Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 380: Tuổi thơ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:52
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chữ "kỹ nữ" là từ ngữ thấy nhiều nhất khi còn bé.
Hắn đến , từ sẽ theo tới đó.
Trước ba tuổi lẻ tám tháng, từ rốt cuộc ý nghĩa gì, chỉ thể theo bản năng cảm nhận ánh mắt Lục gia từ xuống , khác với cách họ các thiếu gia khác.
Từ đêm hôm đó, chỉ hiểu ý nghĩa của từ , mà còn hiểu "kỹ nữ" trong miệng lớn là để chỉ nương . Nương là một kỹ nữ xinh . Đẹp tới mức nào ư? Đàn ông thấy nàng thì chân nổi.
Hắn nàng ôm lòng ngủ, nên vòng eo nàng nhỏ nhắn đến mức nào.
Nàng từng hôn lên khuôn mặt nhỏ của , cho nên môi nàng mềm mại bao nhiêu, da mặt trắng trẻo bao nhiêu...
Nương xinh như , nhưng hận bà.
Bắt đầu từ đêm đó, thà một núp ở góc tường, ngủ ổ gà, ngủ chuồng heo, cũng ngủ chiếc giường nữa.
Hắn thậm chí còn chẳng thèm gọi một tiếng "nương", chuyện gì sẽ dùng từ "ê" để gọi. Nàng cũng chẳng thèm để ý, vung tay tát một cái, chống nạnh mắng:
"Mày là cái thá gì? Biết thế lúc bà uống bát t.h.u.ố.c phá thai, tống cái thứ súc sinh như mày xuống hầm cầu cho ."
Bị đánh, bèn vắt hết óc tìm cách trả thù.
Hắn cố ý ban đêm ngủ, học tiếng ch.ó sủa, tiếng mèo kêu, tiếng sói tru. Cố ý ném đá nhà khi tiếng rên rỉ của họ lớn nhất. Kinh khủng nhất là một , nhặt nửa cái mặt nạ da quỷ ném trong, khiến gã đàn ông sợ tới mức mất nửa cái mạng.
Đổi là những trận đòn roi thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Trước đánh, sẽ , sẽ gào thét, nhưng từ khi đêm mưa gió qua , còn nữa, cứ im lặng trân chịu đòn.
Lục Thời thầm nghĩ: Chỉ cần bà đ.á.n.h c.h.ế.t , một ngày nào đó sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t bà.
, Lục Thời từ nhỏ là một kẻ tàn nhẫn.
Chỉ dựa điểm , là Lục gia hàng thật giá thật.
Cái nghề khai thác đá vốn là một vốn bốn lời, núi vẫn sừng sững ở đó, chỉ xem ai bản lĩnh tranh đoạt nơi rừng thiêng nước độc mà thôi.
Người Lục gia ở huyện Lục Hợp độc chiếm mối ăn , nếu tay dính chút máu, lưng gánh vài mạng , thì tuyệt đối thể vững .
Về phần là con của gã đàn ông nào trong Lục gia, điều đó khó , dù cha hờ danh nghĩa của đến giờ vẫn từng thẳng lấy một .
Người phụ nữ xinh một khi chịu buông thả thì sẽ thiếu bạc.
Những gã đàn ông vì ngủ với nàng, sẵn sàng thắt lưng buộc bụng cả tháng trời để dâng tiền, huống chi đàn ông Lục phủ ai chẳng mấy ngàn lượng bạc tiền riêng giắt lưng.
Người phụ nữ hào phóng cho tiền tiêu, cho nên quần áo bốn mùa, cái ăn cái uống của đều hơn hẳn các thiếu gia Lục phủ.
cho dù ăn ngon mặc đến , cũng chẳng ai coi là thiếu gia. Bọn họ đều mắng là con hoang, là súc sinh, là tạp chủng.
Trước mắng là tạp chủng, chỉ ầng ậng nước mắt.
Sau ai mắng một câu tạp chủng, sẽ ném đá. Nếu đá, sẽ dùng răng cắn.
Tứ thiếu gia Lục phủ từng suýt nữa c.ắ.n c.h.ế.t.
Mùa đông năm , Lục gia lễ tế tổ.
Hắn mặc dù mang danh thiếu gia nhưng phép từ đường, chỉ thể chờ bên ngoài.
Tứ thiếu gia hôm đó cũng , bởi vì tuổi của xung khắc với giờ tế tự.
Người lớn phân biệt rõ ràng nguyên nhân Tứ thiếu gia và Thất thiếu gia từ đường, nhưng Tứ thiếu gia hiểu điều đó.
Tứ thiếu gia đầu, hung tợn trừng mắt .
Lục Thời hình dung nổi ánh mắt , nó giống như...
Giống như...
Giống như ánh mắt nương gã đàn ông giày vò từ phía ...
Lục Thời còn kịp suy nghĩ sâu xa, Tứ thiếu gia tới, ghé tai : "Cái thứ cha là ai như mày, tương lai cũng chỉ là một con rùa rụt đầu để ngàn cưỡi, vạn ngủ mà thôi."
"Rùa rụt đầu" là gì Lục Thời hiểu lắm, nhưng hiểu lời là đang nguyền rủa .
Nguyền rủa cha, nương, tổ tông tám đời mười tám đời Lục gia, Lục Thời cũng sẽ giận, nhưng nguyền rủa ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-380-tuoi-tho.html.]
Lục Thời lập tức nổi điên.
Tứ thiếu gia vẫn chịu dừng , tiếp tục buông lời ác độc: "Làm rùa cũng cái của rùa, giống như con kỹ nữ mày , thể đổi khối bạc."
Một câu châm ngòi ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Lục Thời.
Hắn chút nghĩ ngợi, túm lấy tóc Tứ thiếu gia, chồm tới c.ắ.n phập cổ y.
Cú c.ắ.n cực kỳ hung tàn.
Máu tươi trào từ kẽ răng , chảy lênh láng khắp .
Tứ thiếu gia thét lên.
Ngay đó, tiếng la thất thanh của đám phụ nữ, tiếng quát tháo phẫn nộ của bọn đàn ông vang lên bên tai Lục Thời.
Lục Thời nhả , mà càng c.ắ.n chặt hơn.
Hắn , nếu như cắn, thì những ngày tháng sẽ sống như một con rùa đen, mãi mãi chỉ thể rụt đầu nhẫn nhục.
Cuối cùng nhả như thế nào, Lục Thời nhớ rõ. Đến lúc tỉnh , thấy treo ngược lên xà nhà, chỉ còn độc một bộ đồ lót mỏng manh.
Người đàn ông gọi là cha tay lăm lăm cây roi mây, ngừng quất .
Người phụ nữ khoanh tay dựa ngưỡng cửa, thản nhiên c.ắ.n hạt dưa.
"Ta Tứ gia, ông nên dạy dỗ con trai cho , đ.á.n.h c.h.ế.t nó luôn cho , c.h.ế.t bớt một miệng ăn."
Tay đàn ông khựng , ném cây roi mây xuống đất, đằng đằng sát khí : "Treo nó lên ba ngày, cấm ai cho nó ăn uống, khóa chặt cửa cho ."
"Con !" Người phụ nữ với .
"Sống c.h.ế.t xem cái mạng của mày. Nếu thì cứ cho thanh thản, đừng nhớ thương nương gì. Nương sống đủ sẽ xuống tìm mày."
Ta nhổ !
Ai thèm nhớ thương bà!
Lục Thời nhổ toẹt một ngụm nước bọt lẫn m.á.u tươi, thầm nghĩ tiểu gia còn sống đủ !
Cánh cửa gỗ đỏ thẫm khép , đó là tiếng khóa cửa lách cách khô khốc.
Sự yên tĩnh bao trùm, lúc mới cảm thấy lưng đau rát thấu xương.
Sớm sẽ đ.á.n.h đau thế , lúc nên c.ắ.n ngay mặt , đợi lúc ai thấy hẵng cắn.
Lỗ mãng quá!
Lục Thời tự kiểm điểm bản , bắt đầu lên kế hoạch trả thù thế nào. Nghĩ mười bảy mười tám cách, chỉ cảm thấy cách nào cũng .
Hắn nghĩ đến quyển Luận Ngữ còn xong, thầm nhủ loại sách khó nuốt, dễ học bằng Tam Tự Kinh Bách Gia Tính.
Nghĩ nghĩ , bụng bắt đầu réo ầm ĩ. Không chỉ đói, cả còn lạnh đau.
Hết cách , ngủ thôi.
Lục Thời thích ngủ.
Đèn tắt, cởi sạch quần áo chui trong chăn, cả thoải mái nên lời. Giống như dù chuyện gì buồn phiền đến cũng chặn bên ngoài lớp chăn, thể chui quấy rầy . Hơn nữa ngủ thể mơ, trong mơ cái gì cũng , và quan trọng nhất là ai gọi là con hoang.
Trong mơ, ánh mắt lớn hiền từ.
Hạ nhân cung kính gọi là Thất thiếu gia.
Cha tận tay dạy sách, chữ.
Nương ư...
Nương sẽ ôm lòng, một tay nhẹ nhàng vỗ về lưng , một tay phe phẩy quạt ru ngủ.
"Con trai ngoan của , ngủ , nương ở đây, nương vẫn luôn ở đây!"
Năm đó, Lục Thời sáu tuổi lẻ ba tháng.