Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 37: Đốt Hương
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:37
Lượt xem: 331
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bởi vì câu ông với đêm cuối cùng khi mất.”
Yến Tam Hợp nhẹ giọng kể: "Nếu chuyện gì cũng quá để tâm thì con sẽ chẳng còn cách nào về phía . Cái gì nên buông thì buông, nếu chỉ là khổ."
Ông ơi! Có ông sớm dự đoán quan tài của sẽ khép ? Có ông sớm đoán tâm niệm sẽ hóa thành tâm ma ?
Yến Tam Hợp Tạ Đạo Chi, nhếch môi .
"Trên đời , cha nào thật sự hận con ? Tạ Đạo Chi, ông hận ông."
" mà..." Giọng Yến Tam Hợp bỗng nhiên chuyển lạnh: "Ông hận chính ."
Hai mắt Tạ Đạo Chi mở to trừng trừng.
Phong thư nhà mà ông mãi mãi nhận , chính là sự trừng phạt ông dành cho chính . Sự trừng phạt giày vò ông cả ngày lẫn đêm. Trời xanh chứng giám, trăng chứng giám, chỉ chúng là thấy.
Yến Tam Hợp bật chua chát.
"Đây... mới là tâm ma thực sự của ông !"
Chữ cuối cùng rơi xuống, trong thư phòng tĩnh lặng đến mức tiếng thở cũng còn. Không khí c.h.ế.t lặng.
Đột nhiên, Tạ Đạo Chi đau đớn ôm lấy ngực, dùng sức ho khan, từng tiếng ho như nôn cả ruột gan ngoài.
"Phụ ?" Tạ Tri Phi vội vàng bưng tới.
Tạ Đạo Chi xua tay, ý bảo cần lo. Sau một tràng ho khan dữ dội, há miệng phun một ngụm m.á.u đen ứ đọng mới ngừng . Hắn dậy nhưng chân tay chẳng còn chút sức lực nào.
Yến Tam Hợp tới mặt , cúi đầu xuống, ánh mắt đầu tiên sáng ngời lên.
"Tạ Đạo Chi, cuộc đời tổ phụ lên voi xuống chó, buồn vui ly hợp, giống như một vở kịch lớn. Ông tự tay gõ chiêng mở màn, diễn đến tận cuối vở, tiếp theo đây phiền ông vất vả một chút, giúp ông kéo tấm màn nhung cuối cùng xuống ."
Nói xong, nàng nhạt: "Quy tắc cũ, chờ ông ở bên ngoài."
"Yến Tam Hợp."
Yến Tam Hợp dừng bước, đầu : "Tạ Tam gia còn gì phân phó?"
Tam gia yên lặng nàng: "Ta chỉ nhắc nhở ngươi, áo ướt dính khó chịu, nên đồ ."
"Không cần , chuyện lúc nãy sai thì ?”
Yến Tam Hợp khẩy: "Bộ dạng tiện cho cút khỏi thành Tứ Cửu ngay trong đêm hơn."
Tạ Tri Phi: "..."
"Lão Tam.”
Tạ Đạo Chi cố sức gượng dậy từ đất, giọng yếu ớt: "Con cũng ngoài !"
Tạ Tri Phi ngẩn một chút lẳng lặng lui , nhẹ nhàng khép cửa .
...
Trong đình viện, tiếng mưa rơi mái hiên lộp bộp ngớt.
Yến Tam Hợp vươn tay hứng màn mưa, mắt trân trân cái cây bên ngoài tường cao. Cái cây lẻ loi trơ trọi, lá rụng sạch, nhưng những cành cây khẳng khiu vẫn vươn lên trời, trông như chứa đựng một sức mạnh kiên cường chịu khuất phục.
Lòng Yến Tam Hợp khẽ rung động, nàng sải bước khỏi đình viện. Lúc đến gần, nhờ ánh đèn lồng ảm đạm, nàng mới kinh ngạc nhận lớp vỏ cây xù xì rơi rớt đầy đất, lộ từng vòng tuổi tác. Đó là một gốc cây cổ thụ già cỗi.
Trên đỉnh đầu chợt chiếc ô che chắn, cần nàng cũng là ai.
"Ngươi tới đây gì?"
"Ta thể tới ?" Trong giọng của Tạ Tam gia vương một nụ , nhưng là khổ. Thực trong lòng còn một câu hỏi nàng.
"..."
"Ngươi lạnh ?"
Yến Tam Hợp ngờ hỏi câu , thoáng sững sờ. Tạ Tri Phi cũng chẳng hy vọng nàng sẽ trả lời. Dù thì cô nương đều toát một vẻ bí ẩn, tựa như một câu đố lời giải.
"Cây là do chủ nhân của ngôi nhà để . Người nọ ban đầu cũng là một quan lớn, liên lụy một vụ án, nam đinh trong nhà c.h.é.m đầu, nữ t.ử thì đày Giáo Phường Ti."
Hắn tiếp: "Sau khi nhà dọn , ai cũng bảo cây xui xẻo, chặt . phụ đồng ý, ông bảo giữ khéo thể dùng để nhắc nhở bản ."
Yến Tam Hợp đầu .
Tạ Tri Phi nhướng mày, : "Phụ . Lúc ông đối xử với ngươi như cũng là vì Tạ gia. Lão tổ tông nhà tuy rằng giỏi toan tính, nhưng bản tính bà ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-37-dot-huong.html.]
"Liên quan gì đến ?"
Tạ Tri Phi tức nổ phổi.
“Được ! Coi như nhiều chuyện!"
"Tam gia! Tam gia!"
Thấy Tạ tổng quản hớt hải chạy đến, sắc mặt Tạ Tri Phi trầm xuống: "Có bên Lão phu nhân..."
"Lão phu nhân mở mắt !"
"Mở mắt ư?" Tạ Tri Phi chợt căng thẳng.
"Bùi thái y ... là hồi quang phản chiếu."
"Yến Tam Hợp!" Tạ Tri Phi sốt ruột đến độ giọng nghẹn : "Làm bây giờ?"
Yến Tam Hợp chỉ cái cây già mặt, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Ngươi thấy cây giống Yến Hành ?"
Tạ Tri Phi: "..." Tạ tổng quản: "..."
Trải qua mấy đổi chủ, tám trăm năm tưởng c.h.ế.t héo mà vẫn còn sống. Không kiêu ngạo xiểm nịnh, tranh đoạt, sống kiên cường hướng về phía hơn bất cứ ai.
Yến Tam Hợp nhắm mắt mở bừng , cúi đầu gào lên một tiếng: "Vận mệnh là cái ch.ó má gì, cút sang một bên !"
Dứt lời, nàng phất tay áo, thẳng đình viện.
Tạ tổng quản mà đầu óc lùng bùng: "Tam gia, nàng đang cái gì thế?"
Tạ Tam gia: "Nàng bảo ngươi cút sang một bên!"
Tạ tổng quản: "..." Đời tạo nghiệp gì mà đời gặp một cô nương như chứ?
" Tam gia, Lão phu nhân bảo ngài qua đó ngay!"
Tạ Tri Phi đáp, giơ tay day mạnh thái dương. Từ góc độ Tạ tổng quản thể thấy đôi môi mỏng của đang run rẩy ngừng.
"Tam gia, thôi, nếu chậm thêm e là..."
"Ngươi bảo Lão phu nhân chờ ." Tạ Tri Phi buông tay, trong mắt đột nhiên toát sát khí: "Bà sẽ nhanh như . Không thấy Yến Tam Hợp ? Vận mệnh là cái ch.ó má gì chứ, cút sang một bên !"
...
Cửa thư phòng mở từ bên trong, Tạ Đạo Chi bước , sắc mặt trắng bệch như tờ giấy tựa hồ gặp ma giữa ban ngày. Hắn về phía Yến Tam Hợp:
"Hương ?"
Yến Tam Hợp lấy bó hương trong tay nải , đưa cho ông.
Không ai để ý ánh mắt Tạ Tri Phi dừng bó hương nheo . Tay nải ướt đẫm nước mưa, nhưng bó hương vẫn khô cong. là kỳ quái.
Tạ Đạo Chi tới đài tế tự, hít sâu một , rút từ trong n.g.ự.c một phong thư màu trắng đặt bên cạnh lư hương.
Và , chuyện kỳ lạ hơn xảy .
Một giây trời còn mưa to gió lớn, một giây gió bỗng ngừng, mưa bỗng tạnh. Trời đất trở nên cực kỳ yên tĩnh, một tiếng động.
Tạ Tri Phi run sợ Yến Tam Hợp, bất ngờ phát hiện thể nàng đang lắc lư, giống như giây tiếp theo sẽ ngã gục xuống .
"Yến Tam Hợp, ngươi..."
Đôi mắt đen kịt liếc qua khiến Tạ Tri Phi sợ tới mức nuốt trôi câu định xuống bụng.
Lúc , Tạ Đạo Chi vén áo quỳ xuống, trịnh trọng dập đầu ba cái. Khi dậy, lưng ông lập tức còng xuống như thể đang gánh vai trọng lượng ngàn cân. chính ông hồn nhiên để tâm, gương mặt cũng chẳng lộ chút vẻ đau khổ nào.
Tim Tạ Tri Phi như nhảy khỏi lồng ngực, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
lúc , Yến Tam Hợp hét lớn: "Mau đốt hương!"
Nghe tiếng quát, tay cầm hương của Tạ Đạo Chi khựng một nhịp, đó chậm rãi đưa đến gần ngọn nến. Tay ông run lên bần bật.
Một nhịp thở... Hai nhịp thở... Ba nhịp thở...
Thời gian dường như đóng băng.
---