Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 418: Khách hành hương

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:03
Lượt xem: 282

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thanh đang gà gật ngủ, bỗng thấy trong phòng động tĩnh liền vội vàng đẩy cửa bước .

Hắn thắp nến lên, tới bên giường, đưa tay sờ thử thì thấy lưng Tam gia ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tạ Tri Phi xua tay bảo lùi .

"Lấy cho chung ."

Chu Thanh pha thêm chút nước nóng ấm nguội. Tạ Tri Phi uống một cạn sạch, rướn về phía .

"Không , ngươi ngoài ."

Chu Thanh im lặng đắp chăn cho Tam gia, đó đóng cửa lui .

Một ngọn đèn dầu cháy leo lét như hạt đậu.

Tạ Tri Phi chằm chằm tấm màn đỉnh đầu, lẳng lặng nhớ một chuyện, nhớ một vài .

.

Người mà nương luôn chằm chằm chính là Hoài Hữu.

Từ khi Trịnh Hoài Tả bắt đầu hiểu chuyện, cha và nương đều bất công. Cha thiên vị , còn nương thì thiên vị .

Sự khác biệt duy nhất là... Cha tuy thiên vị nhưng cũng cực kỳ yêu thương . Còn nương, bà đối với lạnh lùng, chẳng thèm ngó ngàng tới.

Hắn luôn bênh vực . Muội đáng yêu như , chữ như , học giỏi như , việc gì cũng ngoan ngoãn khéo léo, cớ nương chẳng mắt chút nào?

Tại khi bệnh, nương thể túc trực trông coi cả ngày lẫn đêm. Còn khi sinh bệnh, canh giữ giường chỉ mỗi cha?

Chẳng tất cả đều là khúc ruột do bà dứt !

Vì chuyện , thậm chí còn từng chạy tới chất vấn nương. Nương chẳng chẳng rằng, chỉ lạnh lùng , đó đuổi cút ngoài.

Chính vì nương lạnh nhạt với Hoài Hữu nên ca ca như càng xót xa cho , cũng mang nàng theo cùng.

Kỳ thực, hai bọn họ cũng chẳng . Tổ phụ gặp phụ , cũng gặp bọn họ.

Nguyên nhân tổ phụ gặp phụ , là vì nương.

Trịnh gia vốn theo nghiệp võ, bởi nữ nhân cưới về ai nấy đều mạnh mẽ, tính tình ngay thẳng sảng khoái. Nương là con gái nhà dòng dõi thư hương, là mà cha gặp thương, đó nhất quyết đòi cưới về nhà cho bằng .

Còn một nguyên nhân quan trọng hơn nữa: Ngày sinh bát tự của hai , xem là quỷ thai, hòa thượng phê mệnh sẽ khắc Trịnh gia.

Phạm vi hoạt động của hai chỉ giới hạn trong viện Hải Đường. Cho dù là ngày lễ ngày tết, bọn họ cũng thể bước chân khỏi cửa lớn của viện.

Một nhà bốn bọn họ chỉ thể co cụm ở viện Hải Đường, tự đón năm mới.

Cũng may, tổ phụ tuy thích gặp mặt nhưng chi phí ăn mặc bao giờ cắt xén, đồ đạc trong nhà khác thì bọn họ cũng thiếu.

Điều hà khắc duy nhất là nha và v.ú già hầu hạ, việc đều tự vận động.

Mỗi ngày cha chẳng việc gì , ngoại trừ dạy tập võ, dạy sách thì chính là xử lý việc vặt trong viện Hải Đường. Nương thì giặt giũ, thỉnh thoảng may vá. Cuộc sống của cả nhà cứ thế trôi qua, bình thản gợn sóng.

Hàng năm cứ ngày mười bốn tháng bảy, cha đều đến chùa thêm tiền dầu vừng, thắp cho hai hai ngọn đèn trường minh.

Mỗi khi đến ngày , trời còn sáng cha khỏi cửa. Nương mang ghế trúc chờ trong viện, và Hoài Hữu cũng chờ cùng nương.

Cha bao giờ tay trở về, nào cũng mang cho và Hoài Hữu vài món đồ chơi mới lạ.

Nương cũng phần. đồ của nương, cha bao giờ lấy mặt bọn họ, đều là đóng cửa lén đưa cho bà.

Nương nhận quà, hơn nửa tháng đó đều vui vẻ hớn hở. Đây là quãng thời gian yên bình nhất trong viện Hải Đường, bởi lẽ trong nửa tháng , dù và Hoài Hữu gây họa thì nương cũng chỉ xòa cho qua.

Viện Hải Đường hai cửa , phía một vườn hoa nhỏ.

Cái nơi chỉ to bằng bàn tay , và Hoài Hữu chơi đến chán chê từ lâu. Có đôi khi buồn chán quá, cả hai bèn quấn lấy cha đòi kể chuyện.

Cha sẽ kể về từng trận thắng trận của tổ phụ. Nói về binh lính nơi sa trường; về Mạc Bắc mênh mông, và cả nước Tề với cái nóng c.h.ế.t ...

Lần nào và Hoài Hữu cũng đến say sưa.

Cha còn về Trịnh gia...

Nói về nguyên quán Trịnh gia ở Dương Châu; Nói về Trúc Tây Đình bên cạnh nhà cũ; Nói về Sấu Tây Hồ nổi tiếng nhất Dương Châu; Nói về t.h.ả.m trạng của quân Kim khi tràn Dương Châu; Nói Dương Châu "sáng da bọc nước, tối nước bọc da" – sáng uống , chiều tắm.

Tạ Tri Phi nghĩ nghĩ , trằn trọc trở , vùi mặt trong chăn, gáy khẽ run rẩy.

Hắn giữ tư thế đó lâu, mãi cho đến khi tiếng gà gáy đầu tiên vang lên mới tung chăn xuống giường, đẩy cửa sổ , dang hai tay hướng về phía chân trời rít lên một tiếng thật dài.

Ở gian ngoài, Chu Thanh đang ngủ say cũng dọa cho bay hồn bạt vía, vội vàng lao sương phòng.

Tạ Tri Phi đầu , bình tĩnh : "Hồi kinh."

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-418-khach-hanh-huong.html.]

Đường về Bắc Kinh, mưa gió ngừng.

Lúc chạy tới kinh thành thì là sáng sớm ngày rằm tháng tám. Vừa cửa thành, Tạ Tri Phi siết chặt dây cương: "Chu Thanh, ngươi báo bình an cho trong nhà ."

Chu Thanh xong lời , chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Từ khi gia thấy Đường Minh Nguyệt thì việc nào là bình thường cả. Điều càng khiến lo lắng hơn là gia chẳng chịu gì với , cứ giấu tịt trong lòng.

"Gia thế?"

"Đi một việc."

"Hôm nay là rằm ."

"Yên tâm, chắc chắn sẽ về kịp ăn cơm đoàn viên."

Chu Thanh há miệng định gì đó, cuối cùng hít sâu một , nuốt xuống một bụng lo lắng, chỉ dặn dò: "Gia nhớ về sớm một chút."

"Được!"

Tạ Tri Phi đầu ngựa về phía tây, phi thẳng đến Am Thủy Nguyệt.

Thân thế của Đường Minh Nguyệt, đoán tám chín phần mười, nhưng còn một chuyện cuối cùng buộc xác nhận.

Hơn một canh giờ .

Lão ni Tuệ Như nam nhân tiều tụy mặt, kinh ngạc hồi lâu cũng thốt nên lời.

"Tạ đại nhân, ngài đây là từ..."

"Ta xa về."

Tạ Tri Phi sờ sờ đám râu ria lởm chởm cằm: "Tên của mấy vị khách hành hương quyên tiền dầu đèn, am các ngươi ghi chép trong sổ sách ?"

Tuệ Như sợ hãi: "Tạ đại nhân, chuyện ... chuyện là..."

"Không điều tra các ngươi, chỉ xem chút ngày tháng thôi."

Tạ Tri Phi ôn hòa bồi thêm một câu: "Đương nhiên, nếu Tăng Lục Tự điều tra, cũng sẽ bảo Bùi đại nhân mắt nhắm mắt mở cho qua."

Bùi đại nhân gì, chức vị , trong lòng Tuệ Như hiểu rõ.

Bà gật đầu với Tạ Tri Phi: "Đại nhân, xin mời theo ."

Hai tới một gian trai phòng. Tuệ Như lấy chìa khóa từ trong n.g.ự.c , mở ổ khóa treo cửa.

Tạ Tri Phi đẩy cửa bước mới phát hiện nơi là một nhà kho.

Tuệ Như móc một chiếc chìa khóa khác, mở cái rương đặt bên trong.

"Tạ đại nhân, tất cả đều ở đây."

Từng rương sổ sách nhét đầy ắp.

"Giúp tìm danh sách từ năm Vĩnh Hòa thứ nhất đến năm Vĩnh Hòa thứ tám."

"Vâng!"

Tuệ Như xổm xuống, nhanh tìm tám quyển sổ.

Tạ Tri Phi mặc kệ lớp bụi dày mặt đất, cứ thế xếp bằng, cầm lấy quyển thứ nhất, lật giở từng trang.

Lật đến trang cuối cùng, gì cả.

Hắn cầm lấy danh sách năm Vĩnh Hòa thứ hai, lật vài trang, ánh mắt chợt dừng ở một hàng chữ nhỏ: Mười bốn tháng bảy, khách hành hương Trịnh Hoán Đường, quyên hai trăm lượng bạc.

Hắn lướt qua phía vội mở quyển thứ ba: Mười bốn tháng bảy, khách hành hương Trịnh Hoán Đường, quyên hai trăm lượng bạc.

Quyển thứ ba; Quyển thứ tư; Quyển thứ năm...

Xem xong quyển cuối cùng, ngón tay dừng ở cái tên phía : "Sư thái, ấn tượng gì ?"

"Trịnh Hoán Đường?"

"Phải. Ta nhớ rõ , ngày mười bốn tháng bảy hàng năm đều đến am thắp đèn trường minh cho hai đứa con, quyên thêm hai trăm lượng bạc."

"Chuyện lâu như , vì nhớ rõ ràng thế?"

"Chuyện ..."

Sắc mặt Tạ Tri Phi trầm xuống: "Nói !"

---

 

Loading...