Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 428: Mắt mù
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:13
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bữa cơm đoàn viên ăn hương vị gì, chỉ mạch nước ngầm là âm thầm khởi động.
Sau khi ăn xong, Yến Tam Hợp lấy cớ trong phủ còn việc, tạm biệt với .
Nàng , Tạ Đạo Chi đỡ lão phu nhân trở về phòng, hai còn cũng đều tự tản .
Tạ Tri Phi chờ tất cả hết mới hậm hực khỏi viện, ngước mắt lên thấy đại tỷ xinh nhà ở cửa viện.
"Đại tỷ."
Tạ Tri Phi nghênh đón, đỡ lấy tay nàng: "Chờ ?"
Tạ Văn Xu : "Dìu một đoạn nhé?"
"Được."
Vân Huệ thấy Tam gia đỡ nàng thì mới dám buông tay , lui về phía hai bước, yên lặng cùng Chu Thanh theo phía chủ tử.
"Bánh trung thu của Yến cô nương, nếm thử ?"
Giọng Tạ Văn Xu giống như bạch ngọc, dịu dàng trong trẻo. Trong lòng Tạ Tri Phi dù đang thoải mái cũng khỏi thấy nhẹ nhàng đôi chút.
"Lúc đến ăn sạch , nếm thử."
Hắn dối. Lúc bánh trung thu bưng đến mặt, trong đầu tràn ngập chuyện của Đường Minh Nguyệt nên tiện tay đưa luôn cho Chu Thanh.
"Nàng tặng một hộp, nếm thử ?"
"Tưởng lên ba chắc? Đại tỷ giữ mà ăn ."
"Thật sự ăn ?"
"Tỷ, tỷ chuyện gì cứ thẳng ." Tạ Tri Phi đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng: "Đừng vòng vo nữa."
Tạ Văn Xu ngượng ngùng mỉm : "Đệ ?"
"Tỷ cố ý chờ ở cửa viện, còn thể ?"
"Ai bảo chúng là tỷ ruột thịt chứ."
"Vậy tỷ thẳng nhé." Tạ Văn Xu quả thật cũng thích vòng vo: "Đệ thấy Yến cô nương thế nào?"
Tạ Tri Phi sờ mũi: "Cũng ."
"Tỷ thấy nàng ."
Tạ Tri Phi bật : "Chỉ vì hộp bánh trung thu thôi ?"
Tạ Văn Xu chớp mắt: "Trong phủ nhiều như , mà tỷ chỉ mới gặp nàng một , thế mà nàng vẫn nhớ rõ tỷ."
"Nàng... nàng chỉ tiện tay tặng thôi."
"Vậy ?" Tạ Văn Xu đưa tay khẽ nhéo Tạ Tri Phi một cái: "Tỷ thấy thế."
"Vậy tỷ thử xem."
"Có nàng để trong lòng, nàng chỉ khách sáo thôi!"
"Ai để trong lòng, ai là khách sáo?"
"Đại tẩu, tổng quản, tỷ, và cả đôi phu thê trong khách viện là những nàng để tâm. Còn lão phu nhân và nhị phòng thì chỉ là khách sáo."
Tạ Tri Phi thầm nghĩ thể: "Nàng mà để tâm đến Tạ mập mạp ?"
"Để tâm đến chính là để tâm đến . Trong phủ ai mà tổng quản và thiết nhất."
Tạ Tri Phi cúi đầu, ánh mắt trở nên thâm trầm nàng.
"Đừng tưởng mắt tỷ kém mà thấy đường, thực trong lòng tỷ rõ ràng hơn ai hết."
Tạ Văn Xu nắm lấy tay : "Nàng mặc dù thích nương, nhưng trong lòng vẫn nghiêng về đại phòng chúng . Ba chúng đều phần, e là tấm lòng của nhị uổng phí ."
Vừa dứt lời, chỉ thấy Tạ tổng quản ôm một hộp bánh trung thu, hớn hở chạy tới.
Mặt Tạ Tri Phi trầm xuống: "Yến cô nương ?"
"Lão nô đích đưa nàng lên xe." Tạ tổng quản thở hồng hộc : "Tam gia, đây là bánh trung thu Yến cô nương tặng riêng cho lão nô. Ta thấy gia cả đêm ăn mấy miếng, lát nữa gia nếm thử ."
"Ta mà." Tạ Văn Xu phì , tiếng êm tai: "Được lão Tam, đưa đến đây thôi."
Tạ Tri Phi trừng mắt Tạ Tiểu Hoa gọi: "Chu Thanh."
"Gia?"
"Đưa Đại tiểu thư về phòng ."
"Vâng!"
Đợi ba xa, Tạ Tiểu Hoa vội vàng ghé đầu đến bên cạnh Tam gia, thần bí : "Gia mau nghĩ cách , Yến cô nương và vị bên nhị phòng ..."
"Tiểu Hoa."
"Hả?"
Tạ Tri Phi , móc một tờ ngân phiếu nhét tay : "Tối nay ngoài tìm một nữ t.ử ."
Tạ Tiểu Hoa: "..."
Tạ Tri Phi: "Để chữa cái bệnh già lẩm cẩm của ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-428-mat-mu.html.]
Tạ Tiểu Hoa: "..."
Tạ Tri Phi: "Nói thật cho ngươi , hôm nay nhị phòng cửa, ngày mai cửa, cả đời cũng cửa ."
Tạ Tiểu Hoa định hỏi một câu "Vì " thì một gã tiểu tư bỗng hớt hải chạy tới.
"Tam gia, Tạ tổng quản, lão gia gọi hai đến thư phòng!"
...
Ánh trăng như nước rải đầy con đường đá xanh.
Tiểu nha xách đèn lồng phía . Vân Huệ đỡ Đại tiểu thư ở giữa. Chu Thanh giữ cách gần xa theo phía .
Vân Huệ chuyện với tiểu thư nhưng ngại Chu Thanh ở bên cạnh tiện, bèn đầu bảo: "Chu Thanh, ngươi trở về , tiểu thư chúng hầu hạ là ."
Chu Thanh liếc nàng một cái, năng gì.
Vân Huệ nhỏ giọng thì thầm bên tai Tạ Văn Xu: "Tiểu thư, xem cái hũ nút , lúc nào cũng lầm lì như ."
Tạ Văn Xu vỗ vỗ mu bàn tay nàng, dịu dàng hỏi vọng : "Chu Thanh, Tam gia gần đây bận rộn chuyện gì thế?"
Chu Thanh tiến lên vài bước, song song một bên Tạ Văn Xu: "Hồi bẩm Đại tiểu thư, gia bận rộn chuyện trong nha môn."
"Có thường đến chỗ Yến cô nương ?"
"Thường ạ."
"Tiểu Bùi gia cũng lâu tới nhà chơi."
"Ngài mỗi ngày đều với gia ở bên ngoài."
Tạ Văn Xu khẽ một tiếng: "Bọn họ từ nhỏ với ."
"Vâng."
Tạ Văn Xu đầu về phía Chu Thanh: "Hôm nay Tam gia ít nhỉ?"
Chu Thanh ngẩn , cúi đầu nàng.
Dưới ánh trăng, làn da của quanh năm thấy mặt trời như nàng toả sắc trắng lạnh lẽo.
"Tam gia xa một chuyến, vội vã chạy về ăn Tết, mấy ngày ngủ giấc nào." Chu Thanh hạ thấp giọng: "Đại tiểu thư đừng lo lắng, ngài nghỉ ngơi sẽ đỡ nhanh thôi."
Tạ Văn Xu: "Không là . Đệ bên ngoài thì hoạt bát, thực trong lòng nặng tâm sự."
Chu Thanh cúi đầu nàng một cái vội dời mắt .
"Ngươi trở về , bên cạnh thể thiếu ngươi ."
"Ta đưa Đại tiểu thư đến cửa viện . Tam gia dặn dò , về sớm tiện phục mệnh."
Đôi mắt Tạ Văn Xu cong cong: "Ngươi , gì cũng thật thà như ?"
Chu Thanh đáp, bước chân chậm , lặng lẽ phía nàng.
Chẳng mấy chốc tới cửa viện.
"Đại tiểu thư, về..."
Lời còn dứt, Chu Thanh đột nhiên thấy một quả lựu rơi lăn lóc đất.
"Đại tiểu thư, cẩn thận!"
muộn!
Tạ Văn Xu một chân giẫm lên trái lựu, cả ngã chúi về phía .
Vân Huệ một tay xách hộp bánh trung thu, tay đỡ tiểu thư nên căn bản kịp phản ứng. Tiểu nha phía cũng kịp xoay .
Chu Thanh lao lên, dang hai tay ôm trọn lấy nàng lòng.
Tạ Văn Xu lảo đảo mấy cái, hốt hoảng túm lấy vạt áo Chu Thanh, nhờ thế mới vững .
Vân Huệ sợ tới mức nhét vội hộp bánh lòng tiểu nha lao tới.
"Tiểu thư, thương ?"
Tạ Văn Xu lắc đầu, buông một tay .
Vân Huệ vội đỡ lấy, lúc Tạ Văn Xu mới buông nốt tay , bám chặt cánh tay Vân Huệ.
Nàng nắm chặt, gân xanh mu bàn tay đều nổi lên.
Chu Thanh vốn mặt lạnh cảm xúc, bây giờ vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Hôm nay ai trông viện?"
Tạ Văn Xu giọng điệu liền vội : "Hôm nay Tết Trung thu, là cho các nàng ngoài chơi." Dừng một chút, nàng dặn dò: "Đừng lớn chuyện, chỉ là việc nhỏ thôi."
Lý trí Chu Thanh trở về, im lặng một hồi : "Đỡ tiểu thư , sẽ ."
Vân Huệ cảm kích liếc Chu Thanh một cái: "Tiểu thư, chúng trong thôi."
Chu Thanh chờ các nàng hẳn trong phòng mới dùng chân đá mạnh gốc cây lựu trong sân.
Cành khô, quả hỏng rụng lả tả xuống đất.
Hắn cầm lấy chổi quét tước sạch sẽ, thoáng trong phòng mới xoay rời .