Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 431: Phân cao thấp
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:16
Lượt xem: 294
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trung thu năm nay, hai các con mỗi đứa hãy một bài thơ hợp cảnh xem nào. Hoài Tả, con ."
"Đầu giường ánh trăng rọi, Ngỡ mặt đất phủ sương. Ngẩng đầu trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố hương."
"Sao năm nào con cũng mỗi bài thế?"
"Cha , bài thơ chẳng lẽ hợp cảnh ?"
"Tai cha sắp mọc kén đây . Tiểu Hữu, con bài khác cho cha xem nào."
"Sân đất trắng quạ kêu sương, Hương quế thấm lạnh ngắm trăng. Đêm nay trăng sáng soi muôn ngả, Hơi thu ai nỡ để riêng ..."
"Con xem kìa, con bé học hành giỏi giang bao nhiêu."
"Giỏi giang cái nỗi gì. Nhà là dòng dõi võ tướng, trận bảo vệ quốc gia. Suốt ngày thơ thẩn sương lạnh với thu ủy mị thế thì đ.á.n.h giặc kiểu gì ."
"Thằng nhãi , con còn dám già mồm ?"
"Phụ , ca ca già mồm , đúng mà. Nương, ?"
"Ừ."
"Cha, nương gật đầu kìa, cha đừng phạt ca ca nhé."
Cô bé nhặt một chiếc bánh trung thu, đưa đến tận miệng bé để lấy lòng: "Ca, ca ăn ."
"Nhân gì thế?"
"Ngũ nhân đấy."
Cậu bé thích nhất là bánh nhân thập cẩm, chút nghi ngờ c.ắ.n một miếng to. Nhai hai cái, mặt bé lập tức biến sắc.
"Trịnh Hoài Hữu, lừa ! Đây rõ ràng là nhân hạt sen mà."
"Có ngon ?"
Cậu bé nhăn mặt chê bai: "Ngon cái khỉ mốc, ngọt c.h.ế.t ."
"Đâu ngọt." Cô bé nheo mắt tinh quái, lầm bầm trong miệng: "Trên đời thích ăn bánh trung thu nhân hạt sen nhỉ?"
"Tam thúc, Tam thúc..."
"Hả?" Tạ Tri Phi giật tỉnh .
"Vào ăn bánh trung thu thôi thúc."
Tạ Hoài Châu kéo tay Tạ Tri Phi xuống ghế, lấy một chiếc bánh nhỏ xinh xắn.
"Tam thúc, đây là bánh Yến cô nương tặng cho nương đấy, ngon tuyệt cú mèo luôn, thúc nếm thử ."
"Nhân gì thế?" Tạ Tri Phi buột miệng hỏi theo quán tính.
"Ngũ nhân ạ." Tạ Hoài Châu đáp: " nương bảo bên trong còn thêm ít đậu đỏ và sơn tra nữa, vị lạ lắm, giống bánh nhà ."
Tim Tạ Tri Phi đập thót một cái, một cảm giác khó tả dâng trào trong lòng, những ký ức xưa cũ ùa về như thác lũ.
Cậu bé "hừ" một tiếng: "Ta cũng hỏi xem, đời thích ăn bánh nướng nhân thập cẩm nhỉ?"
"Muội thích." Cô bé chống cằm suy tư: "Nếu bánh thập cẩm mà cho thêm ít đậu đỏ, thêm chút sơn tra chua chua ngọt ngọt thì may sẽ nếm thử. Hoặc là thêm ít táo đỏ băm nhỏ cũng tệ."
"Trịnh Hoài Hữu, bớt mơ mộng hão huyền ?"
"Nghĩ thôi cũng ?"
"Không ."
"Tại ?"
"Thế thì còn gọi gì là Ngũ nhân nữa, đổi thành Thất nhân, Bát nhân cho ."
"Thất nhân, Bát nhân thì gì ?"
"Chả gì cả."
"Cha, xem ca ca bắt nạt con kìa."
"Nương, xem ngốc nghếch kìa."
"Trịnh Hoài Tả, hai chúng rốt cuộc ai mới là đồ ngốc?"
"Muội ngốc, ngốc, là đồ ngốc nhất quả đất!"
"Ta nghỉ chơi với luôn!" Cô bé dỗi hờn rúc lòng cha.
"Ta cũng thèm chơi với !" Cậu bé ngoắt , chui tọt lòng nương.
Nửa chén trôi qua, bé lân la đến bên cạnh cô bé, ho khan một tiếng bộ: "Có chơi ném bình ?"
Cô bé phớt lờ, coi như thấy.
"Có chơi một tiếng? Không chơi thì ngủ đây."
Cô bé từ từ ngẩng đầu lên, chậm rãi nhả một chữ: "Chơi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-431-phan-cao-thap.html.]
"Tam thúc, Tam thúc?"
"Hả!" Tạ Tri Phi một nữa giật thoát khỏi dòng hồi ức.
"Bánh trung thu sắp chọc mũi thúc kìa."
Tạ Tri Phi cúi đầu , vội vàng đặt chiếc bánh xuống bàn, phắt dậy: "Ta chợt nhớ còn việc gấp, về đây."
"Tam thúc, thúc còn chơi ném bình với cháu mà!"
"Để hôm khác nhé."
" hôm khác là Trung thu."
"Rủ cha cháu chơi cùng ."
Tạ Tri Phi chạy trối c.h.ế.t khỏi viện Phương Châu như kẻ trốn nợ, một mạch mấy chục trượng mới dám giảm tốc độ.
Đêm dài thăm thẳm, tĩnh lặng đến mức rõ cả tiếng tim đập.
Hắn lặng hồi lâu, đưa tay lên dụi mắt. Vừa nhanh quá, gió thổi cát bay mắt, hoen ướt cả khóe mi.
Trịnh Hoài Hữu đam mê thư họa, mà cầm kỳ thi họa quan trọng nhất là lực cổ tay. Do sinh thiếu tháng nên lực tay nàng yếu, chữ tranh vẽ tuy hồn nhưng nét bút thiếu lực. Chơi ném bình chính là cách để rèn luyện lực tay cho nàng.
Bao nhiêu năm qua, cố tình chôn chặt những ký ức về và việc năm xưa. Chỉ đêm Trung thu, khi vầng trăng tròn vành vạnh treo cao, mới cho phép bản yếu lòng một chút, để quá khứ ùa về quấy rầy tâm trí. Vì thế ngày , luôn dành thời gian chơi ném bình với Tiểu Hoài Châu, cảm giác giống như... Được sống những ngày tháng bên cạnh cô bé năm nào!
Giờ đây, cô bé trở . Nàng là ruột thịt của . Muội ruột của là Đường Minh Nguyệt. Nếu thể thản nhiên đối mặt với Đường Minh Nguyệt, tại thể đối diện với nàng?
Bởi vì nàng, mà Đường Minh Nguyệt lớn lên nơi cửa Phật cô quạnh. Bởi vì nàng, mà nương cả đời u sầu, lấy một ngày vui. Cũng bởi vì nàng, mà một tài hoa xuất chúng như phụ sống chui lủi, ẩn trong viện Hải Đường chật hẹp.
suy cho cùng, những chuyện đó liên quan gì đến nàng ? Nàng vô tội mà. Nàng gì.
Tạ Tri Phi bỗng thấy thật nực , tự lẩm bẩm: "Ta đang tự khổ vì cái gì thế !"
"Gia." Tạ Tiểu Hoa xách đèn lồng bước tới. Thực quan sát từ xa nãy giờ. Tam gia tối nay chỉ ít mà đôi lông mày lúc nào cũng nhíu chặt đầy tâm sự.
"Gia tâm sự gì ?"
"Không ." Tạ Tri Phi thẳng lưng, lấy vẻ phong lưu thường ngày: "Cầm lấy cái bánh mà ăn , là nàng cho ngươi đấy."
Hắn vươn tay xoa đầu Tạ Tiểu Hoa: "Lát nữa ngươi qua viện xem , tiện thể trò chuyện với Đường tiểu thư một lúc giúp ."
"Ta á?" Tạ Tiểu Hoa chỉ tay mũi , vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Ừ, ngươi thì Đan Nhị Nhất mới yên tâm ."
Tạ Tiểu Hoa theo bóng lưng cô độc của Tam gia, bĩu môi lẩm bẩm: "Hồi trẻ ông đây cũng sát gái lắm đấy chứ đùa ."
Câu , Tam gia thấy. Bóng dáng khuất xa trong màn đêm.
...
Ngày hôm . Sáng sớm tinh mơ.
Ba chiếc xe ngựa đỗ sẵn cổng Tạ phủ.
Vợ chồng Đường Minh Nguyệt bước khỏi cửa, liếc mắt thấy Tạ Tam gia đón nắng sớm mai. Hắn khẽ gật đầu chào họ, nhanh nhẹn xoay nhảy lên lưng ngựa. Hai vợ chồng cũng vội vàng lên xe.
Đoàn chầm chậm khởi hành, hướng thẳng về phía cửa thành phía Nam.
Ra khỏi thành, Tạ Tri Phi vẫn tiếp tục tiễn đưa thêm hơn mười dặm đường nữa mới chịu ghìm cương ngựa, dừng phía xe ngựa.
Rèm xe vén lên, lộ khuôn mặt tươi rạng rỡ của Đường Minh Nguyệt. Tạ Tri Phi cũng mỉm đáp nàng.
Ngay khi Đường Minh Nguyệt tưởng rằng sẽ vài lời từ biệt sướt mướt, thì bất ngờ quất roi, phóng ngựa lao như bay, một lời từ biệt.
" là cái gã kỳ quặc, lúc thì bám dính lấy như sam, lúc thì lạnh lùng chẳng thèm một câu." Đan Nhị Nhất lầm bầm.
Đường Minh Nguyệt thụi nhẹ vai chồng: "Chàng mới là kỳ quặc . Tam gia là ."
" đúng đúng, là ." Đan Nhị Nhất thầm nghĩ trong bụng: Dù thế nào thì ông đây cũng cạch mặt cái thành Tứ Cửu , thề bao giờ nữa. Quá nguy hiểm! Đến cả cái tên tổng quản béo ú của Tạ phủ cũng tăm tia nương t.ử , nửa đêm nửa hôm còn mò sang đòi tâm sự chuyện đời. Mẹ kiếp, là cái lũ gì !
...
Tạ Tri Phi phi ngựa một mạch về thẳng nha môn.
Theo lệ thường, triều đình nghỉ lễ Trung thu ba ngày, hôm nay mới là ngày thứ hai nên nha môn Binh Mã Tư Ngũ Thành vắng tanh, chỉ còn lác đác vài lính gác cổng.
Thấy Tam gia đến, đám lính gác vội vàng chạy chào hỏi. Tạ Tri Phi gật đầu qua loa, thẳng về phòng . Đinh Nhất và Chu Thanh túc trực sẵn ở đó.
Hôm qua trong cung mở gia yến, phong thanh tin đồn Hoàng đế triệu hồi Hán Vương về kinh. Thái tôn hiện mặt ở kinh thành, việc lớn nhỏ giờ đây đều trông cậy cả Tam gia.
Ba chủ tớ cắm đầu việc suốt cả ngày, mãi đến chạng vạng tối mới bố trí xong hệ thống phòng ngự trong tối ngoài sáng cho cả thành Tứ Cửu.
Tạ Tri Phi gọi: "Chu Thanh", mắt ngước lên xà nhà. Chu Thanh phi lên, lấy xuống một tay nải giấu kỹ xà, bên trong chứa bộ hồ sơ vụ án Trịnh gia.
Tạ Tri Phi mỉm đầy ẩn ý.
"Đi thôi, đến xin Yến cô nương chén uống nào."
---