Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 376: Đến hẹn
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:48
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp cũng vô cùng ngạc nhiên.
Ép Hoàng đế hạ tội kỷ chiếu, mà còn thể bình an vô sự trở , là do Hoàng đế quá rộng lượng là mạng Lục Thời quá .
"Ta cảm giác, tất cả thứ đều gọn trong lòng bàn tay ."
Yến Tam Hợp nhắm mắt , với Tạ Tri Phi: "Ta còn một cảm giác, chân tướng sắp lộ diện ."
Chờ ...
Đây là sự thật ?
Tạ Tri Phi đầu Tiểu Bùi gia, vẻ mặt Tiểu Bùi gia còn nghệt hơn cả .
"Tiểu Bùi gia." Yến Tam Hợp khẽ gọi một tiếng: "Người trịnh trọng mời xem kịch, xuất phát từ phép lịch sự, nên thế nào?"
"Không ngươi, mà là chúng ." Tạ Tri Phi gõ bàn, tỏ ý phản đối việc rìa.
Yến Tam Hợp liếc , đổi giọng: "Chúng nên thế nào?"
Nói đến đây, Tiểu Bùi gia cả bụng kinh nghiệm truyền đạt: "Đầu tiên, chúng ăn vận thật lộng lẫy để xuất hành."
Hắn Yến Tam Hợp với ánh mắt chê bai.
"Tiểu thư dáng tiểu thư khuê các, trong tay cầm khăn thì cũng cầm quạt tròn. Quạt tròn là dùng để che miệng khi , khăn là dùng để chấm nước mắt."
Yến Tam Hợp: "..."
Tiểu Bùi gia liếc xéo, vẻ chê bai càng lộ rõ.
"Nam nhân cũng dáng nam nhân, ăn mặc đường hoàng, tinh thần phấn chấn, hiên ngang, đừng uể oải lười biếng như đàn bà thế ."
Tạ Tri Phi: "..."
Ánh mắt Tiểu Bùi gia đảo qua ba còn , trợn mắt ghét bỏ: "Nha , gã sai vặt ít nhất cũng ăn mặc cho sạch sẽ gọn gàng . Còn mấy cái khác... Thôi bỏ , mấy cái khác các ngươi cũng chẳng ."
Lý Bất Ngôn, Chu Thanh, Hoàng Kỳ đồng loạt đầu Yến Tam Hợp: Mau, mắng c.h.ế.t !
"Đều theo tiểu Bùi gia, ngày mai chúng sẽ ăn vận lộng lẫy. Còn nữa..."
Yến Tam Hợp chậm rãi : "Tối nay dưỡng đủ tinh thần, đủ sức thì đừng theo Xướng Xuân viên. Bất Ngôn, nhớ mang theo hương."
Mang hương?
Đó là hóa niệm giải ma.
Trong lòng lập tức sục sôi nhiệt huyết.
...
Khi Yến Tam Hợp tâm sự, nàng sẽ trằn trọc xoay qua xoay ngủ . Một khi tâm sự trút bỏ, nàng ngủ nhanh hơn bất cứ ai, gần như đầu chạm gối là mất ý thức.
Ngược là Lý Bất Ngôn cứ lăn qua lăn mãi mà chẳng buồn ngủ chút nào.
Còn một nữa cũng ngủ , đó là Tiểu Bùi gia.
Hắn trở về phòng, tỉnh táo một chút thì chợt toát mồ hôi lạnh.
Vở kịch ngày mai, Lục Thời chắc chắn sẽ đến.
Lục Thời đến, tai mắt của Hoàng đế cũng sẽ bám theo. Mình và Tạ Ngũ Thập cứ thế ngang nhiên theo, khi nào... Tiểu Bùi gia bật dậy, khoác vội bộ xiêm y xông thẳng phòng Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi ngủ, mới mơ màng chợp mắt, bỗng nhiên thấy tiếng mở cửa, mở mắt thấy một cái đầu lù lù xuất hiện mặt.
"Tạ Ngũ Thập, là... Ngày mai chúng lẻn từ cửa Xướng Xuân Viên ? Lỡ như Cẩm Y Vệ phát hiện..."
"Ta hỏi ngươi." Tạ Tri Phi thật sự chịu nổi sự ngốc nghếch của tên nữa: "Trong chuyện , Yến Tam Hợp thể để hai chúng mạo hiểm ?"
"Chắc chắn là , nàng sớm đuổi hai , đều do hai chúng mặt dày, cứ nhất quyết dính đấy chứ."
"Ta hỏi ngươi."
"Cú siết cổ của Lục Đại hôm đó, thật sự lấy mạng Yến Tam Hợp ?"
"Lúc thì nghĩ là đúng." Đồng t.ử Tiểu Bùi gia đảo một vòng suy tính: " bây giờ nghĩ , chắc là đang cứu mạng nàng, ép nàng đừng xen vũng nước đục ."
"Cho nên vở kịch ngày mai, Lục Thời chắc chắn sẽ sự sắp xếp, ngươi tin ?"
"Tin."
"Vậy chẳng là ."
Tạ Tri Phi đưa tay vuốt phẳng vạt áo cho Bùi Tiếu.
"Ngày mai nhớ ăn mặc bảnh bao , đừng quên diễn cho dáng Tiểu Bùi gia phong lưu phóng khoáng. Chuyện khác cứ giao cho nương t.ử tương lai của ngươi, trong lòng nàng tự khắc rõ."
"Chậc chậc, nương t.ử đúng là thông minh thật."
Nếu sợ nàng gả cho khác chịu khổ thì còn lâu mới đến lượt nhà ngươi!
Tạ Tri Phi mệt mỏi nhắm mắt , ám chỉ thể cút .
Thế nhưng Tiểu Bùi gia chịu hiểu ý.
"Vậy ngươi xem, Lục Thời sẽ dùng cách gì để đến Xướng Xuân Viên gặp mặt chúng ?"
"Ta mà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-376-den-hen.html.]
"Ngươi thử đoán xem."
"Đoán cái đầu nhà ngươi !" Tạ Tri Phi phiền c.h.ế.t, rít lên qua kẽ răng: "Tên nhóc nhà ngươi định cho ngủ hả?"
Chậc chậc, nóng tính quá .
Tiểu Bùi gia ngoài, quên ngoái trêu chọc: "Hôm nay tìm cô nương nào để xả hỏa e là kịp , thôi chịu khó tự dùng tay giải quyết nhé."
"Cút!"
Một cái gối bay vèo về phía .
...
Lúc trời còn sáng tỏ, quản sự Lục phủ là Lục Đại đông viện như thường lệ.
Đông viện tĩnh lặng như tờ.
Lục Đại tới giường, khẽ gọi: "Lão gia."
Lục Thời thấy tiếng gọi, mắt vẫn nhắm nghiền, chống tay lên ván giường dậy.
Lục Đại kéo ống quần lên quá đầu gối, đốt một thanh ngải cứu hơ nóng cho .
Chân Lục Thời thương, mỗi khi trái gió trở trời sẽ đau nhức, lúc nghiêm trọng nhất thậm chí chẳng thể vững.
Thẩm Thái y - giỏi nhất về nắn xương - khuyên dùng ngải cứu để xông hơ.
Hơ xong cũng mất hơn nửa canh giờ, Lục Thời mới tỉnh táo .
Rửa mặt xong, giữa sân bắt đầu luyện công. Đây cũng là một trong những việc bắt buộc mỗi ngày, bất kể mưa gió bão bùng.
Luyện công xong, mồ hôi ướt đẫm, tịnh phòng tắm rửa.
Lúc , trời sáng rõ. Lục Đại cầm sẵn quần áo chờ bên ngoài bình phong.
Hôm nay là ngày nghỉ, cần lâm triều, Lục Thời mặc một bộ thường phục.
"Lão gia gầy ."
Lục Đại bộ quần áo phần rộng rãi , xoay ngoài, lúc tay cầm thêm bộ kim chỉ.
Hắn xổm xuống, luồn kim khâu phần eo áo cho Lục Thời.
Quần áo chính là bộ mặt của con .
Lão gia nhà chuyện gì cũng thể tạm bợ, nhưng riêng chuyện ăn mặc thì chỉn chu nề nếp, góc áo mà nhăn một chút cũng quyết bước chân khỏi viện.
Lục Thời mặc kệ cho khâu vá một hồi, đoạn hỏi: "Đã bố trí hết trong gánh hát ?"
Lục Đại chẳng ngẩng đầu lên, đáp: "Bẩm lão gia, chạng vạng hôm qua lo liệu xong xuôi , lát nữa dùng xong điểm tâm, ngài qua xem thử ?"
"Không cần, lát nữa còn công vụ xử lý."
Bữa sáng là cháo trắng, hai củ khoai lang cộng thêm ba đĩa thức ăn kèm đạm bạc. Lục Thời dùng xong thì thư phòng, lì trong đó cho đến tận buổi trưa mới sảnh phụ dùng cơm.
Cơm và vài miếng thì thấy từ xa vọng tiếng trống, tiếng chiêng rộn rã.
Tay gắp thức ăn của Lục Thời khựng : "Mở màn ?"
Bẩm lão gia, ngài còn đến, bọn họ nào dám diễn, đây chỉ là đang diễn thử thôi ạ.
"Đi thôi!" Lục Thời buông đũa, thản nhiên : "Qua xem thử thế nào."
Chủ tớ hai một một bước khỏi sân.
Hai thị vệ canh giữ cổng viện thấy thì cung kính hỏi: "Lục đại nhân, ngài ?"
"Đến hậu viện kịch."
Lục Thời nay phong thái , lúc chuyện với thị vệ còn cúi đáp lễ.
Một thị vệ trong đó chờ xa mới tò mò hỏi: "Lục đại nhân mà cũng thích kịch ?"
Thị vệ đáp: "Chưa từng đến bao giờ!"
"Nghe kìa, tiếng chiêng, tiếng trống gõ inh ỏi ."
"Thảo nào hôm qua thấy trong hậu hoa viên động tĩnh, hóa là đang dựng sân khấu."
"Vô tư thật đấy, đến nước mà còn chẳng sợ..."
Họ dám tiếp, chỉ dám dùng ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý với .
Trong viện là do hai bọn họ trông coi, nhưng cửa chính, cửa , cửa góc, cửa hông... mỗi nơi đều hai tên Cẩm Y Vệ canh gác.
Nói dễ thì là bảo vệ lão Ngự Sử, khó một chút thì là...
Tang, tang, tang, tang...
Một hồi tiếng chiêng dồn dập vang lên.
Tên thị vệ lạnh lẽo: "Ơ , vở kịch hát thật !"
---