Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 397: Đau lòng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:21:29
Lượt xem: 280
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lầu kịch ư?
"Không chỉ thấy, còn ở đó lâu. Nếu trời mưa to thì vẫn còn nán thêm chút nữa."
Lục Thời hỏi: "Yến cô nương thích nơi đó ?"
Yến Tam Hợp: "Thích."
Lục Thời: "Tại thích?"
Yến Tam Hợp ngẫm nghĩ cảm xúc lúc đó một cách nghiêm túc: "Cái lầu kịch cho , bản nó ẩn chứa một câu chuyện."
"Là xây cho nàng, từng thanh gỗ, từng viên gạch đều do chính tay vác đến."
Hắn xây một lầu kịch cho nàng?
Yến Tam Hợp kinh ngạc.
"Ta chỉ là một thư sinh nghèo, vốn xứng với nàng. nàng chê, cũng chê."
Lục Thời dừng một chút: "Tiên sinh bảo, lầu kịch coi như là sính lễ."
Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi liếc . Vậy là bọn họ lén lút tư tình, mà Đường Kỳ Lệnh ưng thuận.
" nàng vẫn chịu, nàng bảo..." Lục Thời chợt bật , nếp nhăn nơi khóe mắt xô : "Nàng bảo ngày thành một hôm, giả diễn viên, đến lầu kịch hát cho nàng một đoạn. Suy nghĩ của nàng lúc nào cũng kỳ quái như đấy, cũng chịu thua nàng luôn."
Thì đây là ước hẹn giữa họ, nhưng vì biến cố xảy mà thể thực hiện .
Rất nhiều năm , nàng mặc bộ y phục mua, đôi giày tặng, tô thỏi son chọn, lẳng lặng đến nơi ước hẹn năm xưa.
Không ngờ sự ghen ghét của lão ni Tuệ Như phá hỏng tâm nguyện ấp ủ bao năm của nàng, từ đó mới sinh tâm ma.
Còn đóng vai diễn viên, hát trọn vẹn vở kịch cho nàng , ung dung thực hiện lời hứa năm nào.
Vở kịch hạ màn, tâm nguyện thành, tâm ma gỡ bỏ, nắp quan tài khép . Mọi chuyện từ đầu đến cuối giờ đây sáng tỏ.
Yến Tam Hợp Lục Thời thêm nữa.
Con hát vốn coi là hạng hạ lưu thấp kém.
Còn thư sinh là kẻ thanh cao, kiêu ngạo nhất đời.
thật kỳ diệu, Lục Thời giờ phút dường như chính là thư sinh bước từ trong vở kịch, chẳng hề chút gì gượng gạo.
"Đại nhân thể kể về câu chuyện giữa ngài và nàng ?"
"Ta và nàng?" Lục Thời trầm ngâm hồi lâu: "Chẳng gì để cả."
Tiểu Bùi gia sốt ruột: "Sao gì để ? Hai gặp thế nào, bắt đầu , đó..."
"Bùi công tử." Lục Thời ngắt lời: "Có những chuyện cần thiết để cả thiên hạ . Nàng , , thế là đủ ."
Bùi Tiếu bất lực sang Yến Tam Hợp: Hắn bảo đủ kìa, giờ tính đây?
Yến Tam Hợp trầm ngâm: "Lão đại nhân, chúng chỉ nàng là thế nào? Ngài là thế nào? Và những năm qua hai sống ?"
"Tính khí nàng lắm, tính khí cũng chẳng . nàng gặp thì tính nết đổi, gặp nàng thì tâm tính cũng đổi . Còn về những năm qua chúng sống thế nào..." Lục Thời ngừng một chút: "Lúc rảnh rỗi thì hồi tưởng chuyện xưa, thỉnh thoảng nhớ về nàng một chút, cứ thế một năm một năm trôi qua."
Giọng điệu của hờ hững đến mức chút hỉ nộ ái ố nào, tựa như đang kể một câu chuyện bâng quơ.
trong lòng Yến Tam Hợp nặng trĩu, như tảng đá ngàn cân đè nén.
Tám năm ở Giáo Phường Ti, mười tám năm ở Am Thủy Nguyệt. Suốt hai mươi sáu năm ròng rã, thể dùng cụm từ "một năm một năm cứ thế trôi qua" nhẹ tênh như ?
Đó là bao nhiêu ngày đêm đằng đẵng cơ chứ!
Yến Tam Hợp bình tĩnh : "Nếu lão đại nhân kể chuyện riêng tư, chúng hãy bắt đầu từ khi Đường gia tịch biên gia sản."
"Cũng chẳng gì để ." Gương mặt Lục Thời chút biểu cảm: "Nhân chứng vật chứng rành rành, là án sắt, thể lật ."
Yến Tam Hợp: "Nếu là án sắt, thể lật , tại bao năm qua, đại nhân chỉ chĩa mũi dùi Nghiêm Như Hiền, Lý Hưng, và cả vị đang long ngai ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-397-dau-long.html.]
"Nghiêm Như Hiền tham ô trái pháp luật, cấu kết với Lý Hưng gian lận trong kỳ thi mùa xuân. Ta là Ngự Sử chẳng lẽ nên buộc tội ?" Lục Thời đáp trả: "Bệ hạ dung túng cho Nghiêm đảng lộng hành, là Ngự Sử chẳng lẽ nên can gián?"
Yến Tam Hợp chằm chằm.
"Vậy ý của lão đại nhân là bọn họ chẳng liên quan gì đến vụ án Đường gia, tất cả chỉ là do chức trách của Ngự Sử thôi ?"
Lục Thời khẳng định chắc nịch: "!"
Yến Tam Hợp khẽ mỉm .
"Lão đại nhân dối mà thể hùng hồn, hợp tình hợp lý đến thế?"
Tiểu Bùi gia chen : "Nếu chúng trong cuộc thì chắc cũng tin sái cổ !"
Tạ Tri Phi tiếp lời: "Lão đại nhân nhất quyết đóng vai kẻ ác, kẻ phụ tình, kẻ vô tình vô nghĩa ?"
Lục Thời lảng tránh ánh mắt của ba , đôi mày khẽ cau .
Yến Tam Hợp dậy, bước đến xổm mặt , hạ giọng : "Trên đường , chúng gặp Đường Kiến Khê. Hắn bảo đời ba con đường: đường lớn, đường nhỏ và đường quỷ. Mỗi con đường đều dẫn đến một kết cục riêng."
"Chử Ngôn Đình chọn đường lớn, theo Tiền Thái tử, cuối cùng thành oan hồn lưỡi đao."
"Đường Kiến Khê chọn đường nhỏ, sống ẩn dật, thì như nhàn vân dã hạc nhưng thực chất mỗi ngày đều dằn vặt khôn nguôi."
"Còn ngài, ngài chọn con đường nào?"
Môi Lục Thời bỗng run rẩy dữ dội.
"Trước khi , nàng với : 'Cảm ơn ngươi, đây'."
"Ta cứ ngỡ lời nàng với , nhưng nghĩ thì đúng. Tại nàng cảm ơn chứ? Người diễn kịch sân khấu cho nàng xem là ."
Yến Tam Hợp ngước mắt lên, lặng lẽ .
"Lời nàng dành cho ngài, nhưng ngài thấy nên nàng đành mượn miệng để ."
Lục Thời sâu mắt Yến Tam Hợp, ánh mắt dần đổi, trở nên sâu thẳm và nặng nề hơn nhiều.
"Ta nghĩ nàng hiểu nỗi khổ tâm của ngài nên mới như . Lão đại nhân, ngài con đường , quỷ quỷ."
Môi Lục Thời mấp máy như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
"Lần đầu tiên gặp ngài, ngài để Lục Đại suýt bóp c.h.ế.t . Lúc giận lắm, trong lòng thầm rủa ngài hãy sống cho hồn một chút. Sau mới hiểu, ngài là vì cho , liên lụy."
"Ta suy tính , lý do ngài liên lụy chắc chắn là vì vụ án Đường gia."
Yến Tam Hợp nắm lấy bàn tay của Lục Thời, vuốt ve những vết chai sần dày cộm: "Ngài bảo vụ án Đường gia nhân chứng vật chứng đầy đủ, là án sắt thể lật . Thực điều đó đúng. Ngài lật , chỉ là thể lật mà thôi."
Mắt Lục Thời chợt ngân ngấn nước.
"Cho nên ngài dùng cách ép Hoàng đế hạ Chiếu Tội Kỷ, dùng cách âm thầm lặng lẽ ai để giải oan cho Đường gia, đúng ?"
Nói xong câu , hiểu hốc mắt Yến Tam Hợp cũng ươn ướt.
Trên đời ai sắt đá đến mức thể lay chuyển, cho dù là đế vương thánh nhân thì trong sâu thẳm vẫn luôn tồn tại một góc yếu mềm.
Hai mươi sáu năm ròng rã con đường , quỷ quỷ , thể bước kiên định đến thế? Hắn thấy cô độc ? Biết rõ là thể mà vẫn cố , thấy sợ hãi ?
"Lão đại nhân, đau lòng cho ngài." Nàng .
Lục Thời Yến Tam Hợp đang rưng rưng nước mắt, hỏi: "Năm nay cô nương bao nhiêu tuổi?"
"Đại nhân hỏi thứ ba đấy." Yến Tam Hợp đáp: "Năm nay mười bảy tuổi, phủ Vân Nam."
"Năm nàng mười bảy tuổi cũng thông minh như cô nương ." Lục Thời rút tay về, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Yến Tam Hợp: "Ngồi lên ghế con."
Yến Tam Hợp tin tai : "Ngài chịu ?"
---