Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 391: Tâm tư
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:21:03
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đầu tiên Lục Thời xuất hiện mặt quan khách với tư cách đại t.ử của Đường Kỳ Lệnh quả thực gây một cú sốc nhỏ.
Thứ nhất là vì hai mươi bốn tuổi mà vẫn thành gia lập thất.
Thứ hai là lai lịch của chẳng ai rõ, phần bí ẩn.
Thứ ba là ở tướng mạo của .
Tướng mạo Lục Thời giống với những thư sinh nho nhã thư sinh thông thường. Thân hình cao lớn vạm vỡ, ánh mắt ẩn chứa vài phần dã tính, tựa như một con ngựa hoang khó thuần phục.
Khí chất thường chỉ thấy ở võ tướng, nay xuất hiện một kẻ sách, quả thực vô cùng khác biệt.
Nội trạch Đường phủ vắng bóng nữ chủ nhân, việc đều do sư quán xuyến. Khi nàng mời các nữ quyến vườn xem kịch, ít nhiều vẫn yên tâm nên sai qua giúp đỡ một tay.
Đường Kiến Khê nằng nặc đòi theo.
Sau mới , tên nhóc mê xem kịch như điếu đổ, còn là một tay kịch bản cừ khôi.
Đi nửa đường, tiểu thư thế gia chặn đường, lời đầy ẩn ý:
"Lục công tử, đ.á.n.h rơi mất cây trâm, công t.ử thể giúp tìm một chút ?"
"Không thể."
Sau đó đụng hai nữa, thì kêu mất khăn tay, thì than đau đầu. Lục Thời dứt khoát túm lấy Đường Kiến Khê đường vòng khác.
Hắn lăn lộn trong chốn phấn son bốn năm trời, thừa hiểu mục đích của các nàng, cũng tỏng chỉ cần tỏ ân cần một chút thôi là khó mà thoát khỏi cái danh "rể hiền".
Dù thì hiện tại cũng đang mang danh học trò của Đường Kỳ Lệnh, đồng môn với Thái t.ử đương triều.
.
Tiền đồ của nam nhi đại trượng phu do chính bàn tay gây dựng nên.
Trước sân khấu kịch, sư đang vui vẻ với , Lâm Bích ở bên cạnh tất bật lo toan.
Đường Kiến Khê thấy chôn chân một chỗ bèn hỏi: "Sư , ?"
"Không ."
"Vậy xem kịch ?"
"Đi ."
Lục Thời trong bóng tối lẳng lặng quan sát một hồi, thấy sự đều đấy, đang định rời thì bỗng thấy tiếng bàn tán về .
"Cái tên Lục Thời đó ở chui thế nhỉ? Sao Đường lão gia nhận một kẻ như học trò? Gặp mà mặt cứ vênh lên tận trời, chẳng thèm chào hỏi lấy một câu."
"Nghe đồn chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu nơi hậu viện Đường gia, nhờ tài nịnh bợ đại tiểu thư mà leo lên tiền viện đấy."
"Nhìn cái bộ dạng đó của , chẳng giống sách đàng hoàng chút nào."
"Đọc sách thánh hiền ai cái tướng mạo bặm trợn như chứ!"
"Vừa nãy dạo trong vườn, chặn đường , bảo giúp tìm khăn tay. Nhìn cái mặt gian gian là ý ."
"Lúc nãy chóng mặt, đưa tay đỡ mà thô lỗ cục cằn, chẳng hiểu chút quy củ nam nữ thụ thụ bất gì cả."
"Trời ơi, thế thì chúng nhắc nhở đại tiểu thư cẩn thận một chút mới ."
"Đương nhiên là cẩn thận . Đường gia chỉ độc nhất một mụn con gái, lỡ như để lừa gạt... Chẳng cả cái gia sản đều rơi tay ?"
"Hèn gì lớn tuổi thế mà vẫn vợ con gì, chắc là đang toan tính âm mưu gì đây."
"Chuyện nhất định cho Đường lão gia ."
"Xoảng!"
Một chén ném vỡ tan tành mặt đất. Tiểu sinh đang hát sân khấu giật , câu hát ngắt quãng giữa chừng.
"Cha khổ quá mất! Mẹ mới mất ba năm mà cha điếc mù , bây giờ!"
"Đại tiểu thư, Đường lão gia nãy vẫn còn khỏe mạnh mà, gở thế?"
"Ô , cha vốn điếc mù, phân biệt , rõ ràng trắng đen, thế mà các ở đây lo bò trắng răng cái gì?"
Mấy sững sờ, hóa đại tiểu thư hết những lời xì xào bàn tán của họ.
"Đại tiểu thư, chúng nhiều chuyện . Người còn nhỏ tuổi, hiểu hết sự đời hiểm ác."
" đấy, gì cũng cẩn thận vẫn hơn."
"Biết mặt nhưng khó lòng!"
Nàng giận dữ quát: "Sư là sách đường đường chính chính, các đừng mà ăn hàm hồ."
"Ôi chao đại tiểu thư, chúng chẳng lẽ vu oan cho ?"
"Oan uổng quá."
"Một thì thể là oan, nhưng hai cùng thì ?"
"Chúng cũng thấy oan ức cho hại."
"Đại tiểu thư, thể vô lý như ."
"Ta cứ vô lý như đấy thì ?" Nàng chống nạnh, thở hổn hển: "Đây là nhà của , tại lý lẽ với các ?"
Người sách thường giỏi cãi , chỉ bày chút khí thế cao ngạo để dọa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-391-tam-tu.html.]
Chỉ Lục Thời mới , nha đầu giờ phút chắc chắn đang nghiến răng ken két, mặt đỏ bừng, chỉ xông liều mạng như mấy bà bán cá ngoài chợ .
Thiên kim tiểu thư nhà thế gia ăn nhẹ nhàng uyển chuyển, trong lòng giận đến mấy thì ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chừa chút thể diện cho khách khứa.
Hình ảnh "bà chằn" chanh chua và nàng cách một trời một vực, lẽ nên như thế.
Dù là vì bảo vệ .
Trái tim Lục Thời như cuốn một vòng xoáy, cứ thế chìm dần, chìm dần xuống đáy.
"Rõ ràng là các nhờ sư tìm khăn, cũng rõ ràng là các tự chạy đến mặt sư than chóng mặt." Tên nhóc họ Đường vẻ ông cụ non thở dài thườn thượt: "Uổng công lúc còn khuyên sư cứ giúp , phúc tội mà!"
Cả gian chìm tĩnh lặng.
Lục Thời nhíu mày, bỏ .
Hắn thẳng một mạch về viện của , thẫn thờ bên cửa sổ.
Những phụ nữ đúng, vốn chẳng hạng đắn gì, chỉ là đang cố khoác lên lớp vỏ bọc đạo mạo mặt cha con Đường gia mà thôi.
Hắn nảy sinh những tâm tư hèn hạ. Đêm đêm, một giường, những hình ảnh về những phụ nữ từng qua đêm hiện về trong tâm trí: béo , gầy , yêu kiều , quyến rũ ...
hình ảnh cuối cùng đọng , mãi mãi là cô nương bĩu môi hờn dỗi dậy ánh trăng cú ngã ngựa.
Mỗi khi nghĩ đến cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng nỗi hổ, phẫn nộ, day dứt khôn nguôi. Sau đó, bắt đầu tự phỉ nhổ, khinh bỉ và chán ghét chính bản .
Chán ghét xuất thấp hèn, chán ghét đàn bà sinh , chán ghét cả bốn năm trời chìm đắm trong men say d.ụ.c vọng...
Nếu sinh trong dòng dõi thế gia...
Nếu nương là phụ nữ đoan trang hiền thục...
Nếu thể xác và tâm hồn sạch sẽ, tính tình ngay thẳng...
Nếu trẻ vài tuổi...
Liệu thể đưa tay chạm khuôn mặt ?
than ôi, đời gì chữ "nếu".
Thân thế, quá khứ, những gì trải qua chính là lớp da thịt của một con , sớm hòa xương tủy, xé , lột , còn mơ mộng hão huyền gì nữa đây?
Có nực chứ?
Lục Thời lấy hộp son trong n.g.ự.c áo , dậy tới bàn học, cất kỹ ngăn kéo.
...
Hôm đó, sư nhận nhiều quà sinh nhật.
Chử Ngôn Đình tặng bút tích thật của Tống Huy Tông.
Đường Trăn tặng một bức danh họa.
Phủ Thái t.ử tặng một pho tượng san hô đỏ cao đến nửa .
Nhà Lưu Hầu gia tặng hai súc lụa thêu Tô Châu tinh xảo cùng một chiếc vòng tay bạch ngọc...
Lục Thời thầm cảm thấy may mắn vì khóa kỹ hộp son .
Sự ồn ào náo nhiệt suốt cả ngày của Đường gia cuối cùng cũng lắng xuống. Sau khi cùng tiễn vị khách cuối cùng về, lững thững chuồng ngựa sách như ngày.
Chẳng hiểu , dù phòng riêng, bàn học đàng hoàng, vẫn cảm thấy sách ở chuồng ngựa mới là lúc tâm hồn thanh thản nhất.
Trong chuồng ngựa ánh đèn, cứ ngỡ là Tam Bàn. Đến gần mới phát hiện một cô nương xinh đang đó.
Ánh nến hắt xuống, phủ lên nàng một vầng sáng dịu dàng. Lòng Lục Thời khẽ rung động: Đã dáng một thiếu nữ trưởng thành .
"Sư ."
Nàng khúc khích, chìa tay : "Quà sinh nhật của ?"
"Ta tiền mua."
Hắn bước tới bên chuồng, dắt Não Nhân Nhi .
"Cũng giống như năm ngoái, sẽ dắt ngựa cho cưỡi."
Nàng khẽ : "Ta lớn hơn một tuổi , dắt nhiều hơn năm ngoái vài vòng đấy nhé."
Hắn "ừ" một tiếng, giọng khàn: "Mấy chục vòng cũng ."
"Đỡ lên ." Nàng đưa tay .
Não Nhân Nhi giờ còn là chú ngựa con năm nào, nó cao lớn phổng phao. Lúc đỡ nàng lên ngựa, nắm trọn bàn tay nàng trong lòng bàn tay .
Bàn tay thật mềm mại, đầu ngón tay lành lạnh.
Chờ nàng vững vàng, cởi chiếc áo choàng đang mặc , cuộn thành một cục đặt phía mặt nàng.
"Đút tay đây cho ấm."
"Sư , lạnh ?"
"Không lạnh."
---