Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 395: Trên trời

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:21:27
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lúc những lời với cha, thực đang nấp tấm bình phong. Sau khi , cha hỏi thấy thế nào?"

Gương mặt nàng thoáng nét tinh quái: "Ta bảo, tiền thì thiếu, nhân công cũng chẳng đủ, thế mà đồng ý cho xây đấy."

Lục Thời đ.ấ.m mạnh xuống ván giường một cái, vẻ mặt thẹn giận.

"Có một kẻ ngốc, lừa Chử sư hai trăm lượng, lừa Đường sư ba trăm lượng, đó dốc hết tiền tiết kiệm mấy năm trời của , ừm, chắc ba mươi mấy lượng gì đó."

Đáy mắt nàng ngân ngấn nước.

"Hắn còn nhờ Tam Bàn giúp đỡ, mời cả ông chủ tiệm rèn sắt phủ. Bảy thư sinh ở hậu viện bóc lột sức lao động đến kiệt quệ."

"Suốt ba tháng trời, ngoài việc sách và cho ngựa ăn, cắm đầu việc. Hắn ít nhất nhưng nhiều nhất. Buổi tối sách xong còn tranh thủ chạy qua công trường xem xét. Ngày khánh thành lầu kịch, ai cũng mặt, chỉ vắng mặt, lấy cớ là khỏe."

"Hôm đó xong chuyện, đến cửa viện của , chần chừ mãi , chỉ ngoài cửa mắng một câu 'Đồ ngốc', thấy nữa."

Lục Thời thấy.

Lúc đó đang giường ngáy pho pho.

Ba tháng ròng rã thực sự vắt kiệt sức lực của .

"Huynh khi cha xem xong vở kịch đó, ông gì với ?"

Nàng lấy chiếc khăn trán xuống, tới chậu nước giặt .

Lục Thời theo bóng lưng nàng, cảm thấy rã rời, còn chút sức lực nào.

Đó là một cảm giác bất lực đến tột cùng.

"Cha bảo, thằng bé Sơn Thạch thể gánh vác trọng trách. Thế là đ.á.n.h bạo hỏi cha: 'Cha thích ?'"

Nàng xoay , tựa lưng cửa sổ, lặng lẽ .

Câu hỏi tựa như một con d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng tim Lục Thời - nơi mềm yếu nhất và khả năng phòng ngự nhất của .

Hắn cảm thấy đau, nhưng nỗi đau xen lẫn chút ngọt ngào khó tả.

"Huynh đoán xem cha trả lời thế nào?"

Lục Thời nín thở, lồng n.g.ự.c như đè nén. Hắn sợ chỉ một thở mạnh của cũng sẽ khiến nàng phật ý mà chịu câu trả lời của .

Nàng bước tới, thứ ba đắp chiếc khăn mát lạnh lên trán , đôi môi từ từ cong lên thành một nụ dịu dàng.

"Cha bảo: Con gái thích ai thì thích đó."

Lục Thời bất động, y hệt như tên tự của ... Sơn Thạch.

Núi đá thì tĩnh lặng, trầm mặc, lạnh lẽo, nhưng giờ phút trái tim nóng hổi và đập thình thịch liên hồi, tưởng chừng như nhảy khỏi lồng ngực.

Đây chắc chắn là một giấc mơ.

Hắn tự nhủ.

Bởi vì thứ quá đỗi phi thực tế, quá đỗi hư ảo.

Hồi lâu , khó khăn hé đôi môi khô nứt định gì đó thì thiếu nữ đưa tay che miệng .

"Lục Thời, thật ..."

Đôi mắt nàng rực lửa: "... từng chịu khổ sở đến thế. Ta rời xa Lâm Bích, đến đầu tóc cũng chẳng buồn chải chuốt."

"Đường sư quá , đoạn đường xóc nảy đến mức xương cốt bọn như rã rời. vẫn giục đ.á.n.h xe nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Ta... sợ đến muộn, để chịu khổ sở một ."

"Huynh chịu nhiều ấm ức như , chẳng giúp gì, chỉ nghĩ thầm thôi thì ở bên cạnh . Lúc nương mất, quả thực cảm thấy còn thiết sống nữa, may mà cha và Lâm Bích luôn ở bên cạnh vực dậy."

"Lời trăng trối cuối cùng của nương là dành cho cha. Bà bảo: 'Trên đời chuyện gì cũng thoát khỏi chữ "quên". Chuyện đều học cách quên thì mới thể tiếp tục sống '."

Lục Thời nàng chớp mắt, sống mũi cay cay, nước mắt trào .

Hai mươi sáu năm cuộc đời, đến tận hôm nay mới giật nhận phụ nữ cũng đóng một vai trò quan trọng - đồng hành - trong cuộc đời . Cho dù bà diễn tròn vai, nhưng ít nhất vẫn còn một để nhớ thương. Thế nên khi bà , mới cảm thấy trời đất bao la chỉ còn trơ trọi một .

giờ đây, Đường Chi Vị đến.

Nàng vượt ngàn dặm xa xôi để đến ngay mặt .

Lục Thời vươn tay, nắm lấy những ngón tay thon dài của nàng đang đặt môi : "Nàng... thể ở bên bao lâu?"

Nàng khẽ đáp: "Rất lâu, lâu."

"Nàng sợ..."

"Không sợ." Nàng mỉm , nụ rạng rỡ đầy mê hoặc.

"Ta Thôi Oanh Oanh, là Đường Chi Vị do chính tay nương nuôi dạy. Ta sẽ lầm . Huynh tin , Lục Thời?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-395-tren-troi.html.]

Ta tin, Đường Chi Vị.

Lục Thời bỗng nhớ sáu năm , tại chùa Tĩnh An. Hắn nhân lúc trời tối mò mẫm đến cửa Tây viện, lén cuộc trò chuyện giữa nàng và Lâm Bích, thầm oán trách ông trời: Trên đời may mắn đến thế, chỉ cha thương mà còn yêu chiều hết mực? Tại sống sướng như tiên, kẻ khổ sở như địa ngục?

Ông trời ơi, con sai .

Hóa bấy lâu nay con vẫn luôn sống thiên đường.

...

Thời gian trôi qua thật lâu.

Trên sân khấu, cuối cùng thư sinh cũng đỗ đạt công danh.

Cây hương cũng chỉ còn cháy một chút nữa là tàn.

Yến Tam Hợp khẽ gọi: "Bất Ngôn."

"Có !" Lý Bất Ngôn dậy.

Chu Thanh và Hoàng Kỳ cũng lập tức theo nàng ngoài.

lúc , làn khói trắng bỗng d.a.o động bất an. Một lát , nó bay về phía Yến Tam Hợp, quấn quanh cánh tay nàng.

Yến Tam Hợp giơ tay lên, vỗ nhẹ làn khói, :

"Đừng lo lắng, ngươi cứ yên tâm , sắp chạy tới gặp ngươi ."

Tiểu Bùi gia ngơ ngác , buột miệng hỏi một câu ngớ ngẩn: "Tại chạy?"

"Bởi vì..." Tạ Tri Phi tiếp lời: "...trong lòng đang nhớ nhung một thì một giây cũng thể chờ đợi. Cho dù chạy thục mạng đến gặp thì cũng chỉ hận mọc thêm cánh mà bay thôi."

Yến Tam Hợp: "..." Sao trúng phóc những gì định thế nhỉ?

Tiểu Bùi gia: "..." Tên tám phần mười là động lòng xuân , nếu thốt những lời sến súa như thế.

lúc , trong phòng bỗng nổi gió lớn.

Tạ Tri Phi và Tiểu Bùi gia chỉ cảm thấy mắt cay xè, kịp nhắm .

Gió thổi tung mái tóc đen của Yến Tam Hợp, rơi đoạn tàn hương cuối cùng.

Khi tàn hương lặng lẽ rơi xuống đất, trong đầu Yến Tam Hợp chợt vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.

Ngay đó, một giọng nhẹ nhàng thì thầm bên tai nàng.

"Cảm ơn ngươi, đây."

"Đi , Đường Chi Vị."

Âm dương cách biệt, đây là nơi nàng nên lưu luyến.

Yến Tam Hợp hít sâu một , nhẹ giọng : "Quan tài của nàng đóng ."

Tiểu Bùi gia: "Nhanh ?"

Tạ Tri Phi: "Vậy ngươi sắp ngất ?"

Yến Tam Hợp gật đầu, ánh mắt hướng về phía thư sinh sân khấu, đó rũ mắt xuống, lẳng lặng chờ đợi cơn ngất ập đến.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Trên sân khấu, tiếng trống trận cuối cùng dứt, Yến Tam Hợp ngạc nhiên phát hiện vẫn tỉnh táo.

Lạ thật.

Nàng ngẩng đầu lên, thấy Tạ Tri Phi và Tiểu Bùi gia đang đầy lo lắng.

Yến Tam Hợp bắt chước điệu bộ của Lý Bất Ngôn, nhún vai tỏ vẻ cũng chẳng hiểu tại . Đồng thời, nàng vội vàng về phía sân khấu.

Vừa , nàng hoảng hốt.

Hắn biến mất .

Tạ Tri Phi phản ứng nhanh: "Chúng cũng mau rời khỏi đây thôi."

Yến Tam Hợp vội chộp lấy hai cành hoa quế bàn, dùng sức kéo tay Tiểu Bùi gia vẫn đang ngơ ngác:

"Nhanh lên..."

---

 

Loading...