Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 41: Ở Lại
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:35
Lượt xem: 307
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mắt Lão phu nhân sáng lên như :
"Đừng là mấy điều, cho dù mấy chục điều thì chúng cũng sẽ đồng ý hết."
Tạ Nhi Lập xuống mặt Lão phu nhân, khổ: "Nàng nàng cần đích tiểu thư gì cả, chỉ cần là bà con xa đến ở nhờ là ."
"Sao chứ! Sao thể để nha đầu chịu thiệt thòi như ? Hơn nữa, mang danh bà con xa thì gả chỗ ?" Lão phu nhân lắc đầu lia lịa: "Không , tuyệt đối ."
Vừa còn mạnh miệng bảo gì cũng đồng ý, giờ mới điều đầu tiên gạt phắt . Tạ Nhi Lập bất đắc dĩ.
"Yêu cầu thứ hai, nàng tự lo việc hôn nhân đại sự của ."
"Càng ! Càng !" Lão phu nhân đỏ hoe mắt: "Nó chỉ là một tiểu cô nương, , lòng hiểm ác? Lỡ như kẻ lừa gạt thì ăn thế nào với ông nội nó đây?"
"Thế còn yêu cầu thứ ba thì ?" Tạ Tam gia đang oặt ẹo bỗng nhiên xen .
Tạ Nhi Lập đáp: "Nàng cần của hồi môn của Tạ gia. Nàng chỉ cần Tạ gia cho nàng một ngôi viện yên tĩnh, hạn chế tự do, can thiệp hành tung của nàng. Nếu như thì nàng sẽ đồng ý ở ."
Lão phu nhân ấp úng: "Cái ... cái ... cái ..."
Đôi mắt đang díp vì buồn ngủ của Tạ Tam gia bỗng mở to hết cỡ khi đến câu . Hắn im lặng một lát bật dậy như lò xo.
"Lão tổ tông, con xin phép ngoài một lát."
"Chuyện của Yến nha đầu còn bàn xong mà!"
"Còn bàn bạc gì nữa, nếu giữ thì cứ đồng ý . Chứ bây giờ còn cách nào hơn ."
Dứt lời, sải bước khỏi Từ Ân đường mà thèm ngoảnh đầu . Ngoài viện, Chu Thanh thấy chủ nhân vội vã liền nghênh đón.
"Gia?"
"Chuẩn ngựa."
"Gia mới từ nha môn về mà, giờ thế ạ?"
"Thái Y Viện."
Chu Thanh nhướng mày ngạc nhiên. Đang yên đang lành chạy đến Thái Y Viện gì ?
---
Sắc trời dần tối.
Cổng Thái Y Viện lên đèn, gió đêm thổi qua những chiếc đèn lồng đung đưa qua . Bùi thái y bước khỏi cửa chính, xuống mấy bậc thang thì hai mắt sáng lên:
"Thừa Vũ đấy ? Đến đây gì thế?"
Tạ Tam gia bước tới, đôi mắt hoa đào cong lên, nở nụ ôn hòa: "Bùi thúc, con tới tìm thúc đây."
"Ngươi thấy trong khỏe ?"
"Không cả, chỉ là nhớ thúc nên đến thăm thôi."
"Gớm , cái miệng mà ngọt xớt thế!" Bùi thái y Tạ Tam gia lớn lên từ nhỏ, chép miệng: "So với cái thằng tiểu súc sinh nhà chẳng câu nào lọt tai thì ngươi đúng là thiên sứ giáng trần mà."
"Bùi thúc, hai chú cháu vài ly nhé?"
Bùi Ngụ bận rộn ở Thái Y Viện cả ngày, cũng đang uống chút rượu giải tỏa căng thẳng.
"Nói nhé, bữa để Bùi thúc mời."
"Ai mời mà chẳng ạ." Tạ Tri Phi khoác vai Bùi Ngụ thiết: "Quan trọng là rượu là Trúc Diệp Thanh, Bùi thúc của con chỉ thích uống Trúc Diệp Thanh thôi."
"Đến cả sở thích của mà ngươi cũng nhớ rõ, đúng là đứa trẻ ngoan!"
"Đứa trẻ ngoan" Tạ Tam gia đặt một phòng bao ở lầu Xuân Phong, gọi sáu món nhắm và nửa cân Trúc Diệp Thanh. Mở đầu, kính Bùi thúc ba chén liền tù tì.
Ba chén rượu bụng, lông mày Bùi thái y giãn , đôi mắt híp vì men say. Lúc Tạ Tam gia mới đột ngột hỏi:
"Bùi thúc, cho con hỏi chuyện nhé. Ngày đó thúc bắt mạch cho vị họ hàng xa nhà con, thúc lắc đầu mấy cái thế ạ?"
Bùi thái y chỉ tay : "Thằng nhóc tinh mắt gớm nhỉ."
"Bùi thúc tới nhà con, nào con chẳng quan sát kỹ."
"Ngươi quan sát , mà tám phần là để ý cái vị cô nương xinh chứ gì."
"Ôi chao, thúc trúng tim đen ." Tạ Tri Phi hạ giọng thì thầm: "Con chỉ cảm thấy cô nương chút kỳ quái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-41-o-lai.html.]
"Ngươi cũng nhận ?" Bùi thái y theo bản năng quanh quất ghé đầu gần: "Ta cho ngươi , năm tuổi học y, bảy tuổi bắt đầu bắt mạch cho bệnh, nhưng đây là đầu tiên gặp một mạch tượng như nàng đấy."
Tim Tạ Tri Phi đập thình thịch: "Thúc mau xem, mạch của nàng thế nào?"
Bùi thái y lắc đầu quầy quậy: "Không cho nữa."
"Thúc , ' ' là ý gì?"
"Thì là chẩn đó!"
"Gì cơ?" Tạ Tam gia nghệt mặt : "Thúc nữa xem nào?"
Bùi thái y: "..."
"Thúc ơi là thúc, thúc rõ , chẩn nghĩa là ?"
"Nghĩa là sờ thì thấy mạch, mạch đập cũng bình thường, thế nhưng chẳng thể chẩn đoán đó là loại mạch gì cả."
Bùi thái y nhấp một ngụm rượu, bắt đầu giảng giải y lý: "Ngươi từ nhỏ lớn lên trong hũ t.h.u.ố.c nên ít nhiều cũng , mạch tượng đời hai mươi tám loại, thường gặp nhất là mười tám loại như phù, hồng, nhu, trầm, phục, huyền, trì, sáp, kết..."
Tạ Tri Phi tâm trạng giảng bài, vội ngắt lời: "Chẳng lẽ mạch nàng thuộc loại nào trong đó ?"
Bùi thái y gật đầu xác nhận.
"Vậy thúc kê đơn t.h.u.ố.c gì cho nàng thế?"
"Ta..." Bùi thái y ngượng ngùng gãi đầu: "Ta thấy cổ tay nàng lạnh như băng, đoán mò là hơn phân nửa cảm lạnh, cho nên mới kê một đơn t.h.u.ố.c trị phong hàn."
Ta mắng thúc một tiếng 'lang băm', thúc dám cãi ?
" , nhiệt của cô nương cũng bình thường ." Bùi thái y tặc lưỡi lắc đầu: "Thấp hơn bình thường một chút. Phải hình dung thế nào nhỉ? Cứ như là tảng băng ."
Tạ Tri Phi rùng một cái. Nghĩ đến cảnh cô nương giữa trời đông giá rét chỉ mặc một manh áo mỏng manh, da gà nổi lên từng đợt.
"Thôi thì thế gian rộng lớn, chuyện lạ gì cũng , thể do kiến thức của còn nông cạn." Bùi thái y đột ngột chuyển chủ đề: "Mà , cô nương rốt cuộc là họ hàng thế nào với nhà các ngươi ?"
Sao mà thật cho ông chứ!
Tạ Tri Phi vội lấp liếm, giả bộ thờ ơ: "Chuyện bên nhà đẻ của Lão phu nhân nên con cũng rõ lắm ạ."
"Thúc, tiện thể bắt mạch cho con luôn , dạo con cứ thấy trong nôn nao trống rỗng thế nào ."
"Ta bảo mà, ngươi mời uống rượu thì chắc chắn là việc nhờ vả ."
"Nào, đưa tay đây."
Tạ Tri Phi đưa tay , nháy mắt hiệu cho Chu Thanh. Chu Thanh hiểu ý, lặng lẽ rời phòng gọi tiểu nhị thanh toán.
Cơm no rượu say, lúc Bùi thái y bước lên xe ngựa thì ngà ngà. Tạ Tri Phi theo chiếc xe khuất dần ho khan một tiếng.
Chu Thanh vội hạ giọng hỏi: "Gia, chuyện gì ạ?"
Tạ Tri Phi: "Phái phủ Vân Nam một chuyến."
Chu Thanh biến sắc: "Gia ..."
Tạ Tri Phi "Ừ" một tiếng, giọng điệu cực kỳ bình thản: "Người thú vị lắm. Thú vị đến mức thể tìm hiểu kỹ về nàng!"
Chu Thanh mất một lúc lâu vẫn hồn: "Gia, nàng thú vị ở điểm nào ạ?"
"Điểm nào cũng thú vị cả!"
Nam nhân sợ lạnh thì còn hiểu , đằng là nữ nhân mà sợ lạnh, thể nàng rốt cuộc bằng thứ gì ? Tuổi còn nhỏ nhưng lời , cử chỉ đều già dặn, lõi đời y hệt lớn.
Muội nhà cũng trạc tuổi nàng, thế mà đầu óc rỗng tuếch, chỉ quần là áo lượt, trang sức là mốt mới nhất, chồng tương lai là đại gia. Còn Yến tổ phụ lưu đày tới phủ Vân Nam, nhà chỉ bốn bức tường, bản ông là gánh nặng thì cháu gái ông lấy lắm ngân phiếu như ?
Mấy yêu cầu nàng đưa , rõ ràng là chẳng hề thiết tha gì chuyện ở Tạ gia. Nếu thì với cái tính cách lạnh lùng , cứ thẳng thừng từ chối là xong, ai gì nàng? Tại cứ nhất định ở bằng ?
Ở là vì mục đích gì?
là một câu đố hóc búa!
Tạ Tri Phi vỗ vai Chu Thanh, nở nụ đầy ẩn ý.
"Phái hai thật thận trọng, đáng tin cậy nhé."
"Vâng!"
---