Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 429: Nghi ngờ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:14
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viện Mộc Hương.

Liễu di nương sai kê một cái bàn nhỏ giữa sân, bày biện chút hoa quả điểm tâm, ngắm trăng trò chuyện cùng hai con.

Tạ Uyển Xu c.ắ.n vài hạt dưa, bỗng nhiên lên tiếng: "Di nương, hôm nay ..."

"Uyển Xu!" Liễu di nương nghiêm giọng cắt ngang, liếc mắt hiệu cho mấy nha : "Các ngươi lui hết ngoài ngắm trăng , ở đây cần hầu hạ nữa."

"Vâng, thưa di nương."

Đợi trong viện còn ngoài, Liễu di nương mới đưa ngón tay thon dài dí nhẹ lên trán con gái.

"Đã dặn con bao nhiêu , ăn lung tung, nhất là chuyện đó."

Tạ Uyển Xu phụng phịu: "Đây bên ngoài, là viện của di nương mà."

Tạ Bất Hoặc lên tiếng: "Kể cả viện của cũng chủ quan. Lòng khó đoán, lời di nương dặn, khắc cốt ghi tâm."

"Ca, ca thực sự thích Yến cô nương ?"

"Nếu thì ?"

Tạ Uyển Xu bĩu môi: "Nàng cái gì cũng , chỉ mỗi tội tính tình lạnh lùng quá, chẳng thiện chút nào."

"Muội thì cái gì?"

Tạ Bất Hoặc nhạt: "Người mà di nương nhắm trúng, thể sai ."

"Ồ..." Tạ Uyển Xu kéo dài giọng: "Hóa là di nương trúng ."

"Đừng bừa, là ca ca con để ý ."

Liễu di nương rót thêm cho con trai, ôn tồn : "Ta chỉ nhắc chuyện cũ thôi."

Tạ Uyển Xu tò mò: "Ca, ca thích điểm gì ở nàng thế?"

"Thích nàng thông minh hơn ."

" nàng và Tam ca thiết mà."

"Vậy thì càng tranh giành cho bằng ." Tạ Bất Hoặc lầm bầm như với chính : "Không thể để một hưởng hết chuyện ."

"Nhị gia ở đây ?"

Ba con giật , Tạ Bất Hoặc vội đáp: "Có."

Tạ tổng quản bước , tay bưng một chiếc hộp gấm: "Lão gia sai lão nô đưa cái tới, là cho Nhị gia."

Tạ Bất Hoặc dậy nhận lấy, mở ngay mà chỉ thản nhiên : "Thay cảm tạ phụ ."

"Vâng." Tạ tổng quản thấy gì thêm bèn lui .

Lúc , Tạ Bất Hoặc mới từ từ mở nắp hộp.

"Là một khối Thanh ngọc, lớn lắm, thích hợp để khắc ấn chương."

Tạ Bất Hoặc xoay khối ngọc trong tay ngắm nghía, khóe miệng nhếch lên nụ trào phúng.

"Nước cờ của di nương đúng ."

"Cái gì mà đúng với sai." Liễu di nương đóng nắp hộp , mỉm : "Là do con mắt ."

" con vẫn thấy gia thế Yến cô nương mỏng manh quá." Tạ Uyển Xu chống cằm thở dài: "Nếu nàng gả đây, chắc chắn chẳng của hồi môn gì đáng giá ."

Tạ Bất Hoặc thầm mắng một câu: Ngu xuẩn!

...

Tạ tổng quản rời khỏi viện Mộc Hương, thẳng đến thư phòng của lão gia.

Trong thư phòng, Đại gia và Tam gia đang thưởng . Tạ tổng quản bẩm báo xong, định lui thì Tạ Đạo Chi gọi giật .

"Ngươi cũng ở ."

"Vâng."

Tạ tổng quản nào dám thật, chỉ dám ghé nửa m.ô.n.g lên mép ghế.

Tạ Đạo Chi nhấp ngụm nóng, hỏi: "Lão Tam, tâm ma ở Am Thủy Nguyệt giải xong ?"

"Giải ạ."

"Giải như thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-429-nghi-ngo.html.]

"Cha, con ." Tạ Tri Phi dối chớp mắt: "Là Yến Tam Hợp cho phép tiết lộ. Nếu cha thì cứ trực tiếp hỏi nàng ạ."

Chỉ cần cha dám!

" ." Hắn tiếp: "Đôi vợ chồng trẻ ở khách viện sáng mai sẽ rời khỏi thành Tứ Cửu, coi như chuyện Am Thủy Nguyệt giải quyết triệt để."

Tạ Đạo Chi thừa Yến Tam Hợp khi Tạ phủ, việc đầu tiên là đến gặp đôi vợ chồng , đó mới tới bái kiến lão phu nhân. Dù trong lòng tò mò đến , nhưng Yến Tam Hợp thì ông cũng chẳng tiện hỏi nhiều.

" một chuyện, hỏi cho lẽ."

"Lão Tam, Yến cô nương trong lòng ?"

Ý gì đây? Muốn mai mối cho Tạ lão nhị thật ?

Tạ Tri Phi bắt chéo chân, thản nhiên đáp: "Cha, chuyện con tiện , là cha tự hỏi nàng !"

"Chuyện tiện, chuyện cũng tiện, nuôi con để cảnh ?"

"Ta hỏi con, nàng kết hôn sinh con là ý gì?"

"Thì nghĩa mặt chữ đó ạ."

"Con..."

"Cha!" Tạ Tri Phi nheo đôi mắt hoa đào, nhạt.

"Nàng thực sự cô nương bình thường . Nếu cứ ép uổng quá, khi nàng chẳng thèm bước chân cửa Tạ phủ nữa. Cha và lão tổ tông nên kiềm chế một chút, kẻo cuối cùng sôi hỏng bỏng ."

"Được , !" Tạ Đạo Chi xua tay mất kiên nhẫn, thầm nghĩ cái thằng nhãi ranh hôm nay mà ngứa mắt thế .

"Lão Tạ, ngươi tiễn Yến cô nương về, nàng ?"

Tạ tổng quản định thật thà khai báo, nhưng liếc thấy ánh mắt sắc lạnh của Tam gia, vội sửa lời: "Yến cô nương cũng gì đặc biệt với lão nô, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì? Nói mau!"

"Chỉ là lúc lão nô đỡ nàng lên xe, thoáng thấy nàng thì thầm với nha bên cạnh một câu: Bữa tiệc chẳng chút thiện ý nào."

Tạ Tri Phi lập tức bật : "Con bảo mà."

"Phụ ." Tạ Nhi Lập xen : "Lệnh của cha , lời của mai mối xem áp dụng với Yến cô nương. Chuyện lẽ nên để Nhị tự nỗ lực, như ý nguyện?"

Tạ Đạo Chi thở dài, ngẫm nghĩ thấy cũng lý.

"Gọi các con đến đây chỉ vì chuyện cỏn con ." Ông về phía con trai cả: "Khoa thi mùa xuân xảy chuyện lớn, Lễ bộ e là sẽ vài rơi đầu. Con nhân cơ hội chen chân đó ?"

Khóe miệng Tạ Nhi Lập căng cứng: "Phụ , Lễ bộ hiện do Đỗ đại nhân nắm quyền, con qua đó liệu vướng mắt ông ?"

Tạ Đạo Chi bình thản : "Con mà, lúc nào cũng cần rèn giũa bản ."

"Con thấy cần thiết." Tạ Tri Phi vẫn giữ vẻ lười biếng: "Hiện giờ thời cuộc rối ren, Đại ca cứ yên ở Hàn Lâm Viện là nhất."

Tạ Nhi Lập cũng cảm thấy đây thời cơ chín muồi, nhưng phụ việc xưa nay luôn cẩn trọng, tại ...

"Phụ tính toán gì khác chăng?" Hắn dè dặt ướm hỏi.

Tạ Đạo Chi liếc con trai cả: "Ta định lui về phía một bước."

"Tại ạ?" Tạ Tri Phi kìm thẳng dậy. Cha tuổi tác cao, đang Hoàng thượng sủng ái, tự dưng lui về ở ẩn?

"Tấu chương của Hán Vương hôm qua gửi đến kinh thành, là lo lắng cho long thể của Bệ hạ, xin hồi kinh để tận hiếu."

Tạ Đạo Chi vuốt chòm râu: "Lần trở về, e rằng kinh thành sẽ dậy sóng."

Tạ Tri Phi thừa hiểu nguyên do của cơn sóng ngầm .

Lễ bộ mấy tay chân tín của Hán Vương, về để bảo vệ bọn chúng. Thái Tôn đang thanh trừng quan trường vùng Giang Nam, chắc chắn sẽ đầu rơi m.á.u chảy, Hán Vương cũng thể . Quan trọng nhất là cái c.h.ế.t của Lục Thời sẽ gây biến động lớn ở Ngự Sử Đài.

Nếu tìm cách rời khỏi đất phong trở về kinh thành, thì thể bày binh bố trận ứng phó kịp thời?

Lão cha nhà sợ cuốn vòng xoáy tranh đấu giữa Thái t.ử và Hán Vương nên tạm lui một bước để bảo lực lượng, đồng thời đẩy Đại ca lên phía để rèn luyện.

"Lui là thượng sách." Tạ Tri Phi nghiêm túc : "Phụ cứ vững ở vị trí hiện tại, hành xử quang minh chính đại là . Đại ca thấy ?"

Tạ Nhi Lập hiểu rõ phụ yếu đuối sợ việc: "Phụ lui về, chắc hẳn còn nỗi khổ tâm nào khác?"

Tạ Đạo Chi nhíu đôi mày hằn vết thời gian: "Mấy ngày gần đây, tâm tính của Bệ hạ đổi thất thường."

Tạ Tri Phi phắt dậy: "Ý cha là ạ?"

Tạ Đạo Chi day day huyệt thái dương, hồi lâu mới trầm giọng : "Ngài hình như... bắt đầu nghi ngờ tất cả xung quanh."

---

 

Loading...