khác hẳn những nơi khác, là nơi ở của vị thái giám sủng ái nhất, ngay cạnh điện Dưỡng Tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-362-ta-on.html.]

Nghiêm Như Hiền đang quỳ giữa sân, mái tóc hoa râm nổi bật ánh trăng bàng bạc.

Người già , cho dù lau chùi sạch sẽ đến thì vẫn vương những ký ức thể xóa nhòa.

Vĩnh Hòa đế lão nô tài hầu hạ mấy chục năm nay, trong lòng ít nhiều cảm thấy phiền muộn.

Nghiêm Như Hiền ngước mắt lên vị Hoàng đế mặt, gào : "Bệ hạ, lão nô oan uổng!"

"Oan uổng?" Vĩnh Hòa đế khẩy: "Ngươi mua quan bán quan, tham ô bạc của Thập Nhị Giám, còn nhúng tay khoa thi mùa xuân mà dám kêu oan?"

Nghiêm Như Hiền ngẩng phắt đầu dậy, bắt gặp ánh mắt đang rũ xuống của Vĩnh Hòa đế.

Chủ tớ hai , kẻ quỳ . Nghiêm Như Hiền thấy sự lạnh lẽo trong mắt đế vương, chậm rãi dập đầu xuống đất.

"Lão nô... tội đáng c.h.ế.t!"

Cơn giận dữ bốc lên từ tận đáy lòng Vĩnh Hòa đế.

Nhìn xem, còn kêu oan, giờ tự nhận tội c.h.ế.t, lật mặt nhanh kìa? Bày cái vẻ trung thần hiếu tử, nhưng lưng thì chuyện gì cũng dám !

Hoàng đế tung chân đá đầu Nghiêm Như Hiền: "Các ngươi bắt nạt trẫm già ?"

"Bệ hạ, lão nô dám! Lão nô quỷ ám, lão nô sai , cầu xin Bệ hạ tha mạng!"

Hoàng đế dường như thấy gì, chỉ lặng lẽ vầng trăng sáng nơi chân trời, đột nhiên hỏi: "Trẫm nhớ ngươi và Lệ phi xưa nay vẫn giao hảo?"

"Bệ hạ, Bệ hạ..." Nghiêm Như Hiền sợ đến hồn phi phách tán, tay chân lồm cồm bò về phía vài bước: "Có cho nô tài mượn mấy trăm, mấy vạn lá gan, nô tài cũng dám..."

"Ngươi còn chuyện gì mà dám!" Giọng Vĩnh Hòa đế trở nên sắc bén: "Đến khoa thi mùa xuân ngươi còn dám nhúng tay , trong mắt ngươi còn trẫm, còn quốc pháp ?"

"Lão nô tội đáng vạn c.h.ế.t!"

"Nói !" Vĩnh Hòa đế giận dữ đá mạnh thêm một cái: "Ngươi cấu kết với Lý Hưng như thế nào?"

Nghiêm Như Hiền đá ngã lăn đất, cố gắng gượng dậy, rống lên: "Lệ phi nương nương là con gái út của Lý Hưng. Lão nô hứa sẽ chăm sóc nàng, chỉ cần Lý Hưng... chỉ cần ..."

Thì là thế! Không chỉ mua quan bán quan, chỉ nhúng tay khoa cử, tên cẩu nô tài còn dám lợi dụng phi tần của trẫm...

Hèn chi Lục Thời dám dâm loạn chốn hậu cung.

Trong lòng Vĩnh Hòa đế lạnh lẽo thấu xương: "Rất , !"

"Bệ hạ, Bệ hạ!" Nghiêm Như Hiền bò tới, ôm chặt lấy chân đế vương.

"Lão nô sai , lão nô thật sự sai ! Cầu xin Bệ hạ nể tình nô tài cả đời tận tụy hầu hạ mà tha cho cái mạng ch.ó !"

Người càng già càng sợ c.h.ế.t, cho dù sống bằng heo ch.ó thì vẫn sống.

Bởi vì chỉ cần còn sống, ngày nào đó Bệ hạ bỗng nhớ đến công lao của thì sẽ hưởng vinh hoa phú quý.

Lồng n.g.ự.c Vĩnh Hòa đế phập phồng kịch liệt. Nhìn khuôn mặt già nua , ông nhấc chân gạt tay Nghiêm Như Hiền .

"Tiểu Hiền Tử, trẫm cũng giữ ngươi nữa ."

Hai hàng lệ đục ngầu lăn dài má Nghiêm Như Hiền.

"Tiểu Hiền Tử" là cái tên mật Bệ hạ gọi khi Người còn là Hoàng tử.

Khi đó còn trẻ, sức lực tràn trề, một ngày mười hai canh giờ đều túc trực bên cạnh Bệ hạ, tình nghĩa chủ tớ cũng bắt đầu từ thuở .

Đã bao nhiêu năm nhỉ?

Chính Nghiêm Như Hiền cũng nhớ rõ nữa.

Hắn chỉ nhớ khi bên cạnh Hoàng đế, tất cả đều kính sợ, khúm núm gọi một tiếng "Nghiêm công công".

Hắn là Nghiêm công công, là tâm phúc nhất bên cạnh Hoàng đế, ai thể vượt qua.

Nửa đời cam chịu trâu ngựa, tại nửa đời thể sống đường hoàng như một nam nhân thực thụ?

Hắn quyền lực, tiền tài, đàn bà, mỹ ...

Những thứ mà nam nhân quyền thế trong thiên hạ , Nghiêm công công cũng , điều đó gì sai? Tại đến bước đường cùng ?

Vĩnh Hòa đế lưng bước .

"Trẫm sẽ cho khâu 'của quý' cho ngươi."

Nghiêm Như Hiền ngẩng đầu lên, dám tin theo bóng lưng đế vương.

Hồi lâu , kéo tay áo lau nước mắt rập đầu xuống đất.

"Tiểu Hiền Tử... tạ chủ long ân."

---

 

Loading...