Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 436: Phiên ngoại: Thần bí
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:21
Lượt xem: 304
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vĩnh Hòa năm thứ nhất. Ngày rằm tháng bảy. Sấm sét vang dội, mưa to như trút nước.
Thư phòng, Trịnh phủ.
Trịnh Ngọc chắp tay lưng cửa sổ. Trước mắt ông là một màn mưa trắng xóa dày đặc, chẳng thể thấy gì.
Trịnh Hoán Đường khẽ gọi: "Phụ ?"
Trịnh Ngọc phản ứng gì, chỉ thở dài một não nề.
Trái tim Trịnh Hoán Đường trong nháy mắt như treo ngược lên.
Phụ ?
Gọi tới nhưng một lời nào, cứ như suốt một canh giờ. Cả bụng đầy tâm sự, trong khi rõ ràng ngày hôm qua ông vẫn còn vui vẻ lắm mà.
Nghĩ đến chuyện hôm qua, trong lòng Trịnh Hoán Đường chợt dâng lên một chút vui sướng.
Thê t.ử Triệu thị sinh hạ một đôi long phượng thai. Hai đứa nhóc đời tiếng vang trời. Người mất vài năm mới nếp tẻ, một thể ôm cả hai.
Số thật quá!
lúc , cửa sổ xoay , dùng ánh mắt sâu thấy đáy gọi một tiếng: "A Đường."
"A Đường" là nhũ danh của Trịnh Hoán Đường, từ khi lập gia đình, phụ ít khi gọi mật như .
Trịnh Hoán Đường hoảng hốt.
Hắn sự khác thường trong tiếng gọi : "Phụ , nếu con trai sai điều gì thì cứ thẳng. Nên đánh, nên mắng thế nào cũng , đừng giữ trong lòng."
"Con , ..."
Trịnh Ngọc khó khăn mở miệng nhưng thốt nên lời.
Trịnh Hoán Đường cảm thấy đoán vài phần, vội vén vạt áo quỳ xuống.
"Phụ , ngài đừng bà đỡ hươu vượn. Cái gì mà tháng cô hồn, cái gì mà quỷ t.h.a.i chứ, con tin . Trịnh gia chúng ..."
"G.i.ế.c đứa nhỏ ."
"Hả?" Trịnh Hoán Đường ngẩng phắt đầu lên, huyết sắc mặt chợt biến mất sạch sẽ: "Người... cái gì cơ?"
Trịnh Ngọc đau lòng nhắc : "G.i.ế.c con gái của con ."
G.i.ế.c con gái ?
Đồng t.ử Trịnh Hoán Đường co rút : "Phụ , điên ? Nó là cháu gái ruột của , là cốt nhục của con, là m.á.u mủ của con đấy!"
"A Đường..." Trịnh Ngọc run rẩy, hai hàng lệ nóng trào khỏi hốc mắt già nua.
Ầm ầm...
Tiếng sấm như đ.á.n.h thẳng trong lòng Trịnh Hoán Đường. Hắn sống hơn hai mươi năm nay, từng thấy phụ rơi lệ bao giờ.
Nước mắt của một vị tướng quân...
Đầu óc Trịnh Hoán Đường ong lên, theo bản năng hỏi dồn: "Phụ , rốt cuộc xảy chuyện gì?"
"Con theo ."
Trịnh Ngọc bỏ một câu phía tấm bình phong.
Trịnh Hoán Đường sửng sốt nhưng vẫn vội vàng dậy theo.
Phía bình phong là một gian phòng ngủ nhỏ. Tuy nhỏ nhưng đồ đạc đầy đủ, Trịnh Ngọc thỉnh thoảng vẫn nghỉ ngơi ở đây.
Ông tới bên giường, vén rèm lên: "Con xem ."
Trịnh Hoán Đường bước nhanh tới , kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm.
Trên giường một cái tã lót, bên trong bọc một đứa bé gầy như mèo hen, da dẻ trắng bệch, thở yếu ớt vô cùng.
"Đây... đây là con cái nhà ai?"
Trịnh Ngọc nhắm mắt . Trong tiếng sấm ầm ầm bên ngoài, ông cất giọng khàn đặc: "A Đường, phụ đây..."
Ông kể chậm, từng chữ từng chữ như búa tạ gõ n.g.ự.c Trịnh Hoán Đường.
Thì là thế. Hóa sự thật là như thế!
"A Đường, từ nay về nó mới là con gái của con."
Trịnh Ngọc con trai, trong mắt tràn ngập sự đau đớn: "Hãy g.i.ế.c đứa bé ."
"Không thể g.i.ế.c!" Trịnh Hoán Đường quỳ rạp xuống đất cầu khẩn: "Phụ , Triệu thị là tinh ý, việc giấu nàng . Đây là cách thỏa đáng nhất."
"Vậy con định gì?"
"Để con suy nghĩ, xin cha cho con suy nghĩ chút ."
"Nếu con nghĩ cách hơn, sẽ tha cho nó một mạng. Nếu , Trịnh Ngọc đành với nó ."
"Con thể, con chắc chắn thể nghĩ cách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-436-phien-ngoai-than-bi.html.]
Ánh mắt Trịnh Hoán Đường dừng đứa bé ốm yếu, chợt nhớ đến Am Thủy Nguyệt mà mấy tháng từng cùng Triệu thị đến dâng hương.
"Cha, con cách ..."
Nửa canh giờ .
Trịnh Hoán Đường cầm ô viện Hải Đường. Đại nha vội đón: "Thất gia, Thất phu nhân mới tỉnh ạ."
"Hai đứa nhỏ ?"
"Đang b.ú sữa ạ."
Trịnh Hoán Đường lệnh: "Cho b.ú xong thì bế con đến thư phòng của lão gia ngay."
Nha sửng sốt: "Đã trễ thế ? Thất phu nhân còn lát nữa ngắm con một chút."
Trịnh Hoán Đường nghiêm giọng: "Lão gia mời cao tăng đến xem mệnh cho hai đứa nhỏ, chậm trễ. Sau khi cho ăn xong, bảo v.ú nuôi bế qua ngay lập tức."
"Vâng!"
Trịnh Hoán Đường xoay rời .
Nha theo bóng lưng Thất gia, thầm cảm thấy kỳ quái. Thất gia và Thất phu nhân yêu thương như mật ngọt, Thất phu nhân tỉnh mà gia chẳng thèm thăm một chút chứ?
Đang nghĩ ngợi thì thấy Thất gia gấp ô , đầu bảo:
"Lấy cho một chiếc khăn tay mà Thất phu nhân từng dùng và cả hộp kim chỉ nữa."
Nha tuy chẳng hiểu nhưng nghĩ chắc là vị cao tăng cần dùng để phép nên vội vàng lấy đồ.
Trịnh Hoán Đường nhận lấy khăn tay và hộp kim chỉ chạy thẳng đến thư phòng.
Trong thư phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu.
Trịnh Hoán Đường một tay cầm kim, một tay cầm chỉ. Hắn bắt đầu thêu lên chiếc khăn tay. Tuy mười ngón tay thô kệch vụng về nhưng từng mũi kim đều thêu cẩn thận.
Khâu xong, nhét chiếc khăn trong n.g.ự.c áo, thổi tắt đèn thẳng đến thư phòng của Trịnh Ngọc.
...
Trong thư phòng của lão tướng quân.
Ba đứa trẻ sơ sinh đặt giường. Hai đứa mặt mũi hồng hào, một đứa mặt trắng bệch, tất cả đều đang ngủ say.
Trịnh Ngọc bế một đứa lên, đặt trong khuỷu tay .
Vị lão tướng quân từng g.i.ế.c địch vô , uy danh chấn động thiên hạ lúc cúi đầu âu yếm dụi trán đứa bé, đó mới trao nó tay con trai.
Trịnh Hoán Đường dùng vải trắng quấn chặt đứa bé ngực, khoác thêm một cái áo tơi màu đen, bên ngoài choàng thêm một lớp áo tơi nữa để che mưa.
"Phụ , con đây."
Trịnh Ngọc đưa lệnh bài của cho con trai: "Mọi sự cẩn thận, nhanh về nhanh."
"Vâng!"
Trịnh Hoán Đường đội nón lá, lao trong màn đêm đen kịt.
Bóng đêm đặc quánh như mực, mưa rơi rả rích ngớt. Lão tướng quân mái hiên thật lâu, gương mặt già nua hiện lên sát khí chỉ khi ở sa trường.
"Tiếp theo, bắt tay xử lý sạch sẽ những kẻ trong viện Hải Đường. Không để bất cứ mống nào!"
...
Trong mưa gió bão bùng, Trịnh Hoán Đường cưỡi ngựa phi tới cửa thành phía tây. Hắn lấy lệnh bài đưa cho thủ vệ xem. Tên thủ vệ thấy lệnh bài của Trịnh lão tướng quân thì hai lời, lập tức hé cửa thành một khe hở đủ cho ngựa qua.
Trịnh Hoán Đường khỏi thành, phi thẳng đến Am Thủy Nguyệt.
Lúc đến cửa Am Thủy Nguyệt, trời vẫn còn tối đen như mực.
Hắn mở bọc vải trắng, ôm đứa bé tay, dùng ánh mắt khắc ghi từng đường nét ngũ quan của con tâm khảm.
Trịnh Hoán Đường ngắm hồi lâu rút chiếc khăn tay trong n.g.ự.c , cẩn thận nhét trong tã lót của đứa bé.
Chiếc khăn là chút tư tâm của , ngay cả cha cũng hề .
"Con , con tên là Trịnh Trúc Tây, là con gái ruột của Trịnh Hoán Đường . Ta..." Giọng nghẹn ngào, cuối cùng thể thêm lời nào nữa. Hắn bước nhanh tới đặt tã lót xuống cổng am.
Trịnh Hoán Đường dám đầu , dứt khoát bước .
Hắn dắt ngựa giấu trong rừng cây nấp một gốc đại thụ gần cổng am, đôi mắt dán chặt bọc tã lót chỏng chơ nền đất lạnh lẽo.
Sắc trời dần sáng lên. Cánh cổng am nặng nề cuối cùng cũng mở . Một ni cô đội mũ trắng bước ngoài. Ni cô cúi xuống bế bọc tã lên, dáo dác xung quanh. Bỗng nhiên, bé gái trong tã òa nức nở.
Ni cô dỗ dành đứa bé quan sát xung quanh thêm nữa, thấy ai mới khẽ thở dài, xoay bế đứa bé trong am.
Sau gốc cây đại thụ.
Trịnh Hoán Đường nước mắt tuôn rơi đầy mặt.
---