Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 438: Không có ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:23
Lượt xem: 291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Bùi gia sợ đến mức dám nhúc nhích, một ý nghĩ chợt nảy đúng lúc...

Hoài Nhân đúng là mù quáng thật !

Hắn nheo mắt , cố tỏ hết sức bình tĩnh, dùng ngón tay đẩy nhẹ lưỡi kiếm cổ sang một bên.

"Cái ... ngươi buồn ngủ ? Hay là chuyện cùng ngươi nhé?"

Lý Bất Ngôn: "..."

Tên nhãi ma nhập ?

Tiểu Bùi gia thấy sắc mặt nàng chùng xuống, khéo léo đổi giọng: "Thật ... là do mất ngủ. Hay là ngươi chuyện cùng ?"

Lý Bất Ngôn: "..."

Còn đáng sợ hơn cả ma nhập.

Vừa định c.h.ử.i một câu "Cút", thì Tiểu Bùi gia đột nhiên học theo giọng điệu của Tạ Tri Phi.

"Lý Bất Ngôn, tâm sự, ngươi một chút ?"

Lý Bất Ngôn nổi da gà , suýt nữa thì đ.á.n.h rơi kiếm. Thầm nghĩ: Nam nhân mà giở trò nũng thì nữ nhân cửa đỡ.

"Nói ."

Lý đại hiệp thu kiếm , tỏ hào hiệp trượng nghĩa.

Tiểu Bùi gia tiến lên một bước, cau mày nhăn nhó đến độ thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi: "Ngươi xem Tam Hợp ý gì với ?"

Nếu là tối hôm qua, Lý đại hiệp chắc chắn sẽ phang luôn một câu: Chỉ thế thôi hả? Thế mà cũng gọi là tâm sự ?

May là hôm nay Lý đại hiệp nhận một hộp bánh trung thu từ cũ nên lòng cũng đang rối bời.

Nàng hỏi : "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Tiểu Bùi gia: "Ta cảm thấy... chút chút."

Hơ! Hơ hơ hơ! Hơ hơ hơ hơ hơ!

Lý Bất Ngôn: "Dựa mà ngươi thấy ?"

Tiểu Bùi gia: "Thái độ hiện giờ của nàng đối với hơn nhiều ."

Đó là vì quen thôi.

Lý Bất Ngôn: "Còn gì nữa?"

Tiểu Bùi gia: "Nàng quan tâm ."

Đến Hoàng Kỳ nàng còn quan tâm nữa là ngươi?

Lý Bất Ngôn: "Gì nữa?"

Tiểu Bùi gia: "Mắt nàng sáng lên khi thấy ."

Đó là vì thấy của ngươi đấy.

"Trước khi trả lời những câu hỏi , Tiểu Bùi gia hãy thật cho một câu."

Lý Bất Ngôn đủng đỉnh hỏi: "Bùi gia thì ? Phụ mẫu ngươi thì tính thế nào?"

Tiểu Bùi gia: "Vấn đề nghĩ xong . Chỉ cần trong lòng nàng , nhất định sẽ đấu tranh vì nàng."

"Đấu thì ?"

"Sao đấu ?"

Tiểu Bùi gia nhướng mày: "Tạ Ngũ Thập , họ sẽ đồng ý vì phận đặc biệt của Yến Tam Hợp thôi."

"Đợi ."

Lý Bất Ngôn cau mày: "Tạ Tam gia câu ?"

"Ai quan trọng." Tiểu Bùi gia xua tay: "Quan trọng là chỉ cần và Yến Tam Hợp đồng lòng, phụ mẫu chắc chắn sẽ đồng ý."

Lý Bất Ngôn nghiêng đầu Tiểu Bùi gia một lát hỏi: "Nhỡ may vẫn thì ?"

Tiểu Bùi gia buồn bực: "Ngươi hiểu tiếng ..."

"Ta là nhỡ may."

Tiểu Bùi gia ngẩn , thở dài thườn thượt: "Vậy thì đành chịu cảnh duyên phận thôi. Ta thể... haiz, dù họ cũng là cha nương ruột của mà."

Ngươi thể đấu tranh đến mức cũng là khá lắm .

Lý Bất Ngôn nặn một nụ an ủi.

"Tiểu Bùi gia, thật với ngươi nhé, trong lòng Yến Tam Hợp ngươi ."

Sắc mặt Tiểu Bùi gia thoáng lạnh : "Làm ngươi ?"

Lý Bất Ngôn: "Vì ngày nào và nàng cũng ngủ cùng ."

"Ngươi..."

"Đừng lãng phí thời gian vì nàng nữa, cũng đừng vì nàng mà bất hòa với cha nương ngươi. Ngươi cứ hỏi Yến Tam Hợp xem, nàng chắc chắn cũng sẽ câu y hệt như thôi."

Lý Bất Ngôn mù, nàng rõ nam nhân mặc dù tài cán nhiều nhưng thật lòng quan tâm đến Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp sẽ t.ử tế với bất cứ ai quan tâm đến nàng.

Tiểu Bùi gia ủ dột. Tại chứ? Ta bụng dễ mến thế cơ mà.

"Có trong lòng nàng khác ?"

"Trong lòng nàng chỉ hóa niệm giải ma thôi. Ngoài việc ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-438-khong-co-nguoi.html.]

Lý Bất Ngôn tức giận : "Không cái gọi là thứ tình cảm nam nữ vớ vẩn ."

"Ta tin, rõ ràng..."

"Đi, đưa ngươi hỏi cho rõ ràng." Cho ngươi dẹp hết cái mớ "rõ" với chả "ràng" .

"Không, , !"

Giọng Tiểu Bùi gia run run: "Ta..."

"Ngươi ?"

Bùi Tiếu cúi đầu lí nhí: "Ta mất mặt một , thể để mất mặt thêm nữa ."

Lý Bất Ngôn kinh hãi , thầm nghĩ: Tên nhóc ngươi mà cũng giữ thể diện cơ ?

"Ta nàng khó xử thêm. Chuyện tình cảm nam nữ thế ..."

Bùi Tiếu vò đầu bứt tóc: "Ai da, ngươi cứ coi như nhé."

"Ngươi... nàng khó xử ?"

"Bất kể chuyện gì cũng đều sự đồng thuận của hai bên, phường lục lâm thảo khấu cướp ."

Lý Bất Ngôn khẽ mỉm .

Yến Tam Hợp sai, tên nhóc bên ngoài vẻ thô lỗ, cợt nhả nhưng bên trong ngay thẳng, trượng nghĩa.

"Cười cái gì mà ?"

Tiểu Bùi gia trợn mắt, xoay bỏ .

Lý Bất Ngôn nắm lấy cánh tay giữ : "Đừng vội, chuyện với một lát ."

Tiểu Bùi gia bàn tay đang nắm chặt cánh tay , định hất thì nghĩ: Bây giờ cần thủ như ngọc vì nương t.ử nữa, nàng nắm thì cứ để cho nắm .

"Nói chuyện gì?"

Lý Bất Ngôn buông tay : "Hộp bánh trung thu đó, rốt cuộc Thái Tôn ý gì ?"

Tiểu Bùi gia nheo mắt: "Tốt nhất ngươi cứ coi như ý gì cả ."

"Nói chuyện cho đàng hoàng . Nghĩ thái độ của với ngươi xem, rút ruột rút gan khuyên nhủ hả."

Ta cảm ơn ngươi, rút ruột rút gan để đ.â.m tim thì !

"Từ nhỏ quen , theo lý mà tình cảm sâu đậm hơn ngươi nhiều. Bây giờ cũng đang nghĩ cái quái gì, nhưng..." Tiểu Bùi gia nghiêm mặt lên lớp: "Làm tự lượng sức , đừng mà mơ mộng hão huyền."

"Hừ!"

Lý Bất Ngôn thầm mắng tên khốn : "Con mắt nào của ngươi thấy mơ mộng... Này, đừng chạy, tên họ Bùi đây cho ."

Không .

Tiểu Bùi gia chạy trối c.h.ế.t khỏi viện, miệng lẩm bẩm: "Chuyện quái quỷ gì thế ?"

...

Trong thư phòng.

Đèn đuốc sáng trưng.

"Nói , chuyện Trịnh gia là thế nào?"

Yến Tam Hợp dùng ngón tay chải mái tóc rối tùy ý buộc thành một búi gọn gàng.

Buộc xong, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Tạ Tri Phi đang chằm chằm với ánh mắt thâm sâu khó lường. Nàng bực hỏi thẳng:

"Tam gia cứ mãi thế? Trên mặt dính gì ?"

Tạ Tri Phi đột ngột đưa tay Yến Tam Hợp giật hoảng sợ.

"Cài sai cúc áo ."

Cúi đầu xuống , quả nhiên là lệch một nút.

Yến Tam Hợp đỏ bừng mặt: "Do vội quá, tại ngươi gọi gấp đấy."

"Ngồi xuống ."

Giọng điệu Tạ Tri Phi tự nhiên cứ như thư phòng là của .

"Ngày đó tại phế tích Trịnh gia, ngươi hỏi về bốn con trai của Trịnh Ngọc nhưng từng hỏi về con trai thứ năm - Trịnh Hoán Đường."

Yến Tam Hợp nghiêng , im lặng .

Buồn ngủ gặp chiếu manh là đây chứ !

Lúc nãy giường nàng còn đang hối hận vì hỏi cặn kẽ về Trịnh Hoán Đường.

"Ngươi cưng chiều, chỉ nhàn rỗi ở nhà. Ta cảm thấy lẽ kẻ thù bên ngoài nên mới hỏi nhiều." Nàng cố ý nhướng mày: "Sao nào, Tam gia cảm thấy vấn đề gì ư?"

Tạ Tri Phi lắc đầu: "Đã là điều tra thì tìm hiểu cho tường tận tất cả ."

Yến Tam Hợp cầm cây nến gần, xuống đối diện : "Vậy ngươi chi tiết cho ."

"Hắn thực thông minh nhất trong năm con trai của Trịnh Ngọc."

"Sao ngươi ?"

"Nàng quên , là bạn của Trịnh Hoài Tả - con trai mà."

Yến Tam Hợp nhớ khuôn mặt thiếu niên trong giấc mơ của .

"Nói tiếp !"

---

 

Loading...