Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 444: Muốn tặng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:29
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiền Thái Tôn?

Hán vương thấy ba chữ , mồ hôi lạnh lập tức túa như tắm.

"Ngươi sai, tiểu t.ử còn thâm sâu khó lường hơn cả cha . Bệ hạ sủng ái , đôi khi đến cũng xếp ."

Đổng Tiếu: "Vả Thái t.ử vẫn còn vững ở vị trí Thái tử, một phần lớn cũng là nhờ sinh một đứa con trai ."

"Ý của Bá Nhân là..." Trong mắt Hán vương hiện lên sát ý: "G.i.ế.c ư?"

"Chưa đến bước đường cùng, Vương gia ngàn vạn đừng suy nghĩ ."

"Tại ?"

"Đi đêm lắm ngày gặp ma, nhạn bay qua ắt để dấu vết. Nếu như Bệ hạ tra rõ một việc thì chắc chắn sẽ điều tra manh mối. G.i.ế.c lúc là quá mức mạo hiểm, lỡ như điều tra đến chỗ Vương gia thì chỉ sợ... Đến lúc đó cũng chỉ còn con đường c.h.ế.t mà thôi."

Hán vương Đổng Tiếu, chân mày nhíu chặt: "Nếu g.i.ế.c thì Bá Nhân nhắc đến gì?"

"Thái t.ử ở kinh thành, Thái Tôn ở Lâm An. Vương gia một mặt nghĩ cách kìm chân Thái Tôn, mặt khác nhanh chóng kinh để phụng dưỡng bên cạnh Bệ hạ, sớm chiều gần gũi với Người."

Đổng Tiếu ngoài cửa: "Lúc ở bên cạnh Bệ hạ, Vương gia còn tận hết sức lực một việc, và cũng chỉ cần một việc thôi." Đổng Tiếu đầu , thẳng mắt Hán vương: "Nghĩ cách khiến Thái t.ử phạm sai lầm, mất mặt Bệ hạ."

Người thông minh, chỉ cần ngắn gọn là hiểu.

Tim Hán vương đập điên cuồng, vỗ bàn cái rầm: "Kế lắm! Người !"

"Vương gia, bình tĩnh chớ nóng vội. Chúng còn bàn bạc cách để kìm chân Thái Tôn nữa."

Đổng Tiếu vội lên tiếng ngăn cản: "Việc thật khéo léo, đừng để phát hiện, nếu sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ đấy."

"Bá Nhân nhắc nhở đúng, là kích động quá." Hán vương nhíu mày suy tư: "Kìm chân thế nào đây? Dùng mỹ nhân kế ?"

Hán vương nghĩ tới chuyện tên nhóc Triệu Diệc Thời từng tranh giành hoa khôi với , chợt cảm thấy chủ ý khả thi.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Tìm mấy nữ nhân tuyệt sắc giai nhân, để cho vui chơi đến quên trời quên đất, nhất là bỏ bê luôn cả chính sự.

Đổng Tiếu lắc đầu: "Thái Tôn là tham luyến nữ sắc. Nếu mắt ai thì cùng lắm cũng chỉ mang về kinh thành nuôi , nữ nhân e là đủ sức kìm chân ."

Ánh mắt Hán vương trầm xuống: "Vậy còn cách nào nữa?"

Đổng Tiếu: "Ta một kế, Vương gia thử ?"

Hán vương: "Mau ."

"Chuyến Chiết Giang của Thái Tôn là để thanh lọc quan trường, g.i.ế.c vài , tịch thu vài nhà. Vương gia..."

Đổng Tiếu nghiêng về phía , hạ thấp giọng :

"Chó cùng dứt giậu, huống chi là con ?"

Hán vương sửng sốt một hồi, đó lục phủ ngũ tạng như sôi trào lên vì phấn khích: "Ý của Bá Nhân là..."

Đổng Tiếu: "Mượn d.a.o g.i.ế.c ..."

...

Tỉnh Chiết Giang. Phủ Lâm An.

Nơi ngắm trăng nhất của phủ Lâm An chính là lầu Ngoại Lâu. Trước mặt là Tây Hồ in bóng vầng trăng sáng vằng vặc, khung cảnh như chốn bồng lai.

Giờ năm ngoái, nơi đây là chốn náo nhiệt bậc nhất.

năm nay mà khu vực ven hồ quanh lầu Ngoại Lâu đều phong toả nghiêm ngặt, phận sự thể nào bén mảng tới gần.

Giờ phút trong lầu Ngoại Lâu, các quan viên lớn nhỏ đang tề tựu đông đủ. Một đám vũ kỹ mặc y phục lụa mỏng tang xinh đang uyển chuyển nhảy múa.

chẳng ai tâm trạng mà thưởng thức, ánh mắt của đều dán chặt nam t.ử đang ở vị trí chủ tọa.

Nam t.ử mặc một bộ trường sam màu xám tro, tay cầm chén rượu, khóe môi vương ý nhàn nhạt, quả nhiên là "chi lan ngọc thụ", bậc quân t.ử khiêm tốn ôn nhu như ngọc.

Đó chính là Hoàng Thái Tôn Triệu Diệc Thời.

Thái Tôn điện hạ mang theo khẩu dụ của Hoàng đế đích tới Chiết Giang, tới đây để gì?

Tới để g.i.ế.c !

Đầu năm nay quan, m.ô.n.g kẻ nào mà chẳng dính chút bẩn. Cục diện bây giờ là Thái Tôn thấy ai mắt thì cái đầu đó mới giữ cổ.

Lúc , ho khẽ một tiếng, nhóm vũ kỹ lập tức lui , gian trong lầu phút chốc trở nên yên tĩnh.

Các quan viên chẳng dám thở mạnh, chỉ sợ lỡ thở mạnh một cái khiến Thái Tôn chú ý.

Triệu Diệc Thời đặt chén rượu xuống, nhạt một tiếng: "Một viên tri phủ thanh liêm nhậm chức ba năm cũng tích cóp mười vạn lượng bạc trắng. Câu chư vị từng qua ?"

Chư vị ai dám ho he nửa lời.

"Các ngươi đáp, chắc hẳn đều từng thấy cả . Nếu thì cũng cần nhiều lời nữa."

Ngón tay Triệu Diệc Thời gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Các châu các phủ ngày mai hãy đưa sổ sách đến hành cung của . Sổ sách minh bạch, đêm nay các ngươi thể ngủ một giấc ngon lành. Còn nếu sổ sách vấn đề, thì hãy thử suy nghĩ xem nên tự lo liệu hậu sự thế nào ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-444-muon-tang.html.]

Đám quan viên bên sợ đến run rẩy.

Ánh mắt Triệu Diệc Thời quét qua một vòng, giọng điệu dịu xuống đôi chút.

"Từ nhỏ Bệ hạ dạy Bổn cung, việc tiên lễ hậu binh, khoan dung độ lượng với khác. khoan dung thì còn xem biểu hiện của chư vị nữa."

Dứt lời, dậy phất tay áo, cứ thế nghênh ngang bước ngoài.

Gió thu hiu hiu say lòng , ngoài lầu là mặt nước Tây Hồ lung linh ánh .

Triệu Diệc Thời tâm trạng ngắm cảnh, trong lòng vẫn đang toan tính trăm mưu ngàn kế.

Lúc , Thẩm Trùng tới báo cáo: "Điện hạ, trong kinh truyền tin tới, Lão Ngự sử qua đời , Bệ hạ ban ân điển cho an táng ở Hoàng lăng."

Triệu Diệc Thời biến sắc.

Từ xưa đến nay, ban ân điển chôn cất ở Hoàng lăng chỉ đếm đầu ngón tay. Trong ít ỏi đó, đa phần đều là võ tướng khai quốc công thần lập đại công chiến trường.

Quan văn ư?

Lục Thời là đầu tiên.

công lao của ông hình như vẫn lớn đến mức !

Tại chứ?

Chẳng lẽ Bệ hạ vẫn kẻ xúi giục đám thư sinh gây chuyện chính là ông ?

Không đúng.

Triệu Diệc Thời lập tức phủ định suy nghĩ của .

Cẩm Y Vệ là tai mắt của Thiên tử, chuyện thể tra thì Bệ hạ lý nào gì.

Vậy cách khác, Bệ hạ rõ Lục Thời giật dây những việc nhưng vẫn cho ông hậu táng, đây là vì ?

Thẩm Trùng thấy Điện hạ hồi lâu gì, bèn bẩm báo tiếp: "Chuyện thứ hai, Bệ hạ hạ 'Tội kỷ chiếu'*."

(*Tội kỷ chiếu: Chiếu thư vua tự trách )

Triệu Diệc Thời bỗng dưng nghẹn họng. Rất lâu mới nhạt một tiếng, : "Lần , văn võ bá quan và sĩ t.ử trong thiên hạ đều hài lòng nhỉ?"

"Cả nước đều đang ca tụng Thánh thượng là minh quân."

"Còn tin tức gì nữa ?"

"Tạm thời chỉ thôi ạ."

"Bệnh tình của Bệ hạ thế nào ?"

"Đã khỏi hẳn ạ."

Triệu Diệc Thời nheo mắt : "Chuyện ở Chiết Giang đẩy nhanh tiến độ lên thôi. Thành Tứ Cửu e là sẽ yên nữa, chúng mau chóng hồi kinh."

Thẩm Trùng giật : "Điện hạ, chúng mới tới đây mấy ngày mà."

Triệu Diệc Thời: "Ngự Sử đài, Hộ bộ, quan trường Chiết Giang, ba nơi đều là trọng địa. Hoàng thúc của chắc chắn sẽ sớm hành động thôi."

Thẩm Trùng: "Hán vương sẽ hồi kinh ư?"

Triệu Diệc Thời: "Rất thể."

Thẩm Trùng: "Vậy nên truyền tin về kinh thành để Tam gia..."

Triệu Diệc Thời: "Không cần, Tạ Thừa Vũ tự khắc sẽ cách sắp xếp. Ngươi báo cho Vương Hiển, bảo đêm nay tới hành cung gặp ."

Thẩm Trùng: "Vậy những trong lầu thì ạ?"

"Bảo bọn họ giải tán ." Giọng của Triệu Diệc Thời còn êm dịu hơn cả bóng đêm: "Cũng thể để bọn họ sống thoải mái quá ."

"Vâng!" Thẩm Trùng gọi thị vệ tới, nhỏ giọng dặn dò vài câu. Khi , tình cờ bắt gặp nụ thoáng qua môi Điện hạ.

Thẩm Trùng lập tức liên tưởng đến hộp bánh trung thu .

Dự cảm của quả nhiên cực kỳ chính xác.

Ngay giây tiếp theo, Triệu Diệc Thời hờ hững hỏi: "Ngươi xem khi nàng nhận hộp bánh trung thu thì sẽ nghĩ như thế nào?"

Thẩm Trùng lắc đầu: "Tiểu nhân đoán ."

Hắn theo bên cạnh Điện hạ hơn mười năm nay, từng thấy Điện hạ chủ động nhắc tới bất kỳ nữ t.ử nào.

Lại còn là Lý Bất Ngôn? Một nữ tỳ ?

Thẩm Trùng khẽ c.ắ.n môi, dò hỏi: "Điện hạ sợ trong lòng mấy Tam gia sẽ ý kiến gì ?"

Khóe miệng Triệu Diệc Thời cong lên một nụ khó hiểu.

"Là tặng thôi."

---

 

Loading...