Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 432: Bánh Trung Thu
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:17
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Yến Tam Hợp đang trưng bộ mặt vô cảm hai vị khách mời mà đến mặt, trong đầu hiện lên ba chữ mà Lý Bất Ngôn từng :
Đào hoa thối!
"Đào hoa thối một" Bùi Tiếu nhướng mày khiêu khích:
"Ây chà, ngọn gió độc nào thổi Tạ Nhị gia đến tận đây thế ? Ngươi rảnh rỗi quá nhỉ?"
"Đào hoa thối hai" Tạ Nhị gia cũng , đáp trả: " !"
Lông mày Tiểu Bùi gia dựng ngược lên tận trời xanh.
"Nhị thiếu gia nổi tiếng là thẳng thắn, chính trực, bây giờ biến chất thành kẻ lươn lẹo, co duỗi , còn mặt dày cạy góc tường nhà khác thế hả?"
"Hửm?" Tạ Nhị gia lạnh nhạt đáp: "Ta nhớ nhầm thì mấy hôm hai vị trưởng bối nhà họ Bùi đến Tạ gia hủy hôn mà. Làm gì còn cái tường nào để mà cạy?"
Tiểu Bùi gia cứng họng, á khẩu trả lời .
Tạ Nhị gia thừa thắng xông lên: "Bùi Tiếu, thể cứ núi trông núi nọ, ăn trong nồi trông nồi khác , tham lam quá đấy."
Tiểu Bùi gia tức nổ đom đóm mắt: "Trời đất ơi, bát cơm ông đây còn kịp bưng lên, thành đồ trong bát nhà ngươi ?"
Hắn khịt mũi khinh bỉ: "Ta từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như ngươi."
Nếu so về khoản c.h.ử.i đổng thì Tạ Nhị gia xách dép cho Tiểu Bùi gia kịp, nhưng xét về độ thâm nho, đ.â.m chọc nỗi đau của khác thì Tạ Nhị gia mới là cao thủ thực sự.
"Tiểu Bùi gia, hết giữ trọn đạo hiếu. Phụ mẫu sinh ngươi để ngươi suốt ngày chọc tức, họ phiền lòng ."
Thích chọc tim đen ? Bùi gia đây ngán ai bao giờ nhé!
"Tạ Nhị thiếu, ngoài chữ hiếu cũng cần phận. Phận là con thứ do tiểu sinh thì bớt lo chuyện bao đồng . Ngươi cái thói gọi là gì ?"
Sắc mặt Tạ Bất Hoặc tái mét.
Bùi Tiếu hất cằm đầy kiêu ngạo, nhả từng chữ: "... Cái gọi là tâm cao hơn trời, nhưng mệnh mỏng như giấy đấy!"
"Ngươi..."
Yến Tam Hợp đến đây thì hết chịu nổi, đập bàn dậy quát: "Lý Bất Ngôn, tiễn khách!"
Tiểu Bùi gia đắc ý mặt: "Nghe thấy ? Tam Hợp bảo tiễn khách kìa, tức là bảo ngươi cút xéo cho khuất mắt đấy!"
Yến Tam Hợp gằn giọng: "Cút hết!"
Bùi Tiếu sụp đổ: "Tam Hợp, tại cả cũng..."
"Cả ngươi nữa, cút ngay!"
Tạ Bất Hoặc thả lỏng , lấy vẻ điềm tĩnh: "Tiểu Bùi gia hiểu tiếng ?"
Lý Bất Ngôn rút thanh nhuyễn kiếm bên hông , một tay chống nạnh, tay múa kiếm vèo vèo giữa hai đàn ông.
"Hai mụ đàn bà chanh chua, mời xéo cho!"
Bùi Tiếu: "..."
Tạ Bất Hoặc: "..."
...
Chưa đầy nửa tuần , cánh cửa tiểu viện đóng sầm , nhốt chặt sự ồn ào bên ngoài.
Ngoài cửa, Bùi Tiếu và Tạ Bất Hoặc đầy chán ghét mỗi một ngả, hậm hực bỏ .
Bên trong, Yến Tam Hợp Lý Bất Ngôn đang ôm bụng ngặt nghẽo mà chỉ lắc đầu ngao ngán.
"Thôi nào, đừng nữa."
"Làm mà nhịn chứ?"
Lý Bất Ngôn xoa hai bên thái dương đau nhức vì nhiều, bắt chước giọng điệu cợt nhả của Bùi Tiếu: "Ây chà, ngọn gió độc nào thổi Tạ đến tận đây thế? Ngươi rảnh rỗi quá nhỉ?"
Rồi nàng xoay , đổi tông giọng trầm giả tạo của Tạ Bất Hoặc: "Bùi Tiếu, hết giữ trọn đạo hiếu. Phụ mẫu sinh ngươi để ngươi suốt ngày chọc tức họ ."
Yến Tam Hợp nàng diễn trò một lúc cũng phì .
"Được hai nam nhân tranh giành, cảm giác thành tựu lắm hả?"
"Không, chỉ thấy phiền phức và khó chịu thôi."
Lý Bất Ngôn bỗng trầm xuống: "Ngươi vì nương bỏ cha ?"
Yến Tam Hợp lắc đầu.
"Một ngày nọ, bà chứng kiến cảnh cha kẹt giữa bà và một nữ nhân khác, hai đàn bà tranh giành một đàn ông, cũng giống hệt cảnh Tiểu Bùi gia và Tạ Nhị gia . Người đ.â.m một câu, chọc một cái." Lý Bất Ngôn kể giọng buồn buồn: "Nương lúc đó bà chợt cảm thấy chán ghét sự hèn mọn của chính . Không lâu đó, bà dắt rời khỏi nhà họ Lý, thề bao giờ cuộc sống tranh đấu mệt mỏi nữa."
Yến Tam Hợp bước tới ôm lấy vai nàng an ủi: "Ngươi nhớ bà ?"
Lý Bất Ngôn ngẩng đầu bầu trời cao vợi: "Hôm qua thì nhớ, nhưng hôm nay hết nhớ . Bà thanh thản, cũng đang sống , chẳng gì luyến tiếc quá khứ cả."
Yến Tam Hợp: "Thế còn cha ngươi? Ngươi nhớ ông ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-432-banh-trung-thu.html.]
Lý Bất Ngôn im lặng một lúc lâu lắc đầu dứt khoát.
"Nha đầu ngốc!"
Yến Tam Hợp kiễng chân xoa đầu nàng, định thêm vài câu an ủi thì bỗng tiếng gõ cửa dồn dập.
Lại nữa ?
Yến Tam Hợp hiệu cho Đinh Nhất đang định mở cửa: "Đừng động đậy, để ."
Đinh Nhất vội vàng rụt tay .
Then cửa mở, cánh cửa hé . Yến Tam Hợp đang định mắng cho một trận thì sững khi thấy một nam t.ử lạ mặt, da dẻ trắng bệch đó.
"Ngươi tìm ai?"
"Lý Bất Ngôn ở đây ?"
Giọng của nam t.ử the thé chói tai khiến Yến Tam Hợp cau mày: "Có chuyện gì?"
"Có từ miền Nam gửi bánh trung thu cho nàng ."
"Ai gửi cho ?" Lý Bất Ngôn ló đầu , vẻ mặt đầy thắc mắc.
Gã đàn ông dúi hộp bánh trung thu tay Lý Bất Ngôn, lớn: "Là tiểu chủ nhân của Cung Đoan Mộc gửi tặng."
Cung Đoan Mộc? Tiểu chủ nhân? Là ai?
Chưa kịp để hai hỏi thêm, gã đàn ông lạ mặt lưng nhảy lên xe ngựa biến mất hút, để hai cô gái ngơ ngác .
Yến Tam Hợp nhớ mang máng quê gốc Lý gia ở phía Nam: "Không là nhà họ Lý... tìm đến tận đây đấy chứ!"
"Lý gia nào ở Cung Đoan Mộc chứ? Cha là lão gia, còn là thiếu gia, tiểu chủ nhân gì nữa."
"Vậy thì là ai?"
"Ai là ai?"
Tạ Tri Phi nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho Đinh Nhất, hai cô gái đang ngẩn tò te ở cổng: "Sao hai đực đây thế?"
Yến Tam Hợp đang định trả lời thì thấy cái đuôi bám theo lưng Tạ Tri Phi, ngạc nhiên hỏi: "Sao ngươi nữa?"
"C.h.ế.t nhắm mắt!" Bùi Tiếu vỗ n.g.ự.c thùm thụp: "Ta mặt dày để hỏi cho lẽ, tại đến cả mà ngươi cũng đuổi hả?"
Yến Tam Hợp: "..."
Tiểu Bùi Gia chỉ tay về phía hướng Tạ Bất Hoặc : "Tên khốn đó tư cách gì mà so sánh với bổn công tử?"
Yến Tam Hợp: "..."
Tiểu Bùi gia sấn sổ bước tới: "Chúng là tri kỷ, là bạn tâm giao. Còn thì là cái thá gì của ngươi?"
Yến Tam Hợp: "..."
Leo lên bậc thang cuối cùng, Bùi Tiếu đối diện Yến Tam Hợp, giọng điệu đầy oán trách: "Lúc cần thì ngọt nhạt Tiểu Bùi gia nọ, lúc cần thì đuổi như đuổi tà. Yến Tam Hợp, rốt cuộc ngươi về phe ai hả?"
Yến Tam Hợp: "..."
"Ngươi còn do dự nữa ?" Tiểu Bùi giậm chân bình bịch: "Ngươi trái tim tan nát thành từng mảnh đây !"
Nói xong, phất tay áo, hùng hổ bước qua ngưỡng cửa, thẳng trong với vẻ mặt hờn dỗi cả thế giới.
Yến Tam Hợp nhắm mắt hít sâu một . Nàng từng gặp nhiều nữ t.ử vô lý, nhưng nam t.ử mà vô lý đùng đùng, dỗi hờn như con nít thế thì đúng là đầu tiên mở rộng tầm mắt!
"Ta gặp đang xổm ủ rũ gốc cây ở đầu ngõ."
Yến Tam Hợp mở mắt , giật thấy Tạ Tri Phi sát sạt mặt từ lúc nào. Nàng lùi nửa bước, nhạt: "Định trách ?"
"Không trách nàng, là lôi đấy!" Tạ Tri Phi nàng với ánh mắt bình thản nhưng kiên định: "Đồ nghề đủ , chúng bắt tay việc thôi."
Mắt Yến Tam Hợp sáng lên: "Đi thôi!"
"Khoan !"
Lý Bất Ngôn giơ tay chặn đường Tạ Tri Phi: "Trước khi việc, Tam gia thể giải thích giúp một chuyện ?"
Tạ Tri Phi: "Chuyện gì?"
Lý Bất Ngôn chìa hộp bánh trung thu mặt : "Có gửi cho hộp bánh ."
Tạ Tri Phi: "Ừ, thì ?"
Lý Bất Ngôn: "Người đưa bánh rằng, đây là quà do tiểu chủ nhân của Cung Đoan Mộc sai mang đến."
"Rầm..."
Từ trong đình viện vọng tiếng động lớn. Tiểu Bùi gia bao xa, thấy thế thì chân nam đá chân chiêu, vấp ngã một cú trời giáng, tư thế "chó ăn cứt" vô cùng t.h.ả.m hại.