Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 42: Suy Tư

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:36
Lượt xem: 304

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Góc Tây Bắc Tạ phủ.

Yến Tam Hợp ở cửa viện, ngẩng đầu tấm bảng hiệu treo bên . Ba chữ "Tĩnh Tư Cư" theo lối rồng bay phượng múa, chỉ tiếc là nét bút vẫn còn thiếu chút thần thái. Nghe viện là nơi Đại gia từng dùi mài kinh sử thời còn thi cử, cũng là nơi yên tĩnh nhất trong phủ.

Tạ tổng quản híp mắt: "Mấy ngày tới nếu cô nương thấy chỗ nào ý thì cứ bảo với nhé."

Yến Tam Hợp "À" một tiếng hỏi: "Trong phủ còn những chủ t.ử nào nữa?"

Nói đến chuyện thì Tạ tổng quản thuộc làu làu: "Lớn nhất trong phủ chính là Lão phu nhân, ở Từ Ân đường, ngay sát vách viện của cô nương đấy ạ."

"Dài dòng quá.”

Yến Tam Hợp mấy chi tiết vụn vặt.

“Ta hỏi, ngươi đáp."

Tạ tổng quản: "..."

Yến Tam Hợp: "Tạ Lão gia nhà ngươi một thê mấy ?"

Câu hỏi ... thật sự là quá trực diện! Tạ tổng quản đáp: "Lão phu nhân quản gia nghiêm, Lão gia nhà tổng cộng chỉ một thê hai thôi ạ."

Yến Tam Hợp: "Đích t.ử đích nữ mấy ?"

Tạ tổng quản: "Đại gia, Tam gia và Đại tiểu thư đều do Phu nhân sinh ạ."

Yến Tam Hợp: "Thế còn thứ t.ử thứ nữ?"

Tạ tổng quản: "Nhị gia và Nhị tiểu thư là con của Liễu di nương, còn La di nương thì con cái."

Cũng đến nỗi phức tạp lắm.

Yến Tam Hợp hỏi: "Ba trai hai gái, mấy thành hôn ?"

Tạ tổng quản đáp: "Chỉ Đại gia thành , gối một mụn con."

Yến Tam Hợp: "Trong phủ ai là quản lý?"

Tạ tổng quản: "Lão gia và Phu nhân đều quản việc vặt. Bên ngoài thì do Đại gia lo liệu, còn nội viện do Đại phu nhân quán xuyến."

Nhà quá đông , tứ đại đồng đường, trưởng t.ử và con dâu trưởng nắm quyền quản gia.

Yến Tam Hợp đưa phán đoán trong lòng phất tay: "Ta , ngươi lui xuống !"

"Cô nương đừng vội, lão nô còn mấy lời thưa." Tạ tổng quản thầm tính toán: "Trong phủ , bất kể là đích thứ, mỗi viện đều bốn bà t.ử việc vặt, tám tiểu nha , bốn đại nha . Mỗi tháng phát hai lượng bạc, quần áo bốn mùa ba mươi sáu bộ, trang sức thì..."

"Không cần phiền phức thế . Đừng cho lạ viện của . Tiền tháng quần áo cũng miễn nốt."

"Cô nương ơi là cô nương!" Tạ tổng quản quỳ sụp xuống, gào lên: "Cô nương là cành vàng lá ngọc, thể tự hết việc ? Không kẻ hầu hạ thì lúc cô nương uống chén nóng cũng..."

"Ngươi quỳ nghiện đấy ?"

Tạ tổng quản: "..." Không nghiện, là cô ép đến phát điên đấy!

Yến Tam Hợp: "Ta nha riêng , một tháng nữa sẽ tới."

Tạ tổng quản: "???" Yến gia mà cũng thuê nổi nha ? Chắc tám phần mười là nhặt đứa ăn mày nào về nuôi chứ gì!

Tạ tổng quản vẫn cam lòng: "Vậy còn tiền tháng và quần áo..."

Yến Tam Hợp nhạt: "Xem cái Tạ phủ ở nổi nữa ..."

"Bà cô ơi, ! ngay đây ạ!" Tạ tổng quản vội bật dậy. Vừa định bước thì sực nhớ điều gì, : "Hôm nay coi như ngày đầu cô nương chính thức ở . Lão phu nhân dặn tối nay sẽ bày hai bàn tiệc ở Từ Ân đường để cô nương mắt chào hỏi ."

"Không cần chào hỏi gì cả. Ba bữa cơm cứ sai mang đến phòng . Còn những chuyện khác...”

Yến Tam Hợp ngập ngừng một chút, "Các cứ coi như c.h.ế.t !"

Tạ tổng quản: "..." Ta là ai? Ta đang ở ? Ta thấy cái quái gì thế ?

---

"Bẩm Lão gia, Phu nhân, lão nô dám bịa thêm nửa chữ, nguyên văn nàng thế đấy ạ."

Tạ Đạo Chi và Tạ Lão phu nhân , gì cho . ngẫm kỹ thì cũng chẳng gì kỳ quái.

Tạ Nhi Lập đặt chén xuống, : "Yến tổ phụ dù sa cơ lỡ vận đến mức đó cũng từng mở miệng cầu xin lấy một lời. Cháu gái do chính tay ông dạy dỗ thể là kẻ tham phú phụ bần ."

Tạ Lão phu nhân bắt đầu sụt sùi gạt lệ: "Ta cứ cảm thấy với đứa nhỏ mãi thôi."

"Thời gian còn dài mà tổ mẫu.”

Tạ Nhi Lập an ủi: "Nàng mới đến, trong lòng còn nhiều đề phòng. Sau chúng thực tâm đối , nàng sẽ hiểu thôi. Cứ từ từ ạ."

Tạ Đạo Chi gật gù: "Lão Đại lý. Cứ từ từ , lòng đều bằng thịt cả mà."

"Thôi thì đành !" Vừa dứt lời, Lão phu nhân thấy . Hạ nhân trong phủ xưa nay vốn thói nâng cao đạp thấp, con bé danh phận thế ...

Lão phu nhân đập bàn quả quyết: "Tuy con bé cần những thứ nó đáng hưởng, nhưng trong nhà tự hiểu rõ. Phải luôn khắc cốt ghi tâm rằng nó là đại ân nhân của Tạ gia, thương yêu, kính trọng nó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-42-suy-tu.html.]

"Tạ tổng quản?"

"Có lão nô!"

"Người ngoài lai lịch của con bé, nhưng ngươi thì rõ. Những chuyện khác quản, nhưng nếu để nó chịu bất kỳ sự ấm ức nào thì chỉ tìm ngươi tính sổ thôi đấy."

Tạ tổng quản c.ắ.n răng: "Vâng ạ!"

"Lão gia."

"Mời mẫu dạy bảo."

"Con chú ý xem mối nào . Gia thế thấp một chút cũng chẳng , miễn là nhân phẩm đàng hoàng t.ử tế là . Không thể cứ bỏ mặc chuyện trăm năm của con bé !"

"Mẫu yên tâm, việc con sẽ để tâm."

---

"Yến cô nương, cơm tối đến ạ."

"Đặt xuống !"

Thang Viên đặt hộp thức ăn xuống tiến lên một bước, quỳ gối xuống sàn.

"Ngươi ?"

"Nha của cô nương một tháng nữa mới tới, trong viện chẳng ai trông nom, nô tỳ thực sự lo lắng." Thang Viên khẩn khoản: "Nếu cô nương chê nô tỳ tay chân vụng về thì xin hãy giữ nô tỳ . Chờ khi nha của cô nương tới thì nô tỳ cũng muộn ạ."

Yến Tam Hợp khuôn mặt tròn trịa y hệt cái tên "bánh trôi" của nàng, im lặng hồi lâu : "Muốn ở thì đừng quỳ."

Thang Viên ngẩn .

Yến Tam Hợp nàng nữa, tự tay mở nắp hộp thức ăn. Thang Viên vội dậy, : "Cô nương mau xuống ạ, để nô tỳ hầu hạ cô nương dùng bữa."

"Không cần, ngươi cũng xuống ăn ."

Thang Viên ngẩn tập hai.

"Ta quy tắc của .”

Yến Tam Hợp mâm cơm sáu món mặn một món canh thịnh soạn mặt.

“Muốn ở đây thì theo quy tắc của , nếu thì cút!"

Lòng Thang Viên nóng như lửa đốt, nên xuống nên cút cho xong. Người thể ở "Tĩnh Tư Cư" tuyệt đối hạng tầm thường, gọi một tiếng "Chủ nhân" cũng quá đáng. nàng phận là hạ nhân, dám chung mâm với chủ nhân chứ? Thế là trái quy củ mà!

"Cút !”

Yến Tam Hợp đuổi dứt khoát, chút mềm lòng.

Thang Viên sợ run , nhớ tới lời dặn của Tạ tổng quản nên đành rón rén xuống mép ghế.

"Ăn cơm!”

Yến Tam Hợp một tay bưng bát, một tay cầm đũa.

Thang Viên mặt , khẽ lắc đầu, cố nén nước mắt trong. Nàng sống đời mười sáu năm, đây là đầu tiên cái ghế thế , còn ăn cơm ngon đến thế.

...

Một bữa cơm mà Thang Viên ăn trong nơm nớp lo sợ. Thấy Yến Tam Hợp buông đũa, nàng vội vàng dậy : "Trong viện một khu vườn nhỏ, nếu cô nương dạo cho tiêu cơm thì thể đó ạ."

"Ừ.”

Yến Tam Hợp thản nhiên đáp: " , đừng mở miệng là 'nô tỳ' 'nô tỳ' nọ, thích ."

Tay Thang Viên đang thu dọn bát đũa run lên, nụ mặt cứng đờ.

Yến Tam Hợp một dạo tiểu hoa viên. Trong vườn trồng vài gốc mai, cơn mưa gió mấy ngày cánh hoa rụng tơi tả đầy đất.

Lòng Yến Tam Hợp bỗng thấy hoang mang. Không hiểu nàng nhớ đến giấc mơ kỳ lạ , đôi lông mày nhíu chặt giãn .

Ông ơi, ông gặp họ ở đó ? Bọn họ đều cả chứ?

Tâm ma hóa giải xong, con mơ thấy những chuyện ngày xưa. Trong mơ con cha, , và cả một bắt nạt con nhưng cũng dỗ dành con nữa.

Con ở kinh thành là để hóa giải tâm ma tiếp theo. Con chọn ở Tạ gia là vì sợ nha đầu tìm thấy con.

Con ngờ ông báo mộng cho Tạ Đạo Chi. Bọn họ bảo ông buông bỏ, nhưng con nghĩ ông buông bỏ, mà là ông quên .

Quên cũng , như sẽ còn thấy mệt mỏi nữa.

Giọng của Yến Tam Hợp cứ nhỏ dần, nhỏ dần, tan gió.

Ở chốn suối vàng, tổ phụ hãy uống một chén canh Mạnh Bà, qua cầu Nại Hà, kiếp nhớ đầu t.h.a.i một gia đình thật , và tìm một phụ nữ thật lòng yêu thương ông nhé.

 

 

Loading...