Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 437: Chặt đi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:22
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không vấn đề!

Khóe miệng Tạ Tri Phi nhếch lên một nụ khổ.

Nếu như bọn họ tận mắt thấy Ngô Thư Niên, và chính miệng ông chứng minh sự trong sạch của , thì ai thể ngờ vụ án là một vụ án oan thấu trời xanh, cha con Ngô Quan Nguyệt đúng là những con ma thế mạng.

"Tạ Tri Phi, Bùi Minh Đình, Lý Bất Ngôn, Chu Thanh, Hoàng Kỳ, Đinh Nhất."

Yến Tam Hợp đột nhiên điểm danh từng .

Sáu nàng gọi tên thì tim đập thình thịch, đồng loạt về phía nàng.

"Nếu như các ngươi là hung thủ thật sự, các ngươi sẽ bố trí vụ án thế nào để tàn sát cả nhà Trịnh phủ, giá họa thành công cho cha con Ngô Quan Nguyệt?"

Yến Tam Hợp chỉ định: "Tạ Tri Phi, ngươi ."

"..."

Tạ Tri Phi hỏi bất ngờ, á khẩu trả lời .

Yến Tam Hợp: "Bùi Minh Đình?"

Bùi Tiếu: "Ta thế quái nào ?"

Yến Tam Hợp: "Lý Bất Ngôn?"

Lý Bất Ngôn lười suy nghĩ: "Hay là... cứ để g.i.ế.c luôn cho nhanh."

Yến Tam Hợp: "Chu Thanh?"

Chu Thanh cúi gằm mặt: "Yến cô nương cứ coi là khúc gỗ ." Xin đấy!

Yến Tam Hợp: "Hoàng Kỳ?"

Hoàng Kỳ lắc đầu như trống bỏi.

Đinh Nhất sợ tới mức vội vàng ôm đầu xổm xuống đất, giả c.h.ế.t cho xong chuyện.

Cái đám ...

Yến Tam Hợp thở dài, tới mặt Tạ Tri Phi.

Tạ Tri Phi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt nàng.

"Nếu như là , việc đầu tiên là nắm rõ trận chiến giữa Hoa quốc và Tề quốc năm đó như lòng bàn tay. Có đúng ?"

Tạ Tri Phi kinh ngạc Yến Tam Hợp một lát, đó như tỉnh mộng, liên tục gật đầu.

Phải rõ như lòng bàn tay. Nếu thì thể dùng chiêu "gậy ông đập lưng ông" ?

"Người hiểu rõ cuộc chiến năm đó như lòng bàn tay, Tam gia thử nghĩ xem đời mấy ?"

"Tất cả những tham gia cuộc chiến năm đó, cùng với Binh bộ, và một nhân vật quan trọng trong triều đình."

"Ngươi xem, chỉ xét vấn đề thôi, chúng thu hẹp phạm vi nghi phạm nhiều ."

Yến Tam Hợp cực kỳ tỉnh táo phân tích: "Vấn đề tiếp theo, trong những , ai là kẻ đủ năng lực nuôi dưỡng mười hai tên sát thủ?"

Đầu óc hỗn loạn của Tạ Tri Phi tựa như một tia sáng mạnh mẽ chiếu rọi , khiến m.á.u huyết trong sôi sục, xông thẳng lên não.

"Thêm một vấn đề nữa, ai là thông thuộc hệ thống cống ngầm trong kinh thành như ?"

"Yến Tam Hợp!"

Trong lúc vô thức gọi tên nàng, chính cũng nắm chặt lấy tay Yến Tam Hợp, siết mạnh đến nỗi gân xanh tay đều nổi lên.

"Buông nàng !"

"Buông tay mau!"

Hai giọng bên cạnh đồng thời vang lên. Hai trợn mắt trừng trừng, bộ dạng hung tợn như ăn tươi nuốt sống .

Bùi Tiếu: "..." Tên khốn kiếp, c.h.ặ.t t.a.y ngươi, dám sờ tay nương t.ử !

Lý Bất Ngôn: "..." Nên chặt bây giờ để nó vài ngày nữa nhỉ?

Tạ Tri Phi cúi xuống , thấy đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Yến Tam Hợp thì đầu óc ong lên một tiếng.

Chuyện giải thích thế nào đây?

Tuy Tam gia giải thích , nhưng Tam gia cũng từng trải sự đời.

Hắn giữ nguyên khuôn mặt tuấn tú, bình thản như , thậm chí còn vươn tay nắm lấy tay nàng, cực kỳ thẳng thắn thừa nhận:

"Yến Tam Hợp, ngươi kinh ngạc quá đỗi!"

Ngươi cũng ngạc nhiên lắm đấy. Gan to bằng trời , dám sờ tay bà đồng cơ !

"Đêm nay tới đây thôi, về nghỉ ngơi , chuyện gì ngày mai ."

Yến Tam Hợp rút tay , thu dọn ba quyển hồ sơ vụ án ôm lòng. Sau khi buông một câu, nàng bình tĩnh bước khỏi thư phòng.

"Lý Bất Ngôn, c.h.ặ.t t.a.y cho !"

Tạ Tri Phi: "..."

Đám còn : "..."

---

Yến Tam Hợp bình tĩnh cái nỗi gì, mặt nàng đỏ bừng lên , chỉ hận thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.

Không đúng. Nên nhét cái tên nam nhân nắm tay nàng xuống khe đất mới . Thật chẳng chút quy củ nào cả!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-437-chat-di.html.]

Trong sương phòng, Lan Xuyên dựa cửa ngủ gà ngủ gật, thấy tiếng bước chân vội vàng mở mắt .

"Cô nương về ạ?"

Yến Tam Hợp vẻ ngái ngủ mặt nàng: "Sau cần chờ , nếu mệt thì cứ ngủ ."

"Chuyện ..."

"Nghe lời ."

"Vậy cô nương cũng ngủ sớm nhé ạ."

Lan Xuyên định xoay , ánh mắt bỗng lướt qua mặt Yến Tam Hợp: "Cô nương ốm ? Sao mặt đỏ bừng thế ?"

"Tiểu Lan Xuyên, nếu cô nương nhà ngươi thương thì bớt hỏi nhiều , ngủ !"

Lý Bất Ngôn túm lấy gáy Lan Xuyên, xách nàng ngoài cửa đóng sầm . Nàng dựa lưng cửa, như Yến Tam Hợp.

"Ngươi cái gì?"

Yến Tam Hợp chỉ hộp bánh trung thu: "Bánh trung thu ngày rằm đấy, ngươi mau ăn ."

Lại chọc nỗi đau của nàng !

Lý Bất Ngôn hừ một tiếng, lao ngã phịch xuống giường.

...

Tại một viện khác.

Tiểu Bùi gia ôm chăn ném mạnh lên giường quý phi, hừ một tiếng rõ to.

"Ngươi hừ cái gì mà hừ?" Tạ Tri Phi mặt mày u ám bước phòng: "Cũng cố ý, chỉ là do kích động quá thôi, hiểu hả?"

"Sao ngươi kích động mà nắm lấy tay đây ?"

"Ngồi xa quá."

Tiểu Bùi gia thèm để ý đến tên nữa, vật xuống, trùm chăn kín đầu. Đau lòng quá mất!

Đau lòng một lúc thấy ngộp thở, dứt khoát tung chăn .

"Tạ Ngũ Thập, cho ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội."

"Ý gì?"

"Giúp dụ chỗ khác."

"Ngươi gì?" Tạ Tri Phi đột nhiên biến sắc, quát lên: "Ngươi dám bậy, coi chừng đ.á.n.h gãy chân ngươi."

"Cái tên họ Tạ ." Tiểu Bùi gia dí ngón tay trán , nghiêm túc : "Đừng dùng cái đầu óc đen tối của ngươi để phỏng đoán tâm hồn trong sáng thánh thiện của ."

"Ngươi mà trong sáng? Lại còn tâm hồn thánh thiện cơ á?"

"Ta tìm Lý Bất Ngôn để hỏi thăm chút chuyện."

Tiểu Bùi gia vớ cái gối vuông ném thẳng mặt : "Đồ khốn kiếp, còn mau !"

"Được , đây."

Tạ Tri Phi đưa tay đỡ lấy cái gối. Vừa khéo, cũng đang tìm Yến Tam Hợp để mấy câu.

---

"Yến Tam Hợp."

Giọng nam nhân nén trong cổ họng, trầm thấp như bóng đêm bên ngoài: "Ngươi ngoài một lát ."

"Ngủ ."

"Ta nghĩ một chuyện liên quan đến Trịnh gia."

Yến Tam Hợp bật dậy, vội vàng khoác thêm xiêm y: "Đến thư phòng chuyện. Ngươi , tới ngay."

"Đừng vội, chờ ngươi."

Động tác của Yến Tam Hợp phút chốc chậm . Mãi cho đến khi tiếng bước chân ngoài cửa sổ xa dần, nàng mới mò mẫm xuống giường, xỏ giày vỗ vỗ chân Lý Bất Ngôn.

"Ngươi ngủ , đừng theo nữa."

"Ừ!"

Lý Bất Ngôn buồn ngủ đến mức hai mắt díp mở nổi.

Cửa mở . Rồi đóng .

Một lát , trong phòng trở nên yên tĩnh.

Bỗng nhiên, ngoài sân truyền đến một tiếng động khẽ.

Lý Bất Ngôn chợt mở mắt, nhẹ nhàng lật xuống giường, cầm lấy thanh nhuyễn kiếm bàn ngoài cửa sổ.

Trên khung cửa sổ in bóng một đang từ từ tiến gần.

Nàng nhạt một tiếng, khom lưng rón rén tới cửa sổ, bất ngờ đẩy mạnh cánh cửa .

Ngoài cửa sổ, Bùi Tiếu đang hề hề, hai tay định đẩy cửa, còn kịp phản ứng xem chuyện gì xảy thì thấy một tiếng "vút".

Một thanh nhuyễn kiếm lạnh toát kề ngay cổ.

Ánh mắt Lý Bất Ngôn lạnh băng: "Tiểu Bùi gia, chán sống ?"

---

 

Loading...