Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 407: Minh Nguyệt

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:51
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là một khuôn mặt cực kỳ khí.

Hai hàng lông mày kiếm dày đen, xếch lên đầy kiêu hãnh. Sống mũi cao thẳng, cằm hất lên.

Tóc chải kiểu phụ nhân, ngay giữa trán còn một cái mỹ nhân tiêm.

Tạ Tri Phi bất chấp mưa rơi, vội bước xuống bậc thang tới mặt cô nương , chằm chằm khuôn mặt chớp mắt.

Bỗng nhiên, trong lòng dâng lên một cảm giác thật vi diệu.

Sự vi diệu kỳ quái, thấp thỏm, thể tưởng tượng nổi.

Khoảnh khắc Đường Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, chợt ngỡ như thấy một nam nhân tuấn lãng cao lớn đang ánh đèn lồng. Không ngờ chỉ trong nháy mắt, ở ngay mắt .

Nhìn gần càng kinh hãi hơn.

Không chỉ dung mạo đẽ mà khí độ còn vô cùng xuất chúng.

Đường Minh Nguyệt thấy bèn : "Là Tạ phủ Tam gia ? Ta từng Bệ thúc nhắc đến ngài, ông khen ngài là con em thế gia hiếm ."

Chu Thanh trong cửa khỏi quét mắt Đường Minh Nguyệt.

Đường đại tiểu thư miệng lưỡi quả nhiên ngọt, xã giao cũng khéo léo. Cái tên họ Bệ cả ngày chẳng ba câu mà chịu khen Gia nhà ? Nằm mơ !

Ơ !

Sao Gia im bất động thế ?

Lúc , tất cả đều phát hiện Tạ Tam gia giống như một tên hái hoa tặc, cứ chằm chằm thê t.ử .

Chu Thanh: "..." Gia cái gì thế?

Tạ Tiểu Hoa: "..." Cô nương bằng Yến cô nương!

Đan Nhị Nhất: "..." Nhìn , cho kỹ mới nương t.ử nhất đời, hứ.

Nếu là kẻ khác chằm chằm nàng như , Đường Minh Nguyệt sớm nổi giận . vị mắt ...

Cũng do tướng mạo quá mà Đường Minh Nguyệt những giận, ngược còn cảm thấy đôi mắt thiết.

"Tam gia phận quý trọng, đừng để dầm mưa."

"Ồ!" Tạ Tri Phi đáp một tiếng, ánh mắt vẫn dời , chỉ lùi về nửa bước.

"Vào trong nào, trong nào." Chiếc ô của Đan Nhị Nhất chìa , chắn ngang tầm mắt Tạ Tri Phi.

Nương t.ử thì ngươi cũng thể như thế, coi phu quân khí ?

Nước mưa mặt ô b.ắ.n vài giọt mặt Tạ Tri Phi.

Hắn chợt hồn, cũng vội vã theo mà chằm chằm bóng lưng Đường Minh Nguyệt hồi lâu mới cất bước.

Tạ Tiểu Hoa che ô tới bên cạnh , nhỏ giọng hỏi: "Gia gì thế?"

"Không gì."

Tạ Tri Phi thuận miệng đáp, chợt rảo bước nhanh hơn đuổi theo Đường Minh Nguyệt: "Đường tiểu thư năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Tam gia che ô , cẩn thận kẻo sinh bệnh."

Đường Minh Nguyệt Bệ Chiêu phía , Bệ Chiêu im lặng đưa ô qua.

Tạ Tri Phi nhận lấy: "Nếu nhớ lầm, chắc là mười bảy nhỉ?"

Đường Minh Nguyệt đáp: " là mười bảy."

"Sinh nhật là ngày nào?"

"Ta Tạ Tam gia." Đan Nhị Nhất chen giữa hai : "Ngươi sinh nhật nương t.ử để gì?"

Đường Minh Nguyệt giật giật tay áo phu quân .

Đan Nhị Nhất cái gì cũng thể nhịn, nhưng kẻ trộm nương t.ử thì nhịn , tủi : "Nào ai gặp mặt hỏi sinh nhật , cái đạo lý ."

"Quả thật đạo lý ."

Trong lòng Đường Minh Nguyệt cũng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ ...

"Không đời nào."

Tam gia chỉ tướng mạo nhân tài, lễ độ, gia thế cũng hiển hách, là lang quân như ý trong mộng của bao nhiêu nữ t.ử khuê phòng.

Lúc Đường Minh Nguyệt thầm nghĩ những điều thì Tạ Tam gia mở miệng.

"Xin Đường cô nương, là đường đột ."

Hắn dừng bước: "Tạ Tiểu Hoa."

"Có lão nô."

"Đường cô nương là khách của , giúp chăm sóc chu đáo."

Tạ Tri Phi nhét cái ô lòng Bệ Chiêu: "Đường cô nương, còn việc, lát nữa sẽ đến tìm nàng."

Đường Minh Nguyệt thấy dầm mưa bước bóng đêm, oán trách đẩy tay phu quân.

"Đều tại lung tung."

"Ta sai ."

"Chàng sai ."

" chỗ nào?"

"Không nên dùng ngữ khí như thế với ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-407-minh-nguyet.html.]

"Ngữ khí của mà."

"Tốt chỗ nào?"

"Chỗ nào cũng ."

"Ta nhổ !"

"Minh Nguyệt."

"Đừng gọi ."

"Nguyệt Nguyệt ."

"Tránh xa ."

"Được , sai . Nàng đừng giận, coi chừng động t.h.a.i khí, sẽ chú ý hơn. Chỉ là... thật sự ai gặp mặt hỏi..."

"Đan Nhị Nhất!"

"Được , câm miệng. Nương tử, nàng cẩn thận kẻo ngã."

---

Tạ Tri Phi vội nhanh, cứ như phía lệ quỷ đang đuổi theo.

Chu Thanh cảm thấy Gia nhà khác thường, dám để một bèn chạy theo.

Nào ngờ, nửa đường Tạ Tri Phi đột nhiên dừng bước, phắt .

Chu Thanh suýt nữa thì phanh kịp.

"Gia?"

"Chu Thanh." Tạ Tri Phi ngập ngừng một hồi: "Ngươi còn nhớ dáng vẻ khi còn bé của ngươi ?"

Câu hỏi đầu đuôi khiến Chu Thanh ngẩn .

"Dáng vẻ bây giờ của ngươi giống hồi bé ?"

"Hả?"

"Có ai trông giống hệt ngươi hồi nhỏ ?"

"Cái gì cơ ạ?" Huyệt thái dương Tạ Tri Phi giật giật: "Thôi bỏ , với tên ngốc như ngươi gì."

Chu Thanh: "..." Gia đang hỏi cái quái gì ?

Trở viện, đồ ăn bàn nguội lạnh, cũng chẳng còn khẩu vị.

Nước nóng trong phòng chuẩn xong, Tạ Tri Phi cởi quần áo, bồn.

Hơi nước bốc lên, thứ mắt trở nên mờ ảo.

Chín năm.

Hắn Tạ Tam gia suốt chín năm ròng. Khoảng thời gian dài đằng đẵng bao, nhưng dù dài hơn nữa thì vẫn nhớ rõ dáng vẻ của khi còn là Trịnh Hoài Tả.

Cũng nét mặt khí như .

Cũng là hai hàng lông mày kiếm dày đen, xếch lên.

Cũng mỹ nhân tiêm như thế.

"Cha, bọn họ con và giống chút nào."

"Không giống chỗ nào? Con là nam, mỹ nhân tiêm? Muội là nữ, ?"

Một viên hạt dẻ gõ cái "cốp" lên trán.

"Con nít thì cái gì. Song sinh lớn lên giống , cũng giống. Con giống , con giống nương."

"Hèn gì hơn con."

Lại cốc thêm một cái.

"Ý của con là cha con hả?"

"Cha tự đấy nhé!"

"Tiểu t.ử thối, cho !"

Chân chạy còn nhanh hơn thỏ.

Đang chạy, nghĩ đúng. Nương mỹ nhân tiêm mà, hẳn là giống nương mới ! Haizz, kệ , dù cũng là một nhà cả.

Thật kỳ quái. Sao một khuôn mặt giống hệt như thế? Giống như đang thấy dáng vẻ lúc trưởng thành của chính .

Tạ Tri Phi hụp xuống thùng gỗ, nước ngập qua đỉnh đầu.

Trùng hợp.

Chắc chắn là trùng hợp thôi.

"Gia."

Bên ngoài vang lên tiếng Chu Thanh.

Tạ Tri Phi bật dậy, lắc mạnh mái tóc ướt sũng: "Vào chuyện."

Chu Thanh tới, ghé tai Tam gia thấp giọng báo: "Vừa thằng bé ăn mày tới đưa tin, cửa Lục phủ treo cờ tang ."

Tim Tạ Tri Phi đập thịch một cái: "Ai qua đời?"

---

 

Loading...