Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 412: Tình cờ gặp
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:56
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới bóng cây hai con ngựa đang nghỉ ngơi, dáng vẻ cực kỳ quen mắt, còn là ngựa do chính tay chọn lựa.
Yến Tam Hợp đến Am Thủy Nguyệt gì? Chuyện chẳng kết thúc !
"Tạ đại nhân."
Một tiểu ni cô đón, hành lễ với Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi dáng quan nha: "Am chủ các ngươi ?"
"Am chủ đang chuyện với Yến cô nương."
"Ta việc cần tìm Am chủ, ngươi dẫn đường ."
"Vâng!"
Mới hơn mười trượng thấy một ni cô áo xám mái hiên vẫy tay với Tạ Tri Phi.
"Ngươi ở đây chờ ."
Tạ Tri Phi bước tới, gật đầu chào ni cô áo xám: "Tứ phu nhân."
Tứ phu nhân mở miệng, giọng run run: "Tam gia, thấy Yến cô nương đến đây."
"Ừ, đến chút chuyện vặt thôi."
Tạ Tri Phi quan sát bà: "Bà ở đây quen ?"
Tứ phu nhân cúi đầu, hồi lâu mới đáp: "Nơi nào cũng chẳng thế giới Cực Lạc. định ở thêm một tháng nữa sẽ trở về."
"Cho nên Am chủ chịu nhận bà là lý do cả đấy." Tạ Tri Phi chẳng buồn hỏi thêm câu "tại ", chỉ thản nhiên : "Muốn về thì về ."
...
Trong am đường.
Tuệ Như thiếu nữ mặt, trong lòng chút hoảng hốt.
"Yến cô nương, tâm ma của Tĩnh Trần..."
"Quan tài đóng ."
"A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai. Bây giờ bần ni sẽ lấp mộ."
Tuệ Như gian ngoài gọi mấy ni cô tới dặn dò một hồi. Lúc , bà thấy Yến Tam Hợp đang mái hiên, thần sắc rạng rỡ.
"Hôm nay nắng , Sư thái cùng dạo một chút nhé."
"Được."
Hai sóng vai dạo, thỉnh thoảng ni cô lướt qua, gương mặt ai nấy đều mang vẻ u sầu.
Đi một đoạn, Yến Tam Hợp dừng bước Tuệ Như. Tuệ Như nàng gì, đành dừng theo. Những nếp nhăn trán bà xô khi ngẩng đầu lên, trông càng thêm già nua.
Yến Tam Hợp thản nhiên mở lời: "Hồi nhỏ, chắc hẳn bà từng trải qua nhiều đau khổ."
Tuệ Như sững sờ.
"Nếu bà bằng lòng, chi bằng hãy tâm sự với ."
Mắt Yến Tam Hợp sáng.
"Một chất chứa quá nhiều tâm sự trong lòng thì cả sẽ nặng nề, cũng sẽ già nhanh. Có đôi khi vứt bỏ bớt ngoài." Nàng bà: "Đây chính là lời Phật gia các vị : 'Nên buông bỏ'."
"Yến cô nương..."
"Bà ghen tị với Tĩnh Trần, thực cũng hẳn là ghen tị, mà là buông bỏ chuyện quá khứ."
Yến Tam Hợp vươn tay, nắm lấy chuỗi tràng hạt trong tay Tuệ Như.
"Người buông bỏ mới là khổ nhất."
"Cô bần ni là đau khổ nhất ư?"
Tuệ Như lẳng lặng thiếu nữ mặt, trong mắt dần phủ một tầng sương mờ.
Nàng năm tuổi mất , cha gì cưới đàn bà khác về.
Sống cảnh ghẻ con chồng, quanh năm suốt tháng nàng lấy một chỗ da thịt lành lặn, chuyện đ.á.n.h mắng diễn như cơm bữa.
Người đàn bà sinh con trai, cuộc sống của nàng càng thêm khốn khổ. Nàng c.ắ.n răng chịu đựng từng ngày, tự nhủ chỉ cần cố đến khi lấy chồng là sẽ thoát.
Mười tám tuổi, cha nhận hai mươi lượng bạc sính lễ, gả nàng cho một lão lưu manh hơn bốn mươi tuổi cùng thôn.
Lão là một con ma men, uống rượu xong là lôi nàng đánh. Đánh xong, hôm tỉnh rượu quỳ gối mặt nàng cầu xin tha thứ.
Một , hai , ba ...
Nàng còn nơi nào để , thầm nghĩ chờ sinh con trai thì đời sẽ khá hơn.
Mười tháng mang thai, nàng sinh một mụn con gái.
Gã đàn ông chê nàng sinh con gái, nàng hết cữ là bắt đầu thượng cẳng chân hạ cẳng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-412-tinh-co-gap.html.]
Năm con gái ba tuổi, gã đàn ông gây chuyện bên ngoài, về nhà uống rượu say khướt vung nắm đ.ấ.m lên.
Đứa con gái nhỏ bình thường chỉ trốn trong góc thút thít, nhưng hôm đó lấy dũng khí, con bé đột ngột lao ôm chân cha nó, van xin đừng đ.á.n.h nữa.
Gã đàn ông vớ lấy cái ghế băng bên cạnh, phang thẳng đầu con bé.
Máu từ cái đầu nhỏ của con gái tuôn xối xả, thấm ướt cả nàng. Con bé thều thào "Mẹ ơi, con đau quá" lịm dần . Ba ngày ba đêm ròng rã, nàng ôm chặt t.h.i t.h.ể lạnh ngắt của con, c.h.ế.t cũng chịu buông tay, cho đến khi kiệt sức ngã quỵ.
Hai tháng , nhân lúc gã đàn ông đang tiểu bên bờ sông, nàng lao đến đạp mạnh một cái. Chờ đến khi nước sông nhấn chìm , nàng mới hô hoán cứu mạng. Hai ngôi mộ mới dựng lên, nàng khóa chặt cửa nhà, tìm đến Am Thủy Nguyệt.
Tuệ Như đợi sương mù trong mắt tan , lắc đầu: "Yến cô nương, chuyện cũ đáng nhắc tới, bần ni cũng buông bỏ ."
"Thật sự buông bỏ ư?"
"Thật sự buông bỏ."
"Vậy thì ." Yến Tam Hợp cúi đầu, ghé sát tai bà thì thầm: "Nói cho bà một bí mật, hóa niệm giải ma lâu như , đến giờ thấy ai khổ hơn Tĩnh Trần ."
Tuệ Như đột nhiên mở to mắt, kinh ngạc tột độ.
"Bà khổ đến mức nếu đổi là khác thì chẳng sống nổi quá một ngày."
"Thật... thật ?"
"Hoàn chính xác."
Bốn chữ khiến cho sự ghen tị thầm kín trong lòng Tuệ Như tan biến trong nháy mắt.
Trên đời còn khổ hơn ? Thì , đời vẫn còn khổ hơn !!!
"A Di Đà Phật."
Yến Tam Hợp thở phào nhẹ nhõm: "Ừm!"
Đến đây, mục đích Yến Tam Hợp tới Am Thủy Nguyệt thành một nửa.
" , bên cạnh đang thiếu nha . Bà hỏi Lan Xuyên xem đồng ý , nếu chịu thì sẽ mang nó ."
"Yến cô nương?" Tuệ Như trố mắt.
"Ta cơm ăn thì nó cháo húp. Còn thì xem tạo hóa của nó thôi."
Yến Tam Hợp xoay , thấy đang uể oải dựa góc tường, dáng vẻ như xương.
Sao tới đây? Đứng đây bao lâu ? Nghe những gì ?
Tạ Tri Phi thu vẻ lười biếng, bước nhanh tới: "Ta đến xử lý chút công vụ, ngờ ngươi cũng ở đây."
Yến Tam Hợp nhướng mày, tỏ vẻ tin lắm.
" là công vụ thật mà." Tạ Tri Phi sang Lão ni Tuệ Như, giọng điệu chuyển sang vẻ công sự: "Có đến Binh Mã Tư tìm con gái thất lạc, là bỏ rơi ở quanh đây. Sư thái hãy đưa danh sách những đứa trẻ bỏ rơi ở Am Thủy Nguyệt trong vòng hai mươi năm qua đây, bổn quan rà soát từng trường hợp."
"Vâng, thưa đại nhân."
Tuệ Như liếc Yến Tam Hợp vội vàng rời .
Có danh sách thật ? Xem tìm đúng cái cớ .
Tạ Tri Phi vội vã, bình tĩnh hỏi: "Tại nhận Lan Xuyên?"
"Đứa nhỏ đó tính tình hoạt bát, hợp ở chốn ."
"Ngoài lý do đó thì ?"
"Làm gì nhiều lý do thế?"
"Yến cô nương nhất nên thái độ với một chút, nếu tin tức liên quan đến vị Lão đại nhân nào đó..."
"Nói mau, tin tức gì?"
Tạ Tri Phi híp mắt nàng, cái kiểu "Ngươi dỗ vài câu, sẽ " trông đáng ăn đòn.
Yến Tam Hợp lưng bỏ .
"Trêu ngươi thôi mà!" Tạ Tri Phi lẽo đẽo theo : "Sao ngươi chẳng đùa gì thế?"
Yến Tam Hợp rảo bước nhanh hơn.
"Lão đại nhân phong Chính Quốc công, ban thưởng an táng tại hoàng lăng."
"Đây mà tính là tin tức ?"
Yến Tam Hợp nheo mắt. Không quá một ngày, cả cái thành Tứ Cửu ai mà chẳng .
"Cô nương thì đó chính là tin tức."
Giọng điệu Tạ Tri Phi vô : "Ta tới mặt cô nương để báo tin sớm đấy chứ."
Ánh mắt Yến Tam Hợp chạm ánh mắt , hiểu nàng đầu bước .
Hắn như đoán ý định của nàng, sải đôi chân dài bước lên chặn đường.
---