Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 379: Trong kịch

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:51
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tám năm, mười tám năm.

Đó là quãng thời gian đằng đẵng, dài đến mức cả hai đều già .

Yến Tam Hợp làn khói hương, hạ thấp giọng.

"Mở đầu của câu chuyện hẳn cũng giống như trong vở kịch : Thiên kim đại tiểu thư và thư sinh nghèo gặp gỡ. Tuy phận một cao một thấp, nhưng chẳng thể ngăn nổi nhịp tim rung động."

"Trong kịch, là đại tiểu thư gặp nạn và thư sinh nghèo tương trợ."

"Ngoài đời, Giáo Phường Ti tám năm, Am Thủy Nguyệt mười tám năm. Từ cao quý ngã xuống bùn nhơ, từ chốn bùn nhơ nương nhờ cửa Phật, thư sinh nghèo năm xưa hề lòng đổi , mà vẫn luôn lặng lẽ chờ đợi."

"Kết cục của vở kịch là khi đại tiểu thư qua đời, thư sinh nghèo rút kiếm đ.â.m tất cả những kẻ tổn thương nàng. Nhát kiếm cuối cùng, đ.â.m thẳng lên trời xanh."

Tất cả đến ngây , ánh mắt đảo qua đảo giữa cây hương và sân khấu.

Câu chuyện thật ?

Hai mươi sáu năm, thể ?

Yến Tam Hợp thư sinh sân khấu, khẽ .

"Chu Thanh, Bất Ngôn. Lát nữa khi vở kịch sắp kết thúc, hai canh chừng cửa và cửa của Xướng Xuân Viên. Hoàng Kỳ, ngươi phụ trách quan sát thư sinh nghèo."

Ba , đồng thời gật đầu.

"Tiểu Bùi gia."

"Hả?"

"Ngươi đ.â.m huyệt vị nào thì thể tỉnh ?"

Bùi Tiếu co rúm : "Ước chừng là ."

Yến Tam Hợp: "Lát nữa hương tàn, nếu bất tỉnh, thì dù thế nào ngươi cũng cho tỉnh. Nếu lay tỉnh, ngươi cứ đ.â.m một đao lên ."

Mặt Bùi Tiếu trắng bệch: "Yến Tam Hợp, ngươi đổi khác , tim yếu lắm, chịu nổi ."

Yến Tam Hợp đầu: "Tam gia ?"

Trong mắt Tam gia như phủ lớp băng: "Ngươi ngất , nghĩa là tâm ma hóa giải. Có cần thiết gặp Lục Thời ? Có cần mạo hiểm như ?"

"Có!" Yến Tam Hợp im lặng một lúc lâu: "Ta từng giải nhiều tâm ma như , nhưng nào mà khi giải xong, giải ma như còn một bụng câu hỏi chất vấn."

Vừa khéo lúc sân khấu, Oanh Oanh và bà mai bước đến, khiến Trương Sinh kìm bước từ hòn non bộ.

Oanh Oanh xoay , thấy một hậu sinh trẻ tuổi tuấn, khuôn mặt xinh ửng hồng, kìm liếc thêm cái nữa.

Trương Sinh như mất hồn, cứ ngẩn ngơ.

Bà mai dùng quạt chắn tầm mắt của hai : "Tiểu thư, chúng về thôi!"

"Các ngươi xem, trong kịch tiểu thư và thư sinh gặp , ngoài kịch thì ?" Đầu lưỡi Yến Tam Hợp đắng chát.

"Các ngươi tò mò giữa bọn họ xảy chuyện gì ? Không tò mò tiếng la đanh thép ý nghĩa gì? Không tò mò vì một khúc Tây Sương Ký thể hóa giải tâm ma của nàng ư?"

"Ngươi tò mò, cũng tò mò."

"Ngươi , thì cũng ."

Tạ Tri Phi sườn mặt Yến Tam Hợp: "Được!"

Hết thảy đều sắp xếp thỏa, nỗi lo lắng của Yến Tam Hợp cũng còn nữa.

"Tiếp theo, chúng sẽ cùng nàng xem hết vở kịch ."

...

Vở kịch càng xem càng khiến kinh hãi.

Lúc khán đài, khán giả bắt đầu xì xào bàn tán.

Vở kịch hôm nay, tuy vai thư sinh cứng tuổi, nhưng từng cái giơ tay nhấc chân đều vô cùng chuẩn mực.

"Hát quá, động tác sạch sẽ, hề dây dưa thừa thãi."

"Ngươi xem ánh mắt , sáng đến kinh ngạc."

"Ai diễn thế nhỉ?"

"Ta hình như từng hát hí khúc bao giờ."

"Quan tâm gì, phân biệt cao thấp chi, cũng chỉ là con hát thôi!"

Tiếng trống nhạc dứt, thư sinh thu quạt, cất giọng hát.

"Lời , tâm phiền muộn, một ngày sầu khổ vương khóe mi, tiểu thư a..."

Âm "a" cuối cùng ngân dài dứt, lặp lặp , day dứt khôn nguôi.

Khán giả đài ầm ầm vỗ tay khen ngợi.

Trong phòng bao chữ "Cúc", ngoại trừ Yến Tam Hợp, năm còn đều sững sờ đến ngẩn ngơ.

Hoàng Kỳ: Trên đài một phút, đài mười năm công phu. Giọng hát , chỉ mười năm khổ luyện!

Chu Thanh: Người gần sáu mươi tuổi , dáng dấp vẫn còn nhanh nhẹn như thanh niên trai tráng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-379-trong-kich.html.]

Lý Bất Ngôn: Đợi thăm mộ nương, sẽ kể với bà về đàn ông . Hắn giống mấy gã đàn ông dựa phụ nữ!

Tiểu Bùi gia: Cái thế đạo nhiều chứa bí mật thế? Bà ngoại là một, mắt cũng , sắp thành tinh hết cả .

Tạ Tri Phi: Ngự Sử, con hát. Con hát, Ngự Sử...

Ai thể tin?

Ai dám tin?

Ánh mắt Tạ Tri Phi len lén liếc về phía Yến Tam Hợp.

Nàng cũng .

Nếu quá nhiều sự trùng hợp, thì ai dám tin tiểu thư Trịnh gia vốn táng trong biển lửa năm xưa, giờ đây vẫn còn sống sờ sờ thế .

Hả?

Ánh mắt Tạ Tri Phi di chuyển, dừng ở cây hương: Hương đúng.

Đốt nửa ngày mới rụng một đoạn tro, nào giống như , chỉ chớp mắt cháy hết.

Quá nhiều sự kinh hãi ập đến khiến Tạ Tri Phi c.h.ế.t lặng.

"Yến Tam Hợp, ngươi phát hiện hương hôm nay đốt chậm ?"

"Phát hiện ." Yến Tam Hợp làn khói trắng lượn lờ như như , thấp giọng : "Hương ... hẳn là nỡ bỏ sót bất kỳ một động tác, một câu hát nào của !"

" thế!"

Chia cách quá lâu, mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ của thương đều vô cùng trân quý.

Tạ Tri Phi trộm Yến Tam Hợp.

Trong đáy mắt nàng, ẩn sâu một sự dịu dàng khó tả.

...

Trên sân khấu, Lục Thời trong vai thư sinh ánh trăng, một lẩm bẩm.

"Ban ngày Pháp Thông , Oanh Oanh tiểu thư mỗi đêm đều đến hoa viên thắp hương. Đêm nay trăng thanh gió mát, nếu nàng tới đây, chắc chắn thể thấy nàng thật rõ ràng."

Hắn rón rén từng bước về phía hoa viên, thò đầu ... Dưới ánh trăng, một thiếu nữ thướt tha đang đó.

Thiếu nữ xoay , gương mặt trắng nõn tựa hoa đào nhuộm nước xuân, đôi mắt sáng ngời.

Lục Thời trong lòng lắc đầu.

Đây là Thôi Oanh Oanh trong kịch, thiếu nữ trong lòng .

Đôi mắt thiếu nữ trong lòng còn sáng hơn cả Thôi Oanh Oanh, khí lộ chút yêu khí mê .

Phải, là yêu khí.

Đây là cảm giác của Lục Thời năm hai mươi hai tuổi, khi đầu tiên thấy Đường Chi Vị mười hai tuổi.

Thứ yêu khí , từng thấy ruột Viên thị của .

Điều khác biệt là, Viên thị sẽ vô thức tỏa yêu khí với tất cả đàn ông, còn tiểu nha đầu ...

Chỉ với !

Thông thường, trẻ con ba tuổi sẽ ký ức.

Lục Thời .

Lúc ba tuổi lẻ tám tháng, nhớ rõ mồn một cái đêm sấm chớp rền vang . Người đàn ông bước tiểu viện của con chính là đại gia của Lục phủ.

Cũng là đại bá danh nghĩa của Lục Thời.

Đêm hôm đó, ngủ ngay bên cạnh nương.

Vốn dĩ ngủ say, nhưng tiếng sấm sét đ.á.n.h xuống bừng tỉnh. Mở mắt , đập mắt là hai thể trần trụi...

Hắn sợ tới mức hồn phi phách tán, dám phát chút tiếng động nào.

Chiếc giường lắc lư vang lên tiếng kẽo kẹt...

Gã đàn ông thấy vướng víu bèn xách phụ nữ xuống đất, bắt nàng vịn mép giường, từ phía ...

Hai bọn họ vốn đều nhắm mắt.

Gã đàn ông thúc mạnh một cái, đôi mắt chứa chan tình ý của phụ nữ mở , vặn đối diện với ánh mắt của .

lúc , một tia chớp x.é to.ạc bầu trời đêm.

Người phụ nữ tóc đen xõa tung, nở nụ quyến rũ với , ngón tay đưa lên môi, hiệu cho đừng lên tiếng.

Đó là một đôi mắt đến nhường nào, đuôi mắt dài và hẹp, cực kỳ diễm lệ.

Đó là một ngón tay đến thế nào, thon dài như cọng hành xanh mướt, đầu ngón tay còn phớt màu hồng nhạt.

Ba tuổi lẻ tám tháng, thầm mắng hai chữ trong lòng: Kỹ nữ.

---

 

Loading...