Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 377: Thư sinh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:49
Lượt xem: 264
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Màn đêm cuối cùng cũng buông xuống.
Trước cửa Xướng Xuân viên, hai chiếc xe ngựa lộc cộc chạy tới.
Xe ngựa dừng hẳn, thị vệ nhanh nhẹn nhảy xuống, kê ghế đệm chân, xoay vén rèm xe.
Từ trong xe, hai nam t.ử trẻ tuổi bước xuống. Người mặc áo gấm, dáng cao lớn tuấn. Vị phía tay phe phẩy quạt xếp, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đầy vẻ phong lưu.
Hai , đồng thời về phía chiếc xe ngựa phía .
Tỳ nữ trẻ tuổi vén rèm xe lên, từ bên trong, một bàn tay trắng nõn thon dài đưa .
Tỳ nữ nhẹ nhàng đỡ lấy bàn tay , dìu thiếu nữ tóc đen nhánh bước xuống xe. Trên khuôn mặt trắng tựa ngọc là đôi mắt đen láy lạnh lùng.
Nàng ngẩng đầu hai nam t.ử trẻ tuổi, nở nụ . Ánh mắt tuy lạnh, nhưng nụ ấm áp tựa gió xuân. Trong khoảnh khắc , cả hai nam t.ử trẻ tuổi đều như ngừng thở.
Nam t.ử phe phẩy quạt thầm kêu khổ trong lòng: Bồ Tát ơi, thể động phòng ngay bây giờ ? Tiểu gia lòng xuân phơi phới quá !
Nam t.ử áo gấm thì nghiến răng nghiến lợi: Vẫn nỡ gả nàng sớm quá, cứ giữ thêm vài năm nữa .
Thiếu nữ vịn tay nha , yêu kiều bước tới cửa, đưa tấm vé xem kịch trong tay .
Người chờ sẵn ở cửa chính là một nam t.ử trung niên, ước chừng hơn bốn mươi tuổi. Hắn nhận lấy vé mà về phía lưng thiếu nữ.
"Yến cô nương, một tấm vé kịch chỉ thể cho một ."
Yến Tam Hợp nheo mắt, : "Vậy khỏi kịch nữa. Bất Ngôn, chúng về."
"Khoan !" Lời thốt khỏi miệng, trung niên nam t.ử mới phát hiện phạm sai lầm trong lúc cấp bách.
Bọn họ một là Tam gia của phủ Tạ Đạo Chi, một là đại công t.ử của Bùi Thái y danh tiếng lẫy lừng.
Yến Tam Hợp nhạt: "Bọn họ là cùng , Trình viên chủ."
Nam t.ử trung niên biến sắc: "Làm ngươi họ Trình?"
"Trán ông nhô cao, sống mũi thẳng tắp, tai rộng miệng tròn, là tướng phúc, ở đây viên chủ thì còn thể là ai?"
Yến Tam Hợp phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay: "Hơn nữa, là lúc nào ?"
Đã là lúc nào mà ông còn định ngăn cản cho của ?
Đừng lãng phí sự sắp xếp hao tâm tổn trí của lão Ngự Sử.
Yến Tam Hợp nhét tấm vé tay : "Tam gia, Tiểu Bùi gia, chúng !"
Tam gia vén vạt áo dài, Tiểu Bùi gia vung quạt, một một nghênh ngang qua ngay mí mắt Trình Phù Dao.
Dáng điệu cứ gọi là khí thế hừng hực!
Mấy vị khách phía thấy cảnh thì cực kỳ bất bình: "Này, , , bọn họ chẳng cần mua vé thế?"
" , Xướng Xuân viên quy định tiếp đãi khách nữ ?"
Lúc , một lão tiểu nhị lanh lợi chạy tới, tươi giải thích: "Chư vị thứ , bọn họ là khách quý do Trình viên chủ chúng đặc biệt mời tới hôm nay."
...
So với ban ngày, Xướng Xuân viên về đêm càng thêm phần kiều diễm, rực rỡ.
Dọc đường đều ngập tràn tiếng vui vẻ.
Người dẫn đường cho nhóm Yến Tam Hợp chính là cô nha áo đỏ hôm nọ.
Nha mỉm dẫn lên lầu hai, chỉ phòng bao chữ "Cúc" : "Cô nương, hai vị công tử, mời bên trong."
Yến Tam Hợp xuống vị trí chủ tọa của chiếc bàn vuông, Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu chia hai bên trái cạnh nàng.
Dưới lầu tiếng ồn ào náo nhiệt, tám cái bàn đều chật ních . Trên lầu tám gian phòng bao, gian nào cũng sáng đèn, còn chỗ trống.
Tiểu Bùi gia ngơ ngác, đưa mũi chân đá đá Tạ Tri Phi.
Huynh , tình hình gì đây?
Thì Lục Thời bao trọn cả rạp ?
Trong đầu Tạ Tri Phi cũng rối bời, trả lời thế nào, đành dùng mũi chân đá nhẹ Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp đang mải quan sát gian phòng.
Lạ thật.
Lần đến đây, từ phòng bao thể thấy động tĩnh của hai gian trái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-377-thu-sinh.html.]
... hai bên biến thành những bức vách kín mít, phòng bao lập tức trở thành một gian biệt lập.
Phát hiện Tạ Tri Phi đá , nàng cũng hỏi lý do, mà đưa mắt Lý Bất Ngôn phía .
Lý Bất Ngôn hai lời, lập tức ngoài thám thính.
Nàng , Hoàng Kỳ chẳng cần đợi tiểu Bùi gia dặn dò cũng lẳng lặng bám theo, chỉ để một Chu Thanh canh giữ ở cạnh cửa, ánh mắt cảnh giác quan sát tứ phía.
Yến Tam Hợp nghiêng về phía , hạ giọng : "Thực cũng , chờ Bất Ngôn thăm dò về tính ."
Tạ Tri Phi: "..." Ta gì nào?
Tiểu Bùi gia: "..." Tạ Ngũ Thập ngươi đúng là vô dụng!
Vẫn là nương t.ử và tâm linh tương thông nhất.
Tiểu Bùi gia suy nghĩ một lát đề nghị: "Tam Hợp, là chúng ngoài dạo một lát ? Lần ở giáo phường ti, cũng nhờ tùy tiện dạo mà đụng Quế Hoa đó ?"
Yến Tam Hợp cũng suy nghĩ tương tự: "Chờ kịch bắt đầu, chúng tìm cơ hội lẻn ngoài. Tam gia ở chỗ để phòng ngừa bất trắc."
Tạ Tri Phi "Ừ" một tiếng, trong lòng dâng lên chút cảm giác chua xót.
Đây là nỗi mất mát khi vợ ?
Nghĩ thì thấy suy nghĩ thật sự thích hợp lúc , vẫn nên tập trung ứng phó chuyện mắt thì hơn.
Tang...
Một tiếng chiêng trong trẻo vang lên, cả rạp hát đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt.
Vở kịch bắt đầu !
Tiếng trống nhạc nổi lên, sân khấu hai chậm rãi bước . Một là tăng nhân chùa Phổ Cứu.
Người còn mặc áo dài trắng, đầu đội mũ nho sinh, khí bừng bừng, chính là nhân vật chính của vở kịch ... Trương Sinh.
"Sao là Tây Sương Ký?" Tiểu Bùi gia nhỏ giọng lầm bầm.
Mấy cái tích thư sinh nghèo và đại tiểu thư xem đến phát ngán . Sao diễn đoạn tình của thư sinh tuấn và cô nương nhà nghèo chứ?
Hắn liếc trộm Yến Tam Hợp, thầm nghĩ như thế mới hợp cảnh chứ lị.
Tạ Tri Phi cũng chẳng mặn mà gì với vở kịch .
Ở nhà cũng mời gánh hát về, nhưng nếu diễn tuồng võ thì còn cố xem vài .
Yến Tam Hợp càng cảm thấy kỳ quái.
Tây Sương Ký thường là diễn cho các đại cô nương, tiểu tức phụ xem để mơ mộng, trong rạp hát là đàn ông đực rựa, diễn vở rõ ràng là hợp gu.
"Hai vị?" Tiểu Bùi gia thấp giọng hỏi: "Lục Thời định hát cho chúng xem vở kịch nào đây?"
Tạ Tri Phi nhíu mày: "Bất kể là cái gì thì cũng xem tiếp , lúc chúng quyền lựa chọn."
Vừa dứt lời, cổ tay chợt một bàn tay nắm chặt.
"Tạ Tri Phi." Giọng Yến Tam Hợp run rẩy.
Tạ Tri Phi chằm chằm cô, tuy hiểu gì nhưng cũng căng thẳng lây: "Sao ?"
"Ngươi véo một cái , dùng sức mà véo."
Sao nỡ thế!
Tạ Tri Phi cầm ngược tay cô, tự tát mặt một cái thật kêu.
Bốp!
Cảm giác đau điếng truyền đến từ lòng bàn tay, Yến Tam Hợp cảm thấy cả thế giới như ngừng .
Trên sân khấu... Trương Sinh chiếc cổng vòm, cất cao giọng hát: "Ai da, vườn bên rộng lớn thật, là nơi nào, sang tùy hỷ một chút."
Tiểu hòa thượng vội ngăn : "Tiên sinh xin dừng bước, bên đó ."
Trương Sinh ngơ ngác: "Tại ?"
Tiểu hòa thượng đáp: "Trong đó là nơi ở của phu nhân Thôi tướng quốc quá cố và Oanh Oanh tiểu thư..."
Trương Sinh cúi đầu vẻ trầm ngâm, đó chậm rãi xoay .