Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 425: Sóng Ngầm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:10
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trực giác mách bảo Yến Tam Hợp, nữ quyến nhà thì nhiệt tình vui vẻ là thế, nhưng thực sóng ngầm đang cuộn trào, ai nấy đều đang chờ xem kịch .

"Không , phiền đại phu nhân cắt thêm cho phu nhân một miếng."

"Cũng trách ."

Chu thị thông minh đỡ lời: "Phu nhân gần đây xương cốt lắm, tay sức. Mau bưng đĩa khác lên đây."

Lập tức nha bưng đĩa tới.

Chu thị đặt bánh trung thu đĩa, tự tay dâng cho Ngô thị.

Thang dựng xong , Ngô thị ngốc đến mấy cũng leo xuống, vội nếm thử một miếng.

Một miếng khiến bà kinh sợ.

Yến Tam Hợp hỏi ai cả, chỉ hỏi bà: "Phu nhân cảm thấy thế nào?"

Nàng chuyện lấy đức báo oán, nhưng Tạ Tri Phi giúp nàng quá nhiều trong tâm ma Tĩnh Trần , vuốt mặt cũng nể mũi chứ.

Hơn nữa, đến lão phu nhân nàng cũng thể khách khí chuyện, thì một Ngô thị tính là gì? Bà hồ đồ, cũng là đáng thương.

Ngô thị c.ắ.n răng, trong lòng khó chịu gật đầu.

Mọi thấy Ngô thị gật đầu cũng cùng ăn bánh trung thu trong tay.

Vừa ăn, sắc mặt mỗi đều kinh ngạc.

Ngọt mà ngấy, ngon.

Lão phu nhân nuốt một miếng cuối cùng, vẫn thấy đủ: "Con , đây là con ?"

"Là Lý Bất Ngôn."

Mọi lúc mới về phía Lý Bất Ngôn bên cạnh Yến Tam Hợp.

Vừa thấy cả kinh, ngày đại lễ mà nha mặc một bộ đồ nam.

Lý Bất Ngôn là cố ý mặc đồ nam tới, là cố ý để cho Ngô thị xem.

Kết quả thấy mặt Ngô thị còn khó coi hơn rau héo.

Đường đường là phu nhân ngay ngắn như con rối gỗ rên một tiếng. Vốn còn đấu với bà một trận nhưng phút chốc thấy cụt hứng.

Con , đấu với mạnh hơn mới .

Đấu một Ngô thị...

Thôi quên !

"Lão gia đến ."

Trong lúc chuyện, Tạ Đạo Chi mang theo ba đứa con trai nội đường.

Các nữ quyến đồng loạt dậy hành lễ.

Yến Tam Hợp nhúc nhích, ánh mắt xuyên qua đám , liếc mắt một cái thấy Tạ Tri Phi.

Hắn mặc một bộ thường phục, hình cao ngất, vẫn là dáng vẻ công t.ử nhẹ nhàng, nếu như cặp mắt đỏ hoe .

Bỗng nhiên, một càng khiến Yến Tam Hợp chú ý hơn cả Tạ Tri Phi.

Đó là Liễu di nương.

Liễu di nương mặc một bộ đồ trắng thuần khiết, đầu cài một cây trâm ngọc trắng nho nhỏ, đạm như cúc.

Thấy Tạ Đạo Chi đến, nàng chỉ nghênh đón phía , còn tránh sang bên cạnh. Tạ Đạo Chi khi nhà cũng nàng đầu tiên.

Yến Tam Hợp ánh mắt hai giao , Ngô thị đang nghênh đón ở phía , khẽ lắc đầu.

Cũng khó trách một Lý Chính Gia thể xoay vòng Ngô thị như chong chóng. Liễu di nương thực sự quá Tạ Đạo Chi sủng ái.

Lúc , Tạ Đạo Chi tới mặt Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp lúc mới lên: "Tạ lão gia."

Tạ Đạo Chi nàng, : "Ở bên quen ?"

Yến Tam Hợp: "Rất ."

Tạ Đạo Chi: "Thiếu cái gì thì cứ việc mở miệng."

Yến Tam Hợp: "Đều đủ ."

Tạ Đạo Chi: "Nghe cô nương mang theo bánh trung thu hả, phần của ?"

Yến Tam Hợp: "Không ."

Tạ Đạo Chi chỉ giận, còn vuốt mấy cọng râu thưa thớt, : "Yến cô nương vẫn giống như , ít ."

Nói ít là đúng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-425-song-ngam.html.]

Lão phu nhân trừng mắt con trai: "Nữ nhi nhiều là miệng nát, con mau xuống , đừng để ý đến nó."

Tạ Đạo Chi liếc lão nương nhà , : "Yến cô nương đến, lão tam cũng dạt sang một bên . Lão phu nhân , thiên vị quá!"

"Đó là bởi vì con của , giống trong phủ chúng , ai cũng chỉ chọc giận thôi." Lão phu nhân sai bảo: "Người , mau cho lão gia nếm thử bánh trung thu Yến cô nương mang đến, ngon lắm đó."

"Lão phu nhân ăn ngon, chắc chắn là ngon , lấy cho nếm thử."

"Nếm sẽ còn ăn nữa đấy."

"Lão phu nhân thích ăn, con sẽ mặt dày hỏi xin Yến cô nương."

"Lão gia, con đừng giày vò nàng nữa."

"Có lão phu nhân che chở, con cũng dám."

Yến Tam Hợp hai nương con kẻ xướng hoạ , trong lòng chợt thấy lạnh lẽo.

Đây là lời khách sáo, thì hoà thuận nhưng trong lời ít nhiều sẽ vài câu chân tình thực ý, nhưng chắc chắn cũng trộn lẫn vài thứ thật, thể bộ là sự thật .

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên phát hiện tầm mắt rơi nàng.

Yến Tam Hợp ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Tạ Tri Phi.

Trong lòng sợ hãi.

Chẳng tại , gần đây luôn chằm chằm nàng. Nhìn thì , ánh mắt còn kỳ lạ, giống như xuyên thấu qua nàng .

Không chỉ ánh mắt kỳ lạ, ngữ khí chuyện cũng lạ kỳ, lãnh đạm, cái miệng ngọt xớt một trở .

Yến Tam Hợp như để ý dời tầm mắt .

Cũng trong nháy mắt, Tạ Tri Phi cũng thu ánh mắt , về phía tảng đá xanh mặt đất.

Bình thường ngày vui như , Tạ tam gia sẽ mấy câu chọc , cái miệng ngọt xớt cứ liến thoắng khiến các trưởng bối yêu thích thôi.

hôm nay , trong đám chẳng điều gì, chỉ mong thể tàng hình mà thôi.

Ánh mắt Yến Tam Hợp lặng lẽ chuyển về phía .

Xung quanh vui vẻ như , chỉ cúi đầu ở chỗ đó, im lặng gạch đá xanh chân, giống như sự vui vẻ ồn ào xung quanh đều liên quan đến .

Kẻ , chắc chắn đang tâm sự.

Hơn nữa, còn chuyện nhỏ.

Sau khi Yến Tam Hợp đưa kết luận liền dời tầm mắt . Nàng ánh mắt của và Tạ Tri Phi Liễu di nương thấy hết thảy.

Liễu di nương từ nhỏ lớn lên trong đại tộc, trong nhà mấy chục tỷ , cả ngày gà bay ch.ó sủa, khiến cho nàng còn nhỏ tuổi hiểu việc sắc mặt khác.

Nhìn sắc mặt , đó là .

Đây là một môn học vấn, cũng là đạo sinh tồn mà nàng học trong những năm sống ở Tạ gia.

Tạ phủ , ai cũng đeo một cái mặt nạ để sống qua ngày.

Lão phu nhân thì giống hồ đồ yếu đuối, thực thì khôn khéo. Sự khôn khéo của lão gia cũng giống như lão phu nhân.

Điều khác biệt là, lúc nào nên mềm thì mềm, lúc nào nên cứng thì cứng. Việc nhỏ hồ đồ nhưng việc lớn thì hàm hồ, thuộc về loại ăn mềm ăn cứng.

Đại gia đối nhân xử thế còn khéo léo hơn lão gia, nhược điểm ở một chữ tình.

Đại thiếu phu nhân thông minh ẩn nhẫn, nhược điểm cũng ở một chữ tình, hai phu thê bằng mặt bằng lòng.

Đại tiểu thư mù một đôi mắt, vạn sự tranh giành.

Chỉ Tam gia, Liễu di nương bao nhiêu năm nay nhưng mãi chẳng thấy rõ.

Nói là một tên ăn , dựa Tạ gia kiếm cơm ăn, nhưng sống . Nói thông minh tài giỏi thì cả ngày chỉ ăn uống chơi gái đ.á.n.h bạc, chính sự.

Hôm nay, thêm một .

Liễu di nương dời ánh mắt về phía Yến Tam Hợp.

Vừa lão phu nhân, lão gia kẻ xướng hoạ, chỉ còn thiếu nước bốn chữ "Chúng thương ngươi" lên mặt thôi. Thế nhưng cô nương mặt đỏ, tim đập, vô cùng bình tĩnh.

Nếu đổi là nha đầu nhà thì cái đuôi vểnh lên tận trời .

Mười bảy tuổi, tính tình trầm như , tuyệt đối đơn giản dùng một câu "già tuổi" là thể hình dung .

Người như ...

Ánh mắt Liễu di nương chuyển qua giữa Yến Tam Hợp và Tam gia, trong lòng chợt thấy kiên quyết...

Người như , dù thế nào nàng cũng đều bất chấp tất cả, vì nhi t.ử mà tranh thủ một . Tuyệt đối thể để cho nàng rơi tay Tạ lão tam, nếu thì nhị phòng vĩnh viễn ngày ngóc đầu lên .

Chọn ngày bằng gặp ngày.

Hôm nay luôn !

---

 

Loading...