Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 452: Bất động

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:38
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên tiếp mấy ngày đó, Tạ Tri Phi đều âm thầm chạy đôn chạy đáo lo liệu chuyện ngăn cản cuộc liên hôn Hách - Đỗ.

Hắn vốn kỳ vọng Thái t.ử phi sẽ mặt tác động, phía bên Thái t.ử sẽ động tĩnh gì đó. Nào ngờ bên Thái t.ử vẫn im lặng tiếng như tờ.

Chẳng lẽ béo lên thì tâm hồn cũng trở nên khoan dung độ lượng hơn ?

khoan dung cũng thể rộng như biển cả thế chứ!

Tạ Tri Phi lo đến sứt đầu mẻ trán.

Hán vương kinh, hai ngày liền đều ngủ trong cung, lấy cớ là để tận hiếu với Hoàng đế.

Hoàng t.ử trưởng thành mà phép ngủ trong cấm cung là chuyện hiếm thấy, đủ để chứng minh Hoàng đế thật lòng yêu quý vị Hán vương .

Lần thì , kẻ địch cứ từng bước ép sát, thì cứ từng bước lùi về phía . Nếu cứ tiếp tục như thì bây giờ?

Tạ Tri Phi cùng đường, khi bàn bạc kỹ lưỡng với Bùi Tiếu, quyết định nước cờ cuối cùng.

Đêm xuống. Thư phòng Tạ phủ.

"Cha." Tạ Tri Phi khẽ gọi: "Chuyện liên hôn Hách - Đỗ, cha thể nghĩ cách giúp con một tay ? Việc tuyệt đối thể thành, cũng nên để nó thành."

Tạ Đạo Chi sắc mặt tiều tụy của con trai, hồi lâu mới thở dài nặng nề.

"Trời mưa, nương lấy chồng, ai mà ngăn cản ? Con cứ việc của con , chuyện khác cứ phó mặc cho phận."

"Không thể phó mặc cho phận . Hoài Nhân ở đây, việc ..."

"Lão Tam, việc con nên nóng vội."

Ánh mắt Tạ Đạo Chi và con trai chạm , bầu khí chút căng thẳng.

"Tại ?" Tạ Tri Phi hiểu.

"Nhân vi ngôn khinh*, quyền cao chức trọng còn lên tiếng, trời sập xuống thì cũng do những cao lớn chống đỡ , còn lâu mới tới lượt con."

*(Nhân vi ngôn khinh: thấp cổ bé họng thì lời trọng lượng)

Giọng Tạ Đạo Chi trở nên nghiêm nghị: "Tam nhi, con nhớ kỹ cho , ở vị trí nào thì mưu tính chuyện của vị trí đó."

Giống như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, Tạ Tri Phi lập tức sững sờ.

Ở vị trí nào, mưu tính chuyện đó?

Minh Đình chẳng qua cũng chỉ là một tiểu quan ngũ phẩm ở Tăng Lục Tự. Bản cũng chỉ là Đô chỉ huy Binh Mã Tư Ngũ Thành, cùng lắm là thất phẩm.

Hai bọn họ cho dù kiễng chân, rướn cổ lên thì tay cũng chẳng với tới trời . Mà thứ bọn họ đang mưu tính là chuyện mất của cả một Hoàng Thái Tôn - Hoài Nhân.

"Ta thể địa vị như ngày hôm nay dựa việc sống cô độc một , cũng dựa sự cương trực công chính một chính khí gì cả. Mà là mỗi ngày đều suy nghĩ xem ngai vàng đang nghĩ gì, ông hy vọng kẻ ngã ngựa tiếp theo sẽ là ai?"

Lời dạy của cha như sấm sét đ.á.n.h đầu Tạ Tri Phi. Hắn tự hỏi ngược chính : Tại thử suy nghĩ một chút, trong chuyện liên hôn , những trong cuộc đang toan tính điều gì?

Đỗ Kiến Học đang nghĩ gì? Hắn bảo vệ cái ghế quan của .

Còn Võ An Hầu thì ? Võ An Hầu là một võ tướng, tổ tiên từng công phò tá vua dựng nước. Ông tiếp quản quân Bắc doanh Vũ Lăng từ tay cha , nắm thực quyền trong tay. Ông chỉ một con trai duy nhất là Hách Ôn Ngọc. Tên Hách Ôn Ngọc thanh danh bê bối, là một kẻ đoạn tụ, nhưng Võ An Hầu dường như hết cách dạy bảo .

Nếu là Võ An Hầu, một đứa con trai "trời đánh" như , cũng sẽ mượn danh tiếng tài nữ của Đỗ Y Vân để dát chút vàng lên mặt cho nó.

Ngoài , còn mưu cầu điều gì nữa?

Bệ hạ già , Thái t.ử thì nhu nhược, Hán vương đang ép sát. Tân đế tương lai là ai vẫn thể chắc chắn . Phủ Võ An Hầu bây giờ trở thành "miếng bánh ngon" mà cả hai bên đều tranh giành lôi kéo. Vậy nên chọn phe nào?

Ánh mắt Tạ Tri Phi phút chốc sáng rực lên.

"Cha, Võ An Hầu vẫn mưu đồ công lao phò tá vua. Có cái công lao , Hách gia của ông còn thể thịnh vượng thêm ba đời nữa."

Tạ Đạo Chi chấn động. Ông ngờ đứa con trai út của lĩnh ngộ nhanh như , hơn nữa còn trúng phóc tim đen của vấn đề.

Kỳ thật phủ Võ An Hầu tuy bề ngoài vẻ như đang nắm thực quyền, nhưng cục diện còn thể duy trì bao lâu?

Có câu "một triều thiên t.ử một triều thần", Võ An Hầu cũng tìm một bến đỗ vững chắc để nương tựa. Nếu thì cũng chỉ như con thuyền cô độc lênh đênh giữa biển khơi, sóng gió nổi lên là lật úp bất cứ lúc nào.

Tạ Đạo Chi con trai, hỏi tiếp: "Hôm nay Hán vương tay, Thái t.ử án binh bất động. Con nghĩ tới nguyên nhân vì Thái t.ử im lặng ?"

"Nguyên nhân Thái t.ử bất động ư?"

Tạ Tri Phi sững , mồ hôi lạnh toát lưng.

Nguyên nhân Thái t.ử bất động là vì Bệ hạ vẫn còn khúc mắc với ngài . Nếu giờ phút ngài mặt lôi kéo phủ Võ An Hầu, Bệ hạ sẽ cho rằng ngài bụng khó lường, mưu đồ bất chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-452-bat-dong.html.]

thì vị Tiền Thái t.ử cũng từng mưu phản .

Tạ Đạo Chi vỗ vai con trai.

"Những năm nay Thái t.ử sống cũng chẳng dễ dàng gì. Tiến cũng sai, lui cũng sai, đến cái tật ở chân mang theo từ trong bụng cũng coi là cái sai của ngài ."

Lần đầu tiên Tạ Tri Phi những lời tâm huyết như từ miệng phụ , trong lòng khỏi kinh hãi.

Hắn mang xác là Tam gia Tạ phủ, nhưng linh hồn bên trong là Trịnh Hoài Tả.

Tính tình Trịnh gia đều là tính tình võ tướng: nhiệt huyết, trượng nghĩa, sợ sống c.h.ế.t, nhưng khuyết điểm c.h.ế.t việc dễ xúc động, thiếu suy nghĩ sâu xa.

Hắn chỉ Hoài Nhân ở đây thì gánh vác trách nhiệm , tìm cách ngăn cản hai nhà Hách - Đỗ liên hôn, tìm cách khuyên Thái t.ử mặt. nghĩ sâu xa hơn xem liệu Thái t.ử thể mặt ?

"Tam Nhi ." Ánh mắt Tạ Đạo Chi xa xăm ngoài cửa sổ: "Thái t.ử đây nhát gan, nhu nhược như ."

"Vậy..." Tạ Tri Phi mấp máy môi nhưng gì.

"Mấu chốt của việc ở Võ An Hầu." Tạ Đạo Chi thẳng vấn đề: "Mà duy nhất thể chi phối Võ An Hầu, chỉ đứa con trai Hách Ôn Ngọc của ông . Con tìm Nhị ca con là đúng hướng, nhưng lời của Nhị ca con e là đủ sức nặng. Tam Nhi , cái gọi là 'nhân vi ngôn khinh' đấy."

Tạ Tri Phi bước khỏi thư phòng trong trạng thái mơ hồ. Gió đêm thổi qua mát lạnh khiến đầu óc bao giờ tỉnh táo như lúc .

"Chu Thanh."

"Gia?"

"Giúp đưa thư cho Hách Thế tử, gặp !"

"Vâng!"

"Đợi ."

"Gọi cả Minh Đình cùng nữa."

...

Tần Lâu Sở Quán ở kinh thành đều tập trung ở hai bên bờ sông Vĩnh Định.

Ngoại trừ Lệ Xuân viện nổi tiếng là động tiêu hồn của bộ nam nhân kinh thành, còn một tiểu lâu trông vẻ bình thường nhưng đồn bên trong còn tiêu hồn hơn cả Lệ Xuân viện gấp bội.

Đó là lầu Ngọc Sanh.

Tạ Tri Phi và Tiểu Bùi gia bước Noãn Các, ánh mắt cả hai đồng thời rơi bên trong tấm màn trướng Phù Dung.

Bùi Tiếu hít sâu một đầy kinh ngạc, liếc sang Tạ Tri Phi: Tên nhóc cố ý ? Đã hẹn giờ gặp mặt vẫn còn đang vui vẻ.

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu , trong lòng đồng thanh c.h.ử.i thầm: Mẹ kiếp!

Tạ Tri Phi: Hắn diễn thì chúng cứ xem .

Bùi Tiếu tức tối: Hai con gà trống tơ như chúng còn mở miệng, mà xem.

Một lát , màn trướng Phù Dung vén lên.

Hách Ôn Ngọc tóc xõa tung bước , chỉ khoác hờ hững chiếc áo lót, để lộ cần cổ trắng ngần sạch sẽ.

"Ơ, Tam gia và Tiểu Bùi gia đến đấy ? Sao lên tiếng thế?"

"Kêu ." Bùi Tiếu hừ mũi: "Tại Thế t.ử gia bận quá thấy thôi."

"Ha ha ha..."

Hách Ôn Ngọc đầu quát trong trướng: "Cút ngoài!"

Một tiểu quan nhân lồm cồm bò khỏi trướng, cúi đầu vội vã rời .

Hách Ôn Ngọc tự rót cho một chén rượu, nhấp một ngụm.

"Nói , hai vị gia tìm chuyện gì? Cứ thoải mái tự nhiên ."

Cả thành Tứ Cửu ai mà Thế t.ử Võ An Hầu ba sở thích lớn: một là nam sắc, hai là rượu ngon, ba là sưu tầm nghiên mực quý.

Muốn bắt mối quan hệ với Thế t.ử gia thì chỉ cần đ.á.n.h ba điểm .

Tạ Tri Phi Hách Ôn Ngọc, nở nụ rạng rỡ như hoa xuân.

"Cũng chuyện gì to tát cả. Ta chỉ tới uống với Thế t.ử gia vài chén rượu, tán gẫu vài câu chuyện phiếm thôi."

---

 

Loading...