Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 408: Dạ hội
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:52
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu thốt , Tạ Tri Phi bỗng tự tát một cái.
Chủ t.ử qua đời mới thể treo cờ tang cửa phủ, mà Lục phủ chỉ duy nhất một chủ tử.
Sắc mặt Tạ Tri Phi lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Người hai canh giờ còn sờ sờ mặt , giờ ?
"Đi như thế nào?"
"Không ."
"Lập tức phái hỏi thăm. Tìm Lục Đại , chắc chắn rõ."
"Vâng."
"Khoan ." Tạ Tri Phi trấn tĩnh : "Đưa tin cho bên biệt viện, thuận tiện xem Yến cô nương thế nào ?"
"Vâng."
Chu Thanh rời . Tạ Tri Phi gì còn tâm trí tắm rửa, dội qua loa mặc áo lót bước khỏi tịnh phòng.
Tiểu Hồng và Lục Ỷ cầm xiêm y chờ sẵn bên ngoài, thấy Gia vội tiến lên hầu hạ.
Nhờ nhiều năm luyện võ nên dáng nam nhân cường tráng, nhất là lúc mặc áo ngắn, đôi chân trông càng dài miên man.
Tiểu Hồng lớn từng tuổi, đầu tiên ở gần nam nhân như , hơn nữa còn là một nam nhân tuấn tú, trong lòng khỏi rung động, hồn xiêu phách lạc, ánh mắt si mê cứ quấn lấy .
Tạ Tri Phi đang lo lắng sốt ruột, hai nha nhanh tay lẹ chân lên thì phát hiện mặt động tĩnh. Cúi đầu xuống, mặt sầm .
"Đi ngoài!"
Tạ Tam gia quát to một tiếng. Hai nha sợ tới mức vội vàng buông đồ trong tay xuống, cúi đầu lủi mất.
lúc Tạ tổng quản tới, liếc mắt thấy vẻ tức giận mặt Tam gia, hai nha thì liền hiểu chuyện.
"Tam gia, để lão nô hầu hạ ."
Lúc sắc mặt Tạ Tri Phi mới dịu đôi chút: "Nói , chuyện gì?"
"Đường cô nương mời Tam gia qua đó một chuyến."
Vốn định qua đó, nhưng bây giờ...
"Lão Ngự Sử mất , ngoài ngay. Ngươi bảo nàng nghỉ ngơi sớm , ngày mai sẽ chuyện ."
Tạ Tri Phi thúc giục: "Nhanh tay lên, đang vội."
Tạ tổng quản tin Lão Ngự Sử mất, nào dám chậm trễ, vội vàng mặc đồ, chải tóc, buộc gọn gàng cho Tam gia.
Vừa xong xuôi thì Chu Thanh cũng trở về.
"Gia, Yến cô nương mời ngài qua biệt viện một chuyến."
Tạ Tri Phi thầm kinh ngạc, nàng tỉnh nhanh như ?
"Nàng chuyện gì ?"
"Nói là chuyện quan trọng, mời Gia dù thế nào cũng qua."
"Lập tức chuẩn xe."
"Vâng."
Tạ Tri Phi vỗ vỗ vai Tạ tổng quản, sải bước rời .
Tạ Tiểu Hoa bóng lưng Tam gia, híp mắt .
Vẫn là Yến cô nương tác dụng nhất!
---
Rất nhanh, Tạ Tri Phi đến biệt viện.
Thang Viên một tay che ô, một tay xách đèn lồng chờ ở cửa, thấy Tam gia bước xuống xe ngựa liền vội vã nghênh đón.
Tạ Tri Phi hỏi: "Người đang ở thư phòng phòng khách?"
"Ở phòng khách ạ."
"Đi thôi."
Trong phòng khách, tất cả đều mặt đông đủ, sắc mặt ai nấy đều khó coi hệt như Tạ Tri Phi, xám xịt như quả cà tím.
Yến Tam Hợp thấy đến, chỉ tờ giấy bàn: "Tam gia mau tới xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-408-da-hoi.html.]
Tạ Tri Phi cầm tờ giấy lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tái nhợt đến dọa của nha đầu , khỏi hỏi một câu:
"Ngươi chỗ nào khỏe ?"
Yến Tam Hợp lắc đầu: "Ngươi thư ."
Tạ Tri Phi mở tờ giấy , lướt qua thất thần phịch xuống ghế.
"Hơn nửa khắc , và Yến Tam Hợp đang chuyện thì bỗng nhiên một ánh sáng lóe lên, thứ bay ."
Tiểu Bùi gia bắt đầu rủ rỉ kể.
"Ta và Yến Tam Hợp bàn bạc, quyết định lập tức thông báo cho ngươi, nào ngờ đường vặn gặp của ngươi. Haizz, thì ngươi luôn cài ở quanh Lục gia !"
"Cài mấy tên ăn mày thôi."
Tạ Tri Phi mở thư nữa. Trên thư chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Mỉm .
Vậy nghĩa là cái c.h.ế.t của Lục Thời là "thọ chung chính tẩm"*
(*c.h.ế.t già, c.h.ế.t yên lành).
Tạ Tri Phi thở dài: "Ta nhận tin, còn định bảo Chu Thanh tìm Lục Đại hỏi thăm, chỉ sợ chuyện gì ngoài ý ."
"Thư là Lục Đại đưa tới, Hoàng đế tha cho ông ." Yến Tam Hợp bức thư: "Đây cũng là điều mà Lão đại nhân tính ."
Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp: "Vì như ?"
"Ta nghĩ... đại khái bởi vì ông là Lục Thời."
Yến Tam Hợp đưa tờ giấy ngọn nến, nhanh nó cháy thành tro tàn. Nàng đón ánh mắt , nhẹ giọng : "Lục Thời là Ngự Sử, nhiệm vụ của Ngự Sử là dẹp loạn. Nghiêm Như Hiền, Lý Hưng đều ngã ngựa, chứng cứ rành rành. Ông dùng dương mưu, ai bắt bẻ ."
"Quan trọng nhất, ông là vị quan bách tính kính yêu ở Hoa Quốc. Nếu ông c.h.ế.t t.h.ả.m thì sẽ ngăn miệng lưỡi thế gian. Hoàng đế hơn phân nửa là vì điểm nên mới tha cho ông ."
"Mà chính Lục Thời cũng , ông đang sống dựa một thở. Bây giờ tâm nguyện thành, thở còn nữa. Mỉm là sự nhân từ lớn nhất mà ông trời dành cho ông ."
Trong phòng chìm tĩnh lặng. Không ai mở miệng chuyện, đều cảm thấy trong lòng khó chịu, nhưng dường như cũng thấy mừng cho ông.
Đó là một kết thúc .
Thứ duy nhất là nó đến quá đột ngột.
Yên lặng một hồi, Tạ Tri Phi : "Tin tức hẳn đưa cung. Sau thế nào chúng cũng cần hỏi nữa."
"Ông bảo Lục Đại đưa bốn chữ đến cũng ý bảo chúng đừng hỏi thăm thêm."
"Tam gia, Tiểu Bùi gia." Ánh mắt Yến Tam Hợp lướt qua gương mặt hai .
"Tâm ma của Tĩnh Trần kết thúc. Chuyện bắt đầu từ bâyờ, các ngươi nhắc tới với bất kỳ ai, hãy nuốt hết bụng ."
"Khoan !" Tạ Tri Phi lên tiếng ngắt lời: "Việc còn một cái đuôi."
"Cái đuôi gì?"
"Đường Minh Nguyệt tìm tới cửa, lúc sắp xếp nàng ở Tạ phủ. Ta còn chuyện với nàng, nhưng đoán chừng là đến tìm Yến Tam Hợp ngươi."
"Ta gặp nàng cũng chẳng ý nghĩa gì. Chuyện quá phức tạp, cho nàng cũng . Nàng cũng cần cảm ơn , tất cả chỉ là giao dịch ăn thôi."
Do ho nhiều nên giọng Yến Tam Hợp khàn.
Tạ Tri Phi nhịn nàng một cái, cứ cảm thấy sắc mặt nàng tái quá.
"Làm phiền Tam gia chuyển lời cho nàng : Quan tài đóng, tâm ma xong, chuyện lắng xuống, nàng vẫn nên trở về núi Mộc Lê dưỡng t.h.a.i !"
"Vậy . Có một việc còn hỏi cho rõ ràng, thể thả nàng về nhanh như ?"
Tạ Tri Phi thầm nghĩ như , nhưng ngoài miệng : "Được, để với nàng , nhưng nếu nàng chịu... ngươi...."
"Ngươi nghĩ cách cản giúp ."
Yến Tam Hợp lúc nào còn tâm trí gặp ai, trong đầu chỉ nghĩ đến một chuyện duy nhất: "Ngày mai ngươi đưa hồ sơ vụ án Trịnh gia cho ."
Ngáp cũng lây. Tạ Tri Phi há miệng ngáp một nửa dọa cho ngậm ...
"Ngươi đợi thêm hai ngày nữa ?"
"Không cần trì hoãn." Yến Tam Hợp dậy tới ngưỡng cửa, giọng nhẹ nhưng vô cùng kiên định.
"Sức khỏe bao giờ đến thế."
Vì tìm thấy nguồn gốc của .
---