Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 384: Lần đầu gặp mặt

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:56
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau mấy ngày cho ngựa ăn, cuối cùng Lục Thời cũng nắm thông tin về các thành viên chủ chốt trong Đường gia. Chủ t.ử chỉ hai cha con Đường lão gia và Đường tiểu thư.

Hạ nhân thì đông vô kể, nhưng quan trọng nhất vẫn là hai .

Một là Đường Tấn, giữ chức tổng quản Đường gia, cũng là tâm phúc của Đường Kỳ Lệnh.

Người còn tên là Lâm Bích, một tiểu cô nương tròn mười lăm tuổi.

Lâm Bích chính tay Đường phu nhân quá cố dạy dỗ, chịu trách nhiệm coi sóc công việc nội trạch.

Hai họ, một chủ nội, một chủ ngoại, quán xuyến Đường gia đấy, gọn gàng ngăn nắp.

Còn về mối duyên giữa và Đường lão gia, bắt nguồn từ lúc hai cha con họ đường đưa linh cữu Đường phu nhân về quê an táng thì phương trượng chùa Tĩnh An giữ khi ngang qua.

Trong lòng Lục Thời cứ canh cánh một chuyện: Có nên trực tiếp lời cảm ơn với Đường lão gia ?

Ân cứu mạng, ân thu nhận, xét về lý thì đều nên .

tự nhiên tỏ thiết, liệu khiến Đường lão gia nghi ngờ mưu đồ gì ?

Nghĩ đến điều , Lục Thời quyết định giữ cách.

Hắn vốn kẻ khéo ăn khéo , chi bằng cứ chăm sóc ngựa cho thật , việc chăm chỉ lười biếng, như còn hơn vạn lời cảm ơn sáo rỗng.

Một ngày nọ, trong chuồng ngựa xuất hiện thêm một con ngựa con màu đỏ thẫm.

Tam Bàn dặn dò :

"Con ngựa là do Thái t.ử đặc biệt mang từ Tây Vực về, tặng cho tiểu thư nhà chúng . Nó mới đến phủ, sợ quen khí hậu, nên tháng ngươi cứ ở chuồng ngựa mà trông nom cho cẩn thận nhé."

Lục Thời gật đầu, thầm nghĩ chỉ cần thoát khỏi tiếng ngáy như sấm của ông thì đừng một tháng, dù là một năm cũng sẵn lòng ngủ trong chuồng ngựa.

Vào đêm, Lục Thời đang trùm chăn sách thì chợt thấy phía xa tiếng động, vội vàng thổi tắt đèn dầu.

Trong màn đêm tĩnh mịch.

xách đèn lồng tới, soi từng con ngựa một. Khi ánh đèn chiếu tới con ngựa đỏ thẫm , nọ khẽ thở dài một .

"Ta nên gì với mi đây?"

Lục Thời giật , là giọng non nớt từng thấy trong chùa Tĩnh An.

"Trả ư? Đó là tấm lòng của . Không trả ư? Thứ quá đỗi quý giá. Haizz, đau đầu thật đấy. Hay là nuôi mi béo thịt nhé?"

Lục Thời nhíu mày.

Nghe Tam Bàn bảo con ngựa trị giá những năm trăm lượng vàng, nuôi béo để ăn thịt ư?

Khẩu vị của Đường gia đại tiểu thư lớn thật đấy.

"Trước khi ăn, đặt cho mi một cái tên . Đặt tên gì cho đây nhỉ? Thôi, đỡ tốn công suy nghĩ, gọi mi là Não Nhân Nhi nhé."

Một lúc lâu , nàng khẽ thở dài.

"Não Nhân Nhi , mi tình thế hiện tại xem, thật sự mi nên đến Hoa quốc chúng . Mi , cứ nên ở Tây Vực mà tiêu d.a.o tự tại. Hoa quốc nước sâu lắm, cẩn thận coi chừng c.h.ế.t đuối đấy."

Dứt lời, nàng lặng lẽ đó một hồi lâu mới xách đèn lồng rời .

Lục Thời chậm rãi bước khỏi chuồng ngựa.

Dưới ánh trăng như nước, bóng dáng cô nương dần khuất xa, gió đêm thổi tung tà áo choàng, mái tóc đen dài xõa xuống.

Thì , Đường gia đại tiểu thư vẫn chỉ là một đứa trẻ con.

Khóe môi Lục Thời khẽ cong lên, nhưng trong mắt thoáng nét kinh ngạc.

Một đứa trẻ con, thể thốt những lời như "nước sâu, c.h.ế.t đuối"?

Một đứa trẻ con, thể thấu chuyện ở chùa Tĩnh An tường tận như ...

...

Ba ngày , trời đổ một trận tuyết lớn, bông tuyết to như lông ngỗng.

Đêm đến, cô nương tới.

Hắn vẫn thổi tắt đèn dầu, ẩn trong bóng tối.

Cô gái vuốt ve Não Nhân Nhi, bắt đầu thở dài.

"Hôm nay bà mối tới cửa mai cho cha. Nghe tiểu thư nhà ôn lương hiền đức, còn từng qua vài quyển sách thánh hiền. cha cưới bà về. Bà mà về nhà , cha sẽ quên mất nương . Thế nhưng Lâm Bích bảo, tiểu thư cả dạy dỗ thì sẽ gả nhà t.ử tế. Lời ai mà lọt tai cho , nương thì vẫn còn cha đó thôi. Hơn nữa, tại cứ lấy chồng chứ? Mấy kẻ đó sách còn chẳng giỏi bằng nữa là!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-384-lan-dau-gap-mat.html.]

"Não Nhân Nhi, mi ngoan ngoãn nhé, đừng để ốm. Mấy ngày nữa đến thăm mi."

Tiếng bước chân xa dần, Lục Thời mới bước .

Hắn thầm nghĩ, vị Đường đại tiểu thư cũng ích kỷ thật. Đường gia đến giờ vẫn nối dõi tông đường, để cha cô nương cưới thêm một phòng thì nào?

Thế đạo , đàn ông quyền thế nào mà chẳng tam thê tứ , con đàn cháu đống chứ?

Lúc tuyết tan, cô nương tới, buông tiếng thở dài thườn thượt.

"Não Nhân Nhi, sợ nhất là dịp Tết nhất. Vừa sang năm mới là hôm nay nhà mời khách, mai nhà mở tiệc, mấy lời bàn tán của đám đàn bà chẳng lọt tai câu nào."

"Các ? Trần Quốc công nạp thêm một cô xinh như mộng, mới đầy hai mươi tuổi. là già mà còn ham hố, Trần Quốc công cũng sắp lục tuần đến nơi ."

"Lưu Hầu gia đó sinh một thằng cu bụ bẫm, năm cân , bảo là sinh non, suýt chút nữa thì một xác hai mạng."

"Chuyện của tiểu thư Vương gia và công t.ử Triệu gia thành nhỉ? Không , thuận mắt..."

"Lời của mấy vị tiểu thư cũng chẳng thích ."

"Quần áo của cô may ở thế?"

"Cây trâm mua ở tiệm nào ?"

"Ôi chao, chiếc vòng tay quá, tốn bao nhiêu bạc thế?"

"Phận nữ nhi chúng nên sách nhiều quá, nhiều dễ sinh tâm bệnh..."

"Ta nhổ ! Lát nữa xúi cha đến trang viên ở vài ngày dịp Tết cho khuất mắt, trốn cho yên tĩnh."

Lục Thời nấp trong bóng tối cố nhịn .

Vị đại tiểu thư thiếu trò chuyện đến mức ?

Rảnh rỗi sinh nông nổi chạy tới tâm sự với súc sinh, còn bắt chước giọng điệu , đúng là nực !

"Não Nhân Nhi, về đây, hôm nào rảnh đến thăm mi. À đúng , quên kể cho mi chuyện vui , chủ nhân cũ của mi sắp nạp trắc phi đấy... Đàn ông mà... Haizz!"

Thái t.ử nạp trắc phi?

Cô nương thở dài cái gì chứ?

Còn kịp suy nghĩ thấu đáo thì thấy tiếng nàng kêu thất thanh.

Lục Thời định lao , nhưng vội vàng rụt chân , chỉ dám thò đầu ngó.

Cô nương lồm cồm bò dậy, xoay xuống đất, vẻ mặt đầy ảo não.

"Sao trơn thế cơ chứ? Lát nữa về ăn với Lâm Bích đây? Lại mắng cho mà xem."

Dưới ánh trăng thanh lạnh, cô nương từ từ ngẩng đầu lên. Làn da trắng ngần như tuyết, đôi mắt đen láy sáng ngời, hàng lông mày cong cong khẽ nhíu , đôi môi nhỏ nhắn bĩu vẻ hờn dỗi.

Lục Thời dời mắt chỗ khác, nhưng tài nào .

Làm lãng t.ử suốt bốn năm trời, từng gặp qua bao nhiêu nữ nhân, thì yêu kiều, thì quyến rũ, thanh tú, đáng yêu, cũng hờn dỗi...

gương mặt với những đường nét còn nảy nở hết của cô nương , thứ hớp hồn nhất chính là đôi mắt và hàng lông mày.

Từ đường chân mày cho đến viền mắt, đến hàng mi cong vút, tất cả cứ dập dìu như sóng nước, chẳng hề vương chút u sầu nào.

Dung mạo như , chắc chắn nuôi dưỡng bằng gạo nước tinh túy nhất, giàu sang nhất mới .

Lục Thời ngẩn ngơ giây lát. Chờ tiếng bước chân xa, mới vật xuống giường, thẫn thờ trong đêm tối.

Một tu bao nhiêu kiếp phước báo mới thể đầu t.h.a.i gia cảnh như ? Ngoại trừ việc mất sớm , cô nương còn gì viên mãn nữa đây?

Lục Thời xòe bàn tay , những vết chai sần thô ráp trong lòng bàn tay .

Đẳng cấp giữa với thực phân định rạch ròi ngay từ lúc chui khỏi bụng . Ngươi gào lên với ông trời ngàn vạn câu "tại " thì cũng chẳng đổi gì.

Số sướng là sướng, mà phận hèn thì muôn đời vẫn là phận hèn.

Lục Thời phía chuồng ngựa, đến bên đống rơm rạ, một tay ôm một bó lớn, tới trải cửa chuồng.

Nửa canh giờ , một con đường trải đầy rơm rạ kéo dài từ chuồng ngựa đến tận cổng vòm hậu hoa viên thành.

Tiên nữ trời thì thể để ngã, càng thể để mắng, nàng thậm chí nên nhíu mày dù chỉ một cái... Lục Thời tự nhủ thầm như .

---

 

Loading...