Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 387: Sư huynh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:59
Lượt xem: 252
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn chỉ giúp nàng ngã, còn nàng cứu mạng .
Hai chuyện thể đ.á.n.h đồng.
Lục Thời thành khẩn : "Ta vẫn còn nợ đại tiểu thư."
Cô nương đáp: "Vậy thì cứ nợ . Lần nếu ngã ngựa, gì ngươi cũng cứu đấy nhé."
Đời , nếu ngẫm nghĩ kỹ , sẽ thấy luôn những quyết định lóe lên trong chớp mắt, tựa như ma đưa lối quỷ dẫn đường.
Ví dụ như lúc đây.
Lục Thời đột nhiên cảm thấy việc học trò của Đường Kỳ Lệnh cũng gì . Chí ít thì vị cô nương mắt cũng vô cùng thú vị.
"Đại tiểu thư nên gọi một tiếng Lục sư ."
"Cha, thật sự là sư của con ạ?"
Đường Chi Vị chớp mắt, vẻ mặt như vẫn tin lắm.
Đường Kỳ Lệnh trả lời con gái mà chỉ vuốt râu Lục Thời.
Lục Thời cảm thấy suốt hai mươi hai năm qua, bao giờ khoảnh khắc nào mặt dày tráo trở như bây giờ.
"Xin ban tên tự cho con." Hắn thở dài một .
Từ xưa đến nay, tên tự của nam nhân đều do trưởng bối hoặc thầy dạy ban tặng.
Đường Kỳ Lệnh trầm ngâm một lát: "Hai chữ Sơn Thạch con thấy thế nào?"
Lục Thời còn kịp trả lời thì Đường Chi Vị : "Tha sơn chi thạch, khả dĩ công ngọc*. Cha , dùng hai chữ Công Ngọc ạ?"
(*Đá từ núi khác cứng, thể dùng để mài ngọc)
Đường Kỳ Lệnh nhíu mày lắc đầu: "Công Ngọc ."
"Sơn Thạch, Sơn Thạch..."
Cô nương cong môi : "Lục sư , cha đang chê ít đấy."
Môi Lục Thời giật giật, Đường Kỳ Lệnh : "Bên tai cha một ồn ào , thêm một nữa thì cái mạng già của cha chịu thấu?"
"Ai dám chê cha già, con sẽ xử lý đó." Tiểu cô nương kéo tay Đường Kỳ Lệnh xuống, nũng nịu: "Trong kinh thành bao đại cô nương, tiểu tức phụ đều gả cho cha đấy."
Đường Kỳ Lệnh giơ tay búng nhẹ trán con gái.
"Cha , cha cưới thêm một nữa , trò chuyện với cha cũng mà." Nàng chống cằm, híp mắt : "Cha chỉ cần thêm một dòng thiệp mời: Phải đối xử t.ử tế với con gái ."
"Con những lời , sợ nửa đêm nương con hiện về tìm con ?"
"Thế thì càng , khéo con thể xin nương gật đầu đồng ý, nếu thì cha con khổ lắm."
"Đường Chi Vị."
"Dạ, cha yêu dấu của con, con gái ở đây, cha gì sai bảo? Cha con gái rót rượu gắp thức ăn cho cha ạ?"
"Con..."
"Con đúng là cái đồ nghịch ngợm, chuyên gây sự."
Cô nương bắt chước giọng điệu của Đường Kỳ Lệnh: "Ngày mai phạt chép một trăm kinh Xuân Thu. À thôi, một trăm nhiều quá, mười thôi. Lâm Bích, ngươi canh chừng cho , ban đêm cho nó chép, kẻo đau mắt."
"Con đấy!" Đường Kỳ Lệnh bất lực thở dài: " là nương con chiều hư ."
"Chỉ mỗi nương thôi ?" Cô nương lém lỉnh đáp: "Chẳng lẽ công lao của khác ạ?"
"Bẩm lão gia, đợi tiểu thư phân bua cho lẽ thì thức ăn cũng nguội hết ."
Cô nha mặt tròn bưng bầu rượu tới, rót rượu cho Đường Kỳ Lệnh sang mời: "Lục công t.ử cũng uống một chút ạ. Đây là rượu gạo miền Nam, hâm nóng lên uống êm, dễ say ."
Lục Thời: "..."
"Lâm Bích, cũng uống một chút."
"Làm gì con gái nhà ai uống rượu chứ."
"Cha... cha ơi..."
"Rót cho con bé nửa chén . Hôm nay là giao thừa, uống một chút cũng ."
Lâm Bích giậm chân: "Chỉ nửa chén thôi đấy, thêm một giọt cũng . Lão gia cũng uống nhiều , hại sức khỏe lắm."
"Cha khổ quá mất, đến uống rượu cũng quản thúc."
Cô nương kêu lên: "Sống thế thì chán c.h.ế.t !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-387-su-huynh.html.]
"Tiểu thư..." Lâm Bích giậm chân, hờn dỗi : "Lão gia, mau quản tiểu thư , càng ngày càng vô pháp vô thiên ."
Đường lão gia nghiêm mặt: "Hôm nay giao thừa, để mai hẵng quản, ngày mai nhất định sẽ quản."
Cô nương nháy mắt với Lâm Bích, đắc ý.
Căn phòng ấm áp, hương rượu thơm nồng, nụ cưng chiều của Đường lão gia, nụ rạng rỡ của cô nương... Thế giới của Lục Thời bỗng chốc đảo lộn.
Hắn chợt nghĩ tới phụ nữ đang ở nơi xa ngàn dặm . Nếu bà xuất từ một gia đình t.ử tế, nếu một chồng yêu thương bà, liệu bà đưa tay xoa đầu Lục Thời và dịu dàng : "Con trai, hôm nay giao thừa, con uống nửa chén thôi nhé!"
"Lục sư ."
Tiểu cô nương bỗng đầu : "Hôm nay cùng đón giao thừa với . Cha bận lắm, những năm đều là nương ..."
"Được." Lục Thời đợi nàng hết câu ngoan ngoãn nhận lời.
"Được cái gì mà ?"
Đường Kỳ Lệnh ho khan một tiếng thật to: "Trước tiên hãy một bài văn tám trăm chữ. Đề bài vi sư là: Đãng đãng hồ, dân vô năng danh yên. Nguy nguy hồ, kỳ hữu thành công dã, hoán hồ kỳ hữu văn chương.*"
(*Trích Luận Ngữ: Mênh m.ô.n.g bát ngát dân chúng ca ngợi xiết. Công lao vua Nghiêu thật vĩ đại, văn chương lễ nhạc ban tươi sáng khắp nơi.)
"Cha, hôm nay là giao thừa mà."
"Giao thừa thì văn ?"
"Hừ, cha cũng từng nghiêm khắc với Điện hạ như ."
"Điện hạ đợi đến hai mươi hai tuổi mới bái sư nhập môn."
Tiểu cô nương thè lưỡi, ghé sát gần Lục Thời, che miệng thì thầm: "Lục sư , câu trích trong Tứ thư, ý nghĩa là..."
"Ta ." Lục Thời hàng mi dài của cô nương: "Đợi xong sẽ cùng ..."
"Bài văn cũng mất gần hai canh giờ đấy..." Cô nương khúc khích: "Ta bảo Lâm Bích ở cùng , tha cho đấy."
Việc nàng câu trong Tứ thư khiến Lục Thời ngạc nhiên, giờ còn ước lượng thời gian chính xác đến hai canh giờ... Chứng tỏ nàng từng qua bài văn .
Lục Thời hai lời, thẳng gian ngoài mài mực văn.
Ẩn ý trong lời của rõ ràng: Hai mươi hai tuổi mới bái sư, xuất phát điểm quá muộn màng. Cho dù là đêm giao thừa thì cũng lơ là việc học.
Ta học, và học cho ngô khoai. Nếu thì xứng đáng với tiếng "Lục sư " mà nàng gọi.
Bài văn mới một nửa thì tiệc giao thừa ở Noãn Các tan.
Nàng tới bên cạnh , cúi đầu một lúc lầm bầm nhận xét vài câu: "Mở bài tệ, cách phá đề cũng mới mẻ độc đáo, chỉ điều nét chữ ..."
Hắn dừng bút, ngẩng đầu lên.
Nàng lập tức im bặt, mỉm với : "Lục sư , năm mới vui vẻ."
...
Lục Thời trở thành học trò của Đường Kỳ Lệnh. Trước đó, ông chỉ nhận duy nhất một học trò là Thái tử. Nói cách khác, trở thành đồng môn với Thái t.ử đương triều.
Lục Thời bao giờ cảm thấy phận sự đổi long trời lở đất đến thế.
Hắn vẫn ở hậu viện, ban ngày vẫn công việc chăm sóc ngựa.
Điều duy nhất đổi là lúc chạng vạng, khi Đường Kỳ Lệnh từ nha môn trở về sẽ gọi đến thư phòng. Sau khi uống xong chén , ông bắt đầu giảng bài.
Mỗi khi Đường Kỳ Lệnh giảng bài, cô nương chắc chắn sẽ mặt đúng giờ. Nàng thậm chí còn chăm chỉ hơn cả , thỉnh thoảng đặt vài câu hỏi sắc sảo.
Thứ khiến Lục Thời một nữa cảm thấy thế giới đảo lộn là bụng kinh luân của Đường Kỳ Lệnh, mà chính là sự thông minh tuyệt đỉnh của cô nương .
Thực hai chữ "thông minh" vẫn đủ để hình dung về nàng.
Cầm kỳ thi họa, Tứ thư Ngũ kinh, nàng gần như học hiểu đó, chỉ cần điểm qua là thấu suốt.
Lục Thời tự nhận là thông minh, nhưng chút tài vặt của so với cô nương chẳng đáng là bao.
Trên đời một cô gái như ?
Tựa như khi ông trời thả nàng xuống nhân gian đặc biệt ưu ái ban tặng thêm vài phần tinh .
Kể từ ngày đó, giấc ngủ ba canh giờ mỗi đêm của Lục Thời rút ngắn chỉ còn hai.
Đêm khuya, khi cơn buồn ngủ kéo đến chịu nổi, múc một thùng nước giếng lạnh buốt rửa mặt cho tỉnh táo tiếp tục vùi đầu khổ học.
Đọc sách xong, dành thêm nửa canh giờ để luyện chữ.
Tất cả chỉ vì một câu bỏ lửng của nàng trong đêm giao thừa: "Chỉ điều nét chữ kém một chút."
---