Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 410: Tránh đi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:54
Lượt xem: 276

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi về đến nhà khi trời vẫn còn tối đen, thật sự chịu nổi nữa, đặt lưng xuống giường ngủ mê mệt.

Khi mở mắt , trời sáng bảnh. Mưa cũng tạnh.

Tạ Tri Phi nghĩ nữ nhân t.h.a.i chắc dậy sớm , bèn lười biếng nán giường một lúc mới ho khẽ một tiếng.

Chu Thanh bưng chậu rửa mặt .

"Nói với Tạ Tiểu Hoa, hai nha ..."

"Gia, Tạ tổng quản tinh mơ dặn dò . Hắn hôm qua giáo huấn hai ả , gia cứ sai bảo thử xem, nếu gia vẫn hài lòng thì sẽ nghĩ cách tống khứ ."

"Hoa nhi dạo hiểu chuyện quá nhỉ, lát nữa gia thưởng cho ."

Chu Thanh liền tâm trạng gia hôm nay tệ.

Tâm trạng Tạ Tri Phi quả thực tệ.

Cái c.h.ế.t của Lục Thời tuy đột ngột, nhưng coi như chuyện xong xuôi. Ông giải thoát, Hoàng đế cũng giải thoát, mấy bọn họ cũng chẳng cần sầu lo nữa.

Về phần Đường Minh Nguyệt...

Trên đời giống là chuyện thường, chắc chỉ là trùng hợp thôi!

"Cha ? Lên triều ?"

"Lão gia từ sớm ạ."

Đoán chừng chuyện của lão Ngự Sử, lúc văn võ bá quan đều cả .

Tạ Tri Phi bước xuống giường, nhạt một tiếng: "Từ nay về , ai cũng thể kê cao gối mà ngủ ."

Chu Thanh dám tiếp lời, chỉ cúi thấp đầu.

"Hôm nay Binh Mã Tư tuần phố, trọng điểm là khu vực gần Lục phủ. Chắc chắn sẽ dân chúng tự phát phúng viếng, tiễn lão Ngự Sử đoạn đường cuối cùng, đừng để xảy loạn lạc."

"Gia yên tâm, sẽ điều thêm nhân thủ ở Đông thành và Nam thành tới."

Tạ Tri Phi gật đầu, tới chậu rửa mặt, chợt :

"Phía bên Xướng Xuân Viên, ngươi nhắn với các là từ nay về Tam gia che chở, bảo họ âm thầm giúp đỡ nhiều một chút. Đợi dịp, Tam gia sẽ mời bọn họ uống rượu thưởng hoa."

"Vâng."

Chu Thanh cần hỏi nhiều cũng gia nhân cơ hội lung lạc Trình Phù Dao. Xướng Xuân Viên tuy chỉ là lầu kịch, chẳng thứ bậc gì ở cái thành Tứ Cửu , nhưng là nơi rồng rắn lẫn lộn, hạng nào cũng . Nơi đó thích hợp nhất để dò la tin tức.

"Gia, còn sớm nữa, nên đến nha môn ."

"Ngươi một lát."

"Thế còn gia?"

Tạ Tri Phi vắt khăn mặt lau mặt: "Gia còn việc."

Hơn nữa còn là đại sự!

---

Đại sự tất nhiên là gặp Đường Minh Nguyệt để lấy sinh thần bát tự của nàng . Tam gia vội, nghĩ cách chặn họng cái tên nhãi ranh cứ líu lo bên cạnh nàng .

Loại chuyện , Tạ Tiểu Hoa là giỏi nhất.

Tạ Tri Phi ý định, Tạ Tiểu Hoa kinh hãi đến mức mặt cắt còn giọt máu.

Đường tiểu thư là hoa chủ, đừng đến chuyện chia rẽ uyên ương, dù chỉ là khởi lên một ý niệm xa thôi cũng tội đáng muôn c.h.ế.t .

Chẳng lẽ khẩu vị của thằng nhóc nhà đổi từ bà đồng sang phụ nữ chồng? Không đến mức đó chứ? Hôm qua Yến cô nương gọi một cái, nó vội vã rời mà.

"Gia ." Tạ Tiểu Hoa nhịn khuyên can: "Trên đời nữ nhân hàng ngàn hàng vạn, ngài đừng nghĩ quẩn như thế. Tạ phủ chúng là dòng dõi thư hương lễ nghĩa, thể chuyện súc sinh ."

Tạ Tri Phi: "..."

Tạ Tiểu Hoa thấy mặt Tam gia vẫn trơ , trong lòng run lên. Chẳng lẽ thằng nhóc thật sự ý đồ?

"Tạ Tiểu Hoa."

"Dạ?"

"Ngươi khỏi cần đến trang viên gánh phân nữa, nhảy thẳng hố phân luôn ."

Tạ Tri Phi buông một câu phất tay áo bỏ , để một Tạ Tiểu Hoa tủi bĩu môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-410-tranh-di.html.]

" là thời buổi trung ngôn nghịch nhĩ, trung bộc khó mà!"

Khó cũng .

Tạ Tiểu Hoa hít sâu một , với tinh thần hy sinh dũng về phía khách viện. Ai bảo đây là thằng nhóc bế bồng từ nhỏ đến lớn chứ!

---

Trong lúc chờ đợi, Tạ Tri Phi ghé qua viện của Lão phu nhân .

Mấy ngày nay vì chuyện của lão Ngự Sử mà sớm về khuya, lâu trò chuyện với bà. Nếu đến, Lão phu nhân sẽ mắng là tiểu súc sinh mất gốc cho xem.

Lão phu nhân thấy cháu trai đến thì mừng rỡ, vội vàng sai phòng bếp mang thêm mấy món cháu trai thích ăn.

Dùng xong điểm tâm và bà lải nhải một hồi lâu, Tạ Tri Phi mới đến viện Tri Xuân.

Hắn ở cửa viện nhưng vẫn bước thăm Ngô thị. Đã quyết tâm ghẻ lạnh mẫu thì cho tới cùng, để bà đau lòng mà tỉnh ngộ, như thế mới cho bà. Nếu thì công cốc, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Vừa thì thấy đại tẩu Chu thị dẫn theo v.ú già vội vàng tới.

Đến gần, Tạ Tri Phi mới phát hiện đại tẩu vẻ gầy , gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, hẳn là do lo lắng chuyện bên nhà ngoại. Chu thị tới thỉnh an chồng, dù đang cấm túc nhưng quy củ vẫn giữ.

Hai chạm mặt, Chu thị viện Tri Xuân: "Tam ?"

"Không ạ."

Tạ Tri Phi thẳng mắt Chu thị: "Đại tẩu nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng lao lực quá, chú ý đến bản ."

Chu thị chợt thấy cảm động. Mấy ngày nay chuyện nhà đẻ, chuyện trong phủ, thêm sắp đến Trung thu, nàng bận tối tăm mặt mũi, chân chạm đất. Chẳng ai nhận sự mệt mỏi của nàng, kể cả đầu ấp tay gối. Chỉ chú Ba mặt, nào thấy sắc mặt nàng cũng ân cần dặn dò một câu.

Trên đời , chỉ chân tình mới đổi chân tình.

Chu thị : "Đệ cũng tự giữ gìn sức khỏe , dạo thấy gầy đấy. Lát nữa bảo phòng bếp nhỏ hầm cho ít..."

"Thôi đừng." Tạ Tri Phi ghét nhất là mấy thứ t.h.u.ố.c bổ béo ngậy: "Đệ ngửi thôi ói ."

"Cái !" Chu thị lườm yêu một cái, "Bên phía Yến cô nương thế nào ? Gần đây bận quá thời gian qua thăm. Sắp đến Trung thu , để nàng lủi thủi một ăn tết thì đáng thương lắm."

Tạ Tri Phi đang định trả lời thì thấy Tạ Tiểu Hoa từ xa chạy tới, vội : "Tẩu tẩu , còn việc."

---

Khách viện phía Tây.

Lúc Tạ Tri Phi , Đường Minh Nguyệt đang đ.á.n.h Thái Cực quyền với Bệ Chiêu giữa sân, chiêu thức trông cũng dáng.

Thấy Tam gia đến, Đường Minh Nguyệt từ từ thu thế, đó nở nụ ngọt ngào.

"Tam gia đến , hôm nay trông Tam gia tinh thần phấn chấn quá."

Nàng khéo miệng như khiến cho cái miệng dẻo quẹo của Tạ Tri Phi nhất thời mất tác dụng.

"Đường tiểu thư nghỉ ngơi thế nào? Ngủ quen ?"

"Phòng ốc sạch sẽ, chăn đệm mềm mại, trong viện yên tĩnh nên ngủ ngon." Đường Minh Nguyệt cong môi : "Tam gia, mời ngài trong!"

Tạ Tri Phi theo nàng nhà, cố ý ngó nghiêng trái .

"Đan ?"

"Nghe tổng quản quý phủ mùa hạt dẻ thơm nên mua cho ." Đường Minh Nguyệt vỗ vỗ bụng, ngượng ngùng: "Thằng nhóc trong thèm ăn đấy ạ."

" thơm, ăn dừng miệng ." Tạ Tri Phi chuyển đề tài: "Cô nương tìm đến Tạ phủ, chuyện gì?"

Đường Minh Nguyệt dần thu nụ .

" Bệ thúc , Sư phụ ... bà ..."

Đêm qua, đường Đường cô nương tới Tạ phủ, tâm ma của sư phụ ngươi giải, quan tài cũng đóng nắp .

"Thật ?"

"Thật."

Đường Minh Nguyệt chắp tay ngực, vẻ mặt thành kính: "Phật tổ phù hộ, Bồ Tát phù hộ."

"Đường tiểu thư về Đường gia mấy năm mà vẫn còn giữ thói quen ?"

---

 

Loading...