Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 405: Trịnh gia

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:49
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lý đại hiệp, Lý đại hiệp..."

Tiếng kêu của Tiểu Bùi gia khiến da đầu Lý Bất Ngôn nổ tung.

Hoàng Kỳ áy náy gãi đầu: "Bình thường ngài cũng như , thể là do quá lo lắng cho Yến cô nương chăng?"

Lý Bất Ngôn nghĩ thầm: Ta cảm ơn , đến quỷ cũng tiếng tru tréo của gọi hồn dậy mất.

Tiểu Bùi gia che ô sân, thấy Lý Bất Ngôn và Hoàng Kỳ đều mái hiên, còn trong sương phòng phía đông thì tối om như mực, khỏi thấp giọng hỏi:

"Tam Hợp nhà , tỉnh ?"

"Gia gào thêm vài tiếng nữa là nàng tỉnh ngay thôi." Hoàng Kỳ nhỏ giọng lầm bầm.

Cái tên khốn kiếp vô sỉ , còn dám chọc ngoáy gia của ngươi.

Bùi Tiếu đá một cái, Hoàng Kỳ vội vàng né tránh.

Lý Bất Ngôn cúi đầu chào Bùi Tiếu, hì hì: "Tiểu Bùi gia, uống chung nóng !"

Cười gian xảo như thế, phi gian tức đạo.

Bùi Tiếu chợt cảnh giác: "Ngươi gì?"

"Không gì cả."

Lý Bất Ngôn bước lên đón lấy chiếc ô trong tay , nhếch miệng : "Chẳng lẽ ai tò mò ? Ta đang mời Tiểu Bùi gia kể chuyện trong thủy tạ đây, tim phổi cứ ngứa ngáy, yên ."

"Này!"

Lần đầu tiên phát hiện, nha đầu lúc rộ lên trông cũng khá xinh xắn.

"Còn ngây đó gì." Lý Bất Ngôn túm lấy cánh tay Bùi Tiếu: "Tiểu Bùi gia, bên ngoài lạnh lắm, chúng trong thôi."

"Ai da, ngươi buông tay, buông tay ... Đừng lôi lôi kéo kéo như thế, còn thể thống gì nữa. Nếu để Tam Hợp nhà thấy sẽ hiểu lầm..."

"Tam Hợp nhà lúc thấy ." Lý Bất Ngôn nháy mắt với Hoàng Kỳ: "Còn thất thần gì, mau tay ."

Hoàng Kỳ sát khí trong mắt Lý Bất Ngôn bức ép, móng vuốt cuối cùng cũng đành vươn về phía chủ t.ử nhà .

Hai một trái một "áp giải" Bùi Tiếu trong.

Ấn xuống ghế thái sư, Lý Bất Ngôn pha , bưng điểm tâm, còn Hoàng Kỳ lấy khăn nóng lau tay cho chủ tử.

Được tên oan gia hầu hạ, Bùi Tiếu cực kỳ hưởng thụ, nhướng mày : "Nào, lấy khăn ."

Lý Bất Ngôn và Hoàng Kỳ liếc , thầm nghĩ: Tên trò gì đây?

Bùi Tiếu hừ một tiếng: "Ta kể xong chuyện , các ngươi chắc chắn sẽ đến c.h.ế.t."

Giọng vọng từ bên ngoài, Yến Tam Hợp cách một bức tường rõ ràng, chỉ là nàng thể cử động.

Cảnh trong mơ cứ mãi đến. Nàng cảm giác như nhốt một cánh cửa, bên trong sương mù mờ mịt chẳng rõ thứ gì. Nguy hiểm hơn là nàng cũng thể thoát ngoài .

Sao như ? Hoàn khác với .

Yến Tam Hợp bất đắc dĩ, chỉ thể khoanh chân xuống. Cũng bao lâu, sương mù mới dần tan .

Một tòa trạch viện xuất hiện mặt nàng.

Yến Tam Hợp cảm thấy quen thuộc, dường như thấy ở đó . Vừa định ngẫm nghĩ thì thể nàng bay lên phía một sân.

Nàng cúi đầu xuống...

Chỉ thấy trong bụi cây ở góc tường hai đứa bé, một nam một nữ đang trốn.

Ngoài cửa vòm cách bụi cây xa hai đang , một nha áo xanh và một nha áo tím.

Đột nhiên, một lực hút cực lớn kéo cả nàng trong.

Lúc Yến Tam Hợp mở mắt , nàng phát hiện nhập xác bé gái, bên tai văng vẳng tiếng chuyện.

"Thất gia mắng ."

"Đây cũng chuyện lạ, một tháng một , chẳng thành thói quen ?"

"Ngươi xem Thất gia cũng thật là, 'hổ phụ sinh hổ tử', ngài khác biệt thế, báo hại hai đứa nhỏ cũng liên lụy theo."

"Bớt mồm bớt miệng , cho dù sủng ái thì vẫn sống hơn chúng nhiều."

"Làm việc, việc thôi."

Tiếng bước chân càng lúc càng xa. Bên cạnh nàng, bé trai mặt sang. Yến Tam Hợp kinh hãi suýt nhảy dựng lên. Đây chính là bé trai ngã vũng m.á.u trong giấc mộng .

Nàng từng gọi là ca ca.

"Haizz..."

Hắn thở dài: "Đều tại hôm qua nghịch ngợm tổ phụ bắt gặp, hại phụ chúng khổ sở ."

Yến Tam Hợp chớp mắt, nên gì.

"Không ." Hắn bật dậy, khiến Yến Tam Hợp cũng kéo lên theo. Cúi đầu xuống, nàng mới phát hiện bàn tay đang nắm chặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-405-trinh-gia.html.]

"Ta tìm tổ phụ lý lẽ. Việc liên quan đến phụ , mắng cứ mắng . Muội theo ?"

Không đợi Yến Tam Hợp trả lời, trừng mắt nàng: "Muội theo , phụ thương như mà."

Yến Tam Hợp thuận theo gật đầu.

Hai chui khỏi bụi cây, rón rén sân. Yến Tam Hợp đột nhiên cảm giác bất an.

Nàng giãy khỏi tay .

Hắn xoay , hạ giọng chất vấn: "Sao thế?"

Nàng xụ mặt: "... Hay là chúng về ."

"Không về."

Hắn nắm chặt lấy tay nàng.

"Chúng thỏa thuận , phúc cùng hưởng, họa cùng chịu, ai về thì đó là ch.ó con."

Yến Tam Hợp căng thẳng, năng lộn xộn: "Ca, ca, lúc nãy lên tiếng ..."

Lời còn dứt, một cánh cửa sổ đột nhiên bật mở. Ngay đó, một thanh đại đao từ trong cửa sổ bay vút , cắm phập khe hở giữa hai viên gạch xanh một cách chuẩn xác.

Cán đao chỉ cách hai bọn họ đúng ba tấc.

Hồn phi phách tán.

Không đợi Yến Tam Hợp hồn, một giọng giận dữ như sấm rền vang lên: "Trịnh Hoài Tả, mang theo ngươi cút khỏi cái viện cho !"

Yến Tam Hợp hít sâu một , choàng tỉnh.

Qua khe cửa truyền đến tiếng chuyện của Bùi Minh Đình.

Trong phòng tối đen như mực.

Yến Tam Hợp cứ thẳng đuỗn như , nhúc nhích, nhưng trái tim đập kịch liệt.

"Con trai út của Trịnh lão tướng quân một đôi long phượng thai, ca ca tên là Trịnh Hoài Tả, tên Trịnh Hoài Hữu."

"Hoài Tả nhỏ hơn ba tuổi, khi còn bé chúng từng duyên gặp mặt vài . Nếu như còn sống, hẳn còn thiết hơn với Minh Đình bây giờ."

Đây là lời mà một buổi tối nào đó, Tạ Tam gia chính miệng với nàng.

!

Nàng là nhà họ Trịnh?

Yến Tam Hợp bỗng nhiên cảm thấy buồn .

Sao nàng của Trịnh gia chứ?

Mảnh phế tích đổ nát thê lương nên là nơi nàng lớn lên từ nhỏ.

Hơn một trăm oan hồn c.h.ế.t t.h.ả.m cũng nên là của nàng.

Bộ xương mỏng manh của nàng chịu nổi gánh nặng nhường , sức nặng của một oan hồn cũng đủ để đè bẹp nàng .

thực tế, nàng quả thực bật thành tiếng.

Không do quá nhiều mà khí huyết ứ nghẹn, nàng bắt đầu ho khan kịch liệt.

Cửa đẩy .

Lý Bất Ngôn lao từ bên ngoài, một tay đỡ Yến Tam Hợp dậy, tay nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Yến Tam Hợp vẫn ho đến kinh thiên động địa, ho đến tối tăm mặt mũi, ho đến mức nước mắt trào .

"Sao thế ?"

Lý Bất Ngôn đợi nàng trả lời dậy thắp đèn, đẩy Tiểu Bùi gia đang thập thò ở cửa dám , khiến đành thò đầu ngoài đóng cửa .

Yến Tam Hợp nên lời, cứ như tảng đá chặn ở cổ họng khiến nàng hít thở thông.

Trong lúc hoảng hốt, bên tai nàng văng vẳng tiếng rống giận dữ : "Trịnh Hoài Tả, mang theo ngươi cút khỏi cái viện cho !"

"Mơ thấy cái gì ?"

Lý Bất Ngôn xuống bên giường, một tay đặt ngực, một tay vuốt lưng giúp nàng thuận khí.

"Đừng nóng vội, Yến Tam Hợp, ngươi đừng nóng vội, chúng cần vội, từ từ thôi!"

Yến Tam Hợp dần rõ tiếng bên tai. Nàng chằm chằm Lý Bất Ngôn, trong đáy mắt chợt bùng lên một ngọn lửa.

"Bất Ngôn, ngươi tin ..." Yến Tam Hợp nắm lấy tay nàng , siết thật chặt: "Ta là Trịnh gia."

"Trịnh gia nào?"

"Trịnh Ngọc lão tướng quân."

Lý Bất Ngôn kinh hãi đến hồn phi phách tán.

---

 

Loading...